- Hai uống gì để em làm cho hai
- Cho anh ly nước cam bé
- Dạ thưa, hổm rày má em hổng có đi chợ mua cam, hai uống nước khác nha hai.
- Ừm, vậy làm cho anh ly nước mía nha
- Dạ, hai chờ em xíu nha.
Con bé khoản 16, 17 tuổi, phụ bán ở quán nước cho má nó. Giọng nó nhẹ nhàng, phải 10 năm rồi tao không còn nghe từ hai ơi, dạ thưa ở Sài Gòn. Tự nhiên nây nghe lại thấy dễ thương dễ mến vô cùng.
Người miền Nam, miền Trung, từ nhỏ đã được dạy dạ thưa đi đầu khi nói chuyện với người trên mình, gọi hai ơi nghe nó gần gũi, thân thuộc. Giờ đi đâu cũng nghe mấy đứa nhỏ vâng ạ, nhé ạ. Văn hoá bị mai một từ từ, nghĩ mà buồn cho thế hệ sau nầy.