VỚI 3 trường hợp Iraq, Libya, Syria, đều đi theo một mô hình chung. Iraq có nhiều dầu nhưng Mỹ không chiếm, mục tiêu thực sự là quyền lực, an ninh, địa chính trị, và cuối cùng người hưởng lợi từ dầu là TQ, Ấn Độ và EU chứ không phải Mỹ. Libya có dầu nhưng Mỹ cũng không chiếm, đây là can thiệp thất bại, và không ai hưởng lợi vì sản lượng dầu sụp đổ hoàn toàn. Syria có ít dầu, Mỹ không chiếm, mục tiêu là chống IS và kiềm chế đối thủ, người hưởng lợi từ dầu may ra là đám người Kurd ở đây.
Tuyên truyền ở VN về "Mỹ cướp dầu" không phải mới mà gần như sao chép khung tuyên truyền của Liên Xô ngày xưa, sau này là TQ kế thừa luận điệu này. Công thức chung là giảm động cơ phức tạp xuống thành một nguyên nhân tầm thường như "vì dầu", "vì tài nguyên"…Tuyên truyền đối phương tham lam, biến Mỹ thành kẻ cướp, là đế quốc thực dân hiếu chiến. Làm cho người được tuyên truyền không cần suy nghĩ, nghe là hiểu, mà hiểu xong thì bùng lửa hận. Còn thực tế Mỹ đang cố xóa bỏ yếu tố địa chính trị, cân bằng quyền lực, an ninh, răn đe, tính toán chiến lược thì không chịu hiểu.
Liên Xô coi Mỹ là đế quốc mại bản, mọi hành động đều vì tài nguyên, thị trường, lợi nhuận độc quyền. Chiến tranh Triều Tiên thì nói "Mỹ bảo vệ tư bản miền Nam". Chiến tranh Việt Nam thì nói "Mỹ xâm lược để cướp bóc tài nguyên Đông Dương". Chiến tranh ở Trung Đông thì nói "Mỹ xâm lược vì dầu mỏ". TQ giữ nguyên luận điểm nhưng thêm "Mỹ phá hoại trật tự quốc tế", "Mỹ kích động cách mạng màu". Ở Iraq thì là Mỹ cướp dầu. Ukraine thì nói Mỹ kích động để làm Nga suy yếu. Hong Kong và Đài Loan thì nói CIA đứng sau giật dây. Tinh vi hơn là dùng học giả "độc lập" thân nhà nước và dùng đám KOL trên MXH để lên tiếng chính trị. Kiểu tuyên truyền này đơn giản hóa cực mạnh, phù hợp với mục đích nhồi sọ, làm ngu dân. Nó đánh vào cảm xúc đạo đức, thỏa mãn tâm lý "ta luôn đúng, địch luôn sai". Nó không cần cập nhật thực tế là Mỹ đã tự chủ năng lượng, tài nguyên từ đời nào. "Mỹ cướp dầu" chỉ là một câu đơn giản tới cùng cực mà không chịu hiểu địa chính trị vô cùng phức tạp, bao gồm an ninh, răn đe, liên minh, tính toán, lợi ích chồng chéo.
Trong công cuộc nhồi sọ, người bị nhồi quen học thuộc, không quen phân tích đa nhân tố. Gặp một lời giải đơn giản thì chấp nhận ngay. Không ai hỏi nếu Mỹ cướp dầu thì dầu đi đâu? Không ai hỏi vì sao TQ mua dầu Iraq nhiều hơn Mỹ? Không ai hỏi vì sao Mỹ đánh Afghanistan không dầu? Khi không bị hỏi thì không cần tự kiểm tra logic.
Niềm tin "Mỹ luôn sai" nghĩa là ta nghèo là do bị hại, ta đúng về mặt đạo đức, ta không cần tự xem lại hệ thống của mình. Niềm tin này giảm bất an, nên rất bền. Ký ức chiến tranh được đóng sẵn theo một khung đạo đức. Từ đó, Mỹ là kẻ xâm lược, mọi hành động sau này đều xấu. Cảm xúc mạnh thì logic yếu. Nhồi sọ không dạy kiểm tra giả định, truy nguyên dữ kiện, so sánh nhiều trường hợp, chỉ dạy đúng sai theo đáp án. Người bị nhồi sọ không có phản xạ khi thấy mâu thuẫn