Mới sáng, tâm trạng kỳ lạ, phức tạp. Tao ngồi với ly cf nhớ lại vài chuyện cũ, kể cả chuyện ở xàm, và cười ngặt nghẻo một mình. Nhưng giữa lúc cái nụ cười còn chưa kịp hoàn thành, khẩu hình miệng chưa khôi phục, tao nhận ra mình vẫn chưa khóc, kiểu có lý do chính đáng để khóc nhưng cũng có lý do chính đáng để chưa thể khóc, giống như một thằng chủ nợ đang bất lực với con nợ mất khả năng trả tiền.
Rồi cười xong, tao mới đăng cái stt xàm này.
Có lẽ nếu may mắn, có được tất cả mọi thứ trong mơ, nước mắt cũng trào đến như thằng chủ nợ chỉ đợi lương tới rồi đến đòi, không thể ngăn cản, ko có lý do để ko trả, phải chấp nhận, ồ nhưng những giọt nước mắt lúc đó kiểu sẽ dễ chịu hơn, vì sau đó là giải thoát thực sự.
Rồi cười xong, tao mới đăng cái stt xàm này.
Có lẽ nếu may mắn, có được tất cả mọi thứ trong mơ, nước mắt cũng trào đến như thằng chủ nợ chỉ đợi lương tới rồi đến đòi, không thể ngăn cản, ko có lý do để ko trả, phải chấp nhận, ồ nhưng những giọt nước mắt lúc đó kiểu sẽ dễ chịu hơn, vì sau đó là giải thoát thực sự.