Khóc...

Damlolol

Già làng
Iran
Mới sáng, tâm trạng kỳ lạ, phức tạp. Tao ngồi với ly cf nhớ lại vài chuyện cũ, kể cả chuyện ở xàm, và cười ngặt nghẻo một mình. Nhưng giữa lúc cái nụ cười còn chưa kịp hoàn thành, khẩu hình miệng chưa khôi phục, tao nhận ra mình vẫn chưa khóc, kiểu có lý do chính đáng để khóc nhưng cũng có lý do chính đáng để chưa thể khóc, giống như một thằng chủ nợ đang bất lực với con nợ mất khả năng trả tiền.

Rồi cười xong, tao mới đăng cái stt xàm này.
Có lẽ nếu may mắn, có được tất cả mọi thứ trong mơ, nước mắt cũng trào đến như thằng chủ nợ chỉ đợi lương tới rồi đến đòi, không thể ngăn cản, ko có lý do để ko trả, phải chấp nhận, ồ nhưng những giọt nước mắt lúc đó kiểu sẽ dễ chịu hơn, vì sau đó là giải thoát thực sự.
 
Thành công lớn rồi, em phải theo trend cộng đồng hạnh phúc, người yêu anh rất hạnh phúc em ah, đang tiến lên 🇻🇳, em hạng 1 nói em hạng 1, mưu ko hạnh phúc đâu 😊 thuốc lá 🚬
 
Trong cõi nhân sinh này, nước mắt không phải là thứ yếu đuối nhất, mà là thứ xa xỉ nhất.
Người ta có thể cười giả lả cả đời, cười đến mỏi hàm, cười đến khô cả họng, cười đến mức chính mình cũng tin đó là hạnh phúc. Nhưng nước mắt thì không.
Nó chỉ rơi khi con nợ nội tâm đã bị đòi đến hạn chót, khi bức tường tự vệ cuối cùng vỡ tan, khi cả vũ trụ trong lòng mày đồng thanh hét lên: "Đủ rồi, mày không cần phải giả vờ mạnh mẽ nữa đâu". Nên cứ để nó rơi đi, như kiểu kẻ phá sản cuối cùng cũng dám đứng giữa phố mà hét: "Tao trắng tay rồi, nhưng tao vẫn còn sống!".
Giọt nước mắt ấy không phải để trả nợ đời, mà để thanh toán món nợ với chính bản thân – món nợ mang tên "làm người mà không được sống thật". Khóc xong, mày sẽ thấy nhẹ hơn một chút.
 
Thành công lớn rồi, em phải theo trend cộng đồng hạnh phúc, người yêu anh rất hạnh phúc em ah, đang tiến lên 🇻🇳, em hạng 1 nói em hạng 1, mưu ko hạnh phúc đâu 😊 thuốc lá 🚬
tôi đã khóc khi đọc những dòng này
 

Có thể bạn quan tâm

Top