Khả năng tấu hài của "Thiên đường xã nghĩa"

CON LỢN THỜI BAO CẤP – MỘT TRUYỆN HÀI CƯỜI RA NƯỚC MẮT (tác giả Tú Lê)

Trong những năm tháng mà người ta quen gọi là thời bao cấp, đời sống con người bị chi phối bởi những quy định chặt chẽ đến mức nhiều khi chính người trong cuộc cũng không biết nên khóc hay nên cười. Chuyện nuôi lợn là một ví dụ.

-Theo lẽ thường, con lợn do mình nuôi thì phải thuộc về mình. Nhưng trong hoàn cảnh ấy, sự việc không đơn giản như vậy. Muốn nuôi lợn phải đăng ký. Nuôi xong phải bán theo chỉ tiêu. Còn muốn giết thịt để dùng trong gia đình thì lại phải xin phép. Có thể nói, con lợn ở trong chuồng nhà mình, nhưng số phận của nó lại nằm ở ngoài cổng làng.
-Một người nông dân nọ, sau một năm tằn tiện, dành dụm từng nắm cám, từng mớ rau, nuôi được một con lợn độ bốn mươi ký. Nhìn con lợn lớn lên từng ngày, ông vui mừng, vì trong lòng đã tính đến một cái Tết có phần tươm tất hơn mọi năm.
Nhưng rồi ông chợt nhớ: muốn mổ lợn, phải làm đơn.

-Ông ngồi xuống, cẩn thận viết từng chữ, nét chữ vừa ngay ngắn vừa dè dặt, như thể mỗi chữ viết ra đều phải xin phép trước. Trong đơn, ông trình bày rõ ràng: gia đình nuôi được một con lợn, nay có nhu cầu làm thịt để cải thiện đời sống. Cuối đơn, ông không quên thêm một câu rất thật thà: kính mong Ủy ban xem xét, tạo điều kiện. Đem đơn lên xã, ông phải chờ từ sáng đến gần trưa mới được gọi vào. Người cán bộ xem xét, hỏi han đủ điều: lợn có đăng ký chưa, đã nộp đủ nghĩa vụ chưa, có vượt chỉ tiêu không. Mỗi câu hỏi như một lần thử thách sự kiên nhẫn của ông.
-Sau một hồi cân nhắc, cán bộ kết luận: có thể cho phép, nhưng phải đóng thêm một khoản thuế và chỉ được mổ vào ngày quy định.

-Ông cầm tờ giấy về, lòng nhẹ nhõm, tưởng như đã vượt qua một cửa ải lớn. Về đến nhà, vợ con ông hồi hộp chờ đợi. Nghe tin được phép mổ, cả nhà vui mừng. Nhưng khi ông đọc kỹ lại ngày tháng ghi trong giấy, thì niềm vui ấy bỗng chùng xuống: ngày được phép mổ… lại nằm sau Tết.
Thế là, con lợn vẫn còn nguyên trong chuồng, còn cái Tết thì lại đến trước.
Câu chuyện nghe qua tưởng như một chuyện khôi hài. Nhưng cái đáng cười không phải là con lợn, cũng không phải là người nông dân, mà chính là cái hoàn cảnh đã khiến cho một việc rất tự nhiên của đời sống trở thành một thủ tục rườm rà, đến mức phi lý. Ở những nơi khác, người ta nuôi lợn để ăn. Còn ở đây, người ta nuôi lợn mà phải xin phép mới được ăn. Và đôi khi, xin phép xong thì… lại không kịp ăn.

Chuyện ấy, nếu chỉ kể lại, có thể làm người ta bật cười. Nhưng nếu nghĩ kỹ, thì cái cười ấy có phần chua chát. Vì nó không chỉ nói về một con lợn, mà nói về cả một thời kỳ mà đời sống con người bị bó buộc trong những khuôn khổ quá chật hẹp.
Ngày nay, những câu chuyện như thế đã lùi vào dĩ vãng. Người ta có thể tự do nuôi, tự do bán, tự do tiêu dùng những gì mình làm ra. Nhưng ký ức về một thời mà con lợn trong chuồng không hoàn toàn thuộc về người nuôi nó, vẫn còn ở lại trong tâm trí nhiều người – như một bài học mà lịch sử đã để lại, giản dị mà sâu xa.
______________________________________________________________
Và có lẽ, chính vì đã đi qua những tháng ngày như thế, nên khi nhìn lại, người ta không chỉ thấy thiếu thốn, mà còn thấy một điều gì đó rất bền bỉ trong những con người thời đại xã nghĩa.
-Một thứ nghị lực lặng lẽ.
-Một cách sống biết chắt chiu.
-Và một khả năng… mỉm cười, ngay cả trong những điều tưởng như không thể cười.
-Những câu chuyện về con lợn, về tem phiếu, về những lần xếp hàng… có thể đã lùi xa.
-Nhưng ký ức về chúng thì vẫn còn, như một phần của đời sống – giản dị mà không dễ quên.

XJc4G7.jpg


IxWKrr.jpg


Thời nay dân sướng quá mà đéo biết đường sướng, mới ăn có tí lợn dịch, lợn chết mà đã kêu trời, kêu đất
Ngày xưa (thời bao cấp) đến lợn chết còn ko có mà ăn kia kìa
Rồi bao nhiêu người mãi kẹt lại ở tuổi 20 để chúng mày đc ăn lợn chết đấy, kêu ca cái lol
(À đấy là bò đỏ bảo thế)

Quá tuyệt vời. Đây là vô ngã chứ đâu
 
Thằng cán bộ chắc học hết lớp 3, giống bò đỏ bây giờ. Đầu toàn cứt, đéo biết cái gì, bị thằng Phúc lý luận logic quá, đéo phản biện đc câu nào, phải ngậm mõm, thỉnh thoảng chống chế vài câu giọng tuyên láo. Chỉ khác trên phim nó lịch sự chứ ngoài đời chắc chửi đổng cmnr, lại chụp mũ 3 que, phản động, khát nước ngay
Ngoài đời là nó cho cái dùi cui vào miệng thằng phúc sau đó cho nó vào cải tạo chung với đám sĩ quan vnch
Con vợ nó sẽ được cán bộ đêm hôm thường xuyên đến thăm hỏi kèm theo câu nhắn mày muốn chồng mày về sớm không?
 
Thời thế, thế thời, phải thế!

Sau chiến tranh, thiếu thốn đủ thứ, nếu nhà nước không đứng ra phân phối, bao cấp thì hàng triệu người không có tiền mua thực phẩm, sẽ chết đói. Đó là thảm họa nhân đạo.
Dưới sự lãnh đạo khôn ngoan của đảng, đã thực hiện bao cấp, cứu hàng triệu người. Tuy nhiên, giải pháp nào cũng có tác dụng phụ, là làm cho những người có năng lực tài chính lại thiếu thốn hơn trước.
Thế thôi, hiểu chưa?!

Nhắc lại thời kỳ này, chỉ cho thấy sự thiển cận, ngu dốt của đám các m.
Nhưng đảng cũng không cần giải thích, nắm quyền thì việc gì tốt phải làm thôi.
 
Thịt lợn phải xin phép Đảng

Vậy ăn bò vàng có phải xin phép Dân không

images


Một miếng bò vàng = bữa ăn của Tô Lâm có giá 1 tỷ 2 trăm triệu mà thôi

Nếu đem tính ra thì mua được khoảng 3 trang trại lợn thời bao cấp đói nghèo của dân đen
Địt mẹ miếng ăn mà mang tiếng cả đời, dân chửi cũng đéo khác Phúc nghẹo.
 
Tao nghi là do ai làm..vì nông dơn thì chữ sao đẹp vậy,rõ ràng mạch lạc...nhưng thời bao cấp thì rõ ràng là tận cùng cái ngu của chế độ.
Ngày đó dân đen gồng thêm dc 2 năm là hôm nay đéo còn thiên đường

Một họ ngoài Bắc sẽ có người bác chuyên lo khoản ghi chép gia phả, ma chay lễ lạt của cả họ. Những thứ quan trọng như viết đơn từ sẽ do người bác này viết.
Thậm chí đi làm giấy khai sinh cũng nhờ ông Bác này luôn. Hi hữu thì có cả trường hợp ông Bác sửa mẹ tên đứa cháu trong giấy khai sinh
 
Thời thế, thế thời, phải thế!

Sau chiến tranh, thiếu thốn đủ thứ, nếu nhà nước không đứng ra phân phối, bao cấp thì hàng triệu người không có tiền mua thực phẩm, sẽ chết đói. Đó là thảm họa nhân đạo.
Dưới sự lãnh đạo khôn ngoan của đảng, đã thực hiện bao cấp, cứu hàng triệu người. Tuy nhiên, giải pháp nào cũng có tác dụng phụ, là làm cho những người có năng lực tài chính lại thiếu thốn hơn trước.
Thế thôi, hiểu chưa?!

Nhắc lại thời kỳ này, chỉ cho thấy sự thiển cận, ngu dốt của đám các m.
Nhưng đảng cũng không cần giải thích, nắm quyền thì việc gì tốt phải làm thôi.
Lại xàm đéo phải là do phải trả nợ chiến tranh, nên chuyển hết tiền bạc, của cải và
lương thực cho thằng Lô xiên đó hả, đất nước trồng lúa một năm dc 3 vụ mà lại thiếu ăn, phải chờ tk Lô xiên nó bố thí cho bobo
 
Lại xàm đéo phải là do phải trả nợ chiến tranh, nên chuyển hết tiền bạc, của cải và
lương thực cho thằng Lô xiên đó hả, đất nước trồng lúa một năm dc 3 vụ mà lại thiếu ăn, phải chờ tk Lô xiên nó bố thí cho bobo
Phân đéo đâu mà trồng
Thời trước 75 Bắc Việt Nam được Tàu nó bao thầu toàn bộ lương thực
Sau đó trở mặt với nó nó cấm biên luôn
Lúc đó mới lòi ra An nam đéo biết làm nông nghiệp và thêm tâm lý tích trữ gạo của cán bộ miền bắc
Lúa gạo làm ra phải nộp cho nhà nước hết
Thêm đàn ông trai tráng đi nhập ngũ chết ở cam và biên giới phía bắc
Dân làm ra bao nhiêu nộp gạo cho nhà nước nên họ đéo muốn làm
Phân nước giống máy móc phục vụ nông nghiệp đéo có
Thêm nữa anh 3 xe lửa đem vàng qua cống nạp trả nợ cho lô xiên
Bo bo bên đó thì dư thừa
Vì vậy anh 3 xe lửa làm một việc điên rồ là nhập bo bo là thứ súc vật Liên Xô ăn đem về nhét vào mồm dân Việt Nam
 
Thằng cán bộ chắc học hết lớp 3, giống bò đỏ bây giờ. Đầu toàn cứt, đéo biết cái gì, bị thằng Phúc lý luận logic quá, đéo phản biện đc câu nào, phải ngậm mõm, thỉnh thoảng chống chế vài câu giọng tuyên láo. Chỉ khác trên phim nó lịch sự chứ ngoài đời chắc chửi đổng cmnr, lại chụp mũ 3 que, phản động, khát nước ngay
sao mày mất vẻ điềm tĩnh hằng ngày rồi. Bị sếp chửi hả
 
Câu chuyện bắt đầu vào một buổi sáng thứ Hai, khi ông Ba quyết định lên phường để xin giấy phép... tự bỏ tiền túi ra sửa cái bóng đèn đường trước cửa nhà. Cái bóng đèn này đã nhấp nháy liên tục theo điệu nhạc sàn suốt ba tháng nay, khiến bầy gà nhà ông bị rối loạn nhịp sinh học và ngừng đẻ trứng.


Cửa số 1: Tiếp nhận Khát vọng Công dân

Ông Ba trình bày nguyện vọng giản đơn của mình. Anh cán bộ trẻ đeo kính cận dày cộp, lật cuốn sổ dày cộp một cách điệu nghệ, dõng dạc đáp:
"Bác Ba ạ, bóng đèn nhấp nháy không phải là lỗi hỏng hóc đâu. Đó là 'Sáng kiến Chiếu sáng Năng động nhằm Thử thách Sự Thích nghi Thị giác' của khu phố ta. Nhưng nếu bác vẫn cương quyết muốn sửa, bác cần sang Cửa số 2 xin Giấy chứng nhận Gà bị tổn thương tinh thần do ánh sáng phi nhịp điệu."
Cửa số 2: Ban Thẩm định Hiện trạng Sinh học


Tại đây, cô trưởng ban nghiêm nghị nhìn tờ đơn của ông Ba, tay cầm chiếc bút bi gõ nhịp xuống bàn:


• "Gà nhà bác là gà ta hay gà lai?"


• "Dạ báo cáo cô, gà ta nuôi thả tự nhiên trong vườn."


• "Thế thì khó rồi! Theo thông tư số 04, gà thả rông thuộc diện 'lực lượng sản xuất tự do vô kỷ luật'. Bác phải có xác nhận từ tổ trưởng dân phố chứng minh bầy gà nhà bác có sinh hoạt, gáy sáng theo đúng giờ giấc quy định của phường thì mới đủ điều kiện xét duyệt bị ảnh hưởng tinh thần."


Cửa số 3: Tầm nhìn Chiến lược và Tổng kết


Sau một tuần chạy vạy khắp xóm xin đủ chữ ký chứng minh bầy gà của mình là những gia cầm gương mẫu, ông Ba được chuyển lên phòng ban cao nhất. Vị trưởng phòng đập tay xuống bàn, giọng hào sảng và đầy tự hào:
"Đồng chí Ba! Tư tưởng của đồng chí còn cục bộ lắm! Việc bóng đèn nhấp nháy chính là phép thử của hệ thống. Nó rèn luyện cho đàn gà nhà đồng chí khả năng cảnh giác cao độ trong màn đêm! Đây là một vinh dự! Thay vì cấp phép sửa đèn, chúng tôi quyết định trao tặng cho bầy gà nhà đồng chí danh hiệu 'Gia cầm Tiên phong trong Phong trào Thức khuya Vượt Khó'!"
Ông Ba lững thững bước ra khỏi cổng Ủy ban, trên tay cẩn thận ôm tờ giấy khen in nhũ vàng lấp lánh thay vì cái lệnh cho phép tự nối lại dây điện.
 
Cái này giống móc cổ họng +S chứ tuyên truyền đéo gì, thằng lồn đạo diễn 3we đu càng
Thằng trong phim nói đúng đó
Nhiều đứa thuê nhà sau 75 nó làm đơn kiện hoặc đéo trả tiền mà nó chiếm free nhà của chủ đó.
Thậm chí nó kiện được anh chủ mất nhà lên sông bé làm kinh tế mới còn nhà nó lấy đó chỉ cần nịnh bợ hoặc biết cách đi đêm với tụi cán bộ quân quản
 
Lại xàm đéo phải là do phải trả nợ chiến tranh, nên chuyển hết tiền bạc, của cải và
lương thực cho thằng Lô xiên đó hả, đất nước trồng lúa một năm dc 3 vụ mà lại thiếu ăn, phải chờ tk Lô xiên nó bố thí cho bobo
Không phải do trả nợ chiến tranh ko đâu. Do chính sách kinh tế ngu Lồn củ mấy thằng dốt nát từ bưng biền chui ra nữa. Ngăn sông cấm chợ, Long An để gạo mốc, Sài Gòn lại đói ăn. Tóm lại nhờ ơn Đảng dân mới chết đói trên ruộng đồng.

Đcm. Câu chuyện các chú các bác đi thi bổ túc, đưa bùa cũng đéo biết lật, giám thị phải tới rận nơi chỉ bài, còn lớn giọng chửi "mấy thằng giáo viên dốt, viết số 8 nằm ngang, may mà tao thấy tao sửa lại" là có thật đó.
 
Không phải do trả nợ chiến tranh ko đâu. Do chính sách kinh tế ngu lồn củ mấy thằng dốt nát từ bưng biền chui ra nữa. Ngăn sông cấm chợ, Long An để gạo mốc, Sài Gòn lại đói ăn. Tóm lại nhờ ơn Đảng dân mới chết đói trên ruộng đồng.

Đcm. Câu chuyện các chú các bác đi thi bổ túc, đưa bùa cũng đéo biết lật, giám thị phải tới rận nơi chỉ bài, còn lớn giọng chửi "mấy thằng giáo viên dốt, viết số 8 nằm ngang, may mà tao thấy tao sửa lại" là có thật đó.
Phần lớn là trả nợ chiến tranh và hối lộ cho Liên Xô.
Thêm quả Trung Quốc nó cấm biên
4 yếu tố nước phân cần giống đều không có thì làm sao mà làm nông nghiệp được.
Vì vậy tụi nó mới nghĩ ra trò bao cấp ngăn sông cấm chợ vì lúa gạo nộp về trung ương dự trữ chuẩn bị cho cuộc chiến với Cam và Tàu
 
CON LỢN THỜI BAO CẤP – MỘT TRUYỆN HÀI CƯỜI RA NƯỚC MẮT (tác giả Tú Lê)

Trong những năm tháng mà người ta quen gọi là thời bao cấp, đời sống con người bị chi phối bởi những quy định chặt chẽ đến mức nhiều khi chính người trong cuộc cũng không biết nên khóc hay nên cười. Chuyện nuôi lợn là một ví dụ.

-Theo lẽ thường, con lợn do mình nuôi thì phải thuộc về mình. Nhưng trong hoàn cảnh ấy, sự việc không đơn giản như vậy. Muốn nuôi lợn phải đăng ký. Nuôi xong phải bán theo chỉ tiêu. Còn muốn giết thịt để dùng trong gia đình thì lại phải xin phép. Có thể nói, con lợn ở trong chuồng nhà mình, nhưng số phận của nó lại nằm ở ngoài cổng làng.
-Một người nông dân nọ, sau một năm tằn tiện, dành dụm từng nắm cám, từng mớ rau, nuôi được một con lợn độ bốn mươi ký. Nhìn con lợn lớn lên từng ngày, ông vui mừng, vì trong lòng đã tính đến một cái Tết có phần tươm tất hơn mọi năm.
Nhưng rồi ông chợt nhớ: muốn mổ lợn, phải làm đơn.

-Ông ngồi xuống, cẩn thận viết từng chữ, nét chữ vừa ngay ngắn vừa dè dặt, như thể mỗi chữ viết ra đều phải xin phép trước. Trong đơn, ông trình bày rõ ràng: gia đình nuôi được một con lợn, nay có nhu cầu làm thịt để cải thiện đời sống. Cuối đơn, ông không quên thêm một câu rất thật thà: kính mong Ủy ban xem xét, tạo điều kiện. Đem đơn lên xã, ông phải chờ từ sáng đến gần trưa mới được gọi vào. Người cán bộ xem xét, hỏi han đủ điều: lợn có đăng ký chưa, đã nộp đủ nghĩa vụ chưa, có vượt chỉ tiêu không. Mỗi câu hỏi như một lần thử thách sự kiên nhẫn của ông.
-Sau một hồi cân nhắc, cán bộ kết luận: có thể cho phép, nhưng phải đóng thêm một khoản thuế và chỉ được mổ vào ngày quy định.

-Ông cầm tờ giấy về, lòng nhẹ nhõm, tưởng như đã vượt qua một cửa ải lớn. Về đến nhà, vợ con ông hồi hộp chờ đợi. Nghe tin được phép mổ, cả nhà vui mừng. Nhưng khi ông đọc kỹ lại ngày tháng ghi trong giấy, thì niềm vui ấy bỗng chùng xuống: ngày được phép mổ… lại nằm sau Tết.
Thế là, con lợn vẫn còn nguyên trong chuồng, còn cái Tết thì lại đến trước.
Câu chuyện nghe qua tưởng như một chuyện khôi hài. Nhưng cái đáng cười không phải là con lợn, cũng không phải là người nông dân, mà chính là cái hoàn cảnh đã khiến cho một việc rất tự nhiên của đời sống trở thành một thủ tục rườm rà, đến mức phi lý. Ở những nơi khác, người ta nuôi lợn để ăn. Còn ở đây, người ta nuôi lợn mà phải xin phép mới được ăn. Và đôi khi, xin phép xong thì… lại không kịp ăn.

Chuyện ấy, nếu chỉ kể lại, có thể làm người ta bật cười. Nhưng nếu nghĩ kỹ, thì cái cười ấy có phần chua chát. Vì nó không chỉ nói về một con lợn, mà nói về cả một thời kỳ mà đời sống con người bị bó buộc trong những khuôn khổ quá chật hẹp.
Ngày nay, những câu chuyện như thế đã lùi vào dĩ vãng. Người ta có thể tự do nuôi, tự do bán, tự do tiêu dùng những gì mình làm ra. Nhưng ký ức về một thời mà con lợn trong chuồng không hoàn toàn thuộc về người nuôi nó, vẫn còn ở lại trong tâm trí nhiều người – như một bài học mà lịch sử đã để lại, giản dị mà sâu xa.
______________________________________________________________
Và có lẽ, chính vì đã đi qua những tháng ngày như thế, nên khi nhìn lại, người ta không chỉ thấy thiếu thốn, mà còn thấy một điều gì đó rất bền bỉ trong những con người thời đại xã nghĩa.
-Một thứ nghị lực lặng lẽ.
-Một cách sống biết chắt chiu.
-Và một khả năng… mỉm cười, ngay cả trong những điều tưởng như không thể cười.
-Những câu chuyện về con lợn, về tem phiếu, về những lần xếp hàng… có thể đã lùi xa.
-Nhưng ký ức về chúng thì vẫn còn, như một phần của đời sống – giản dị mà không dễ quên.

XJc4G7.jpg


IxWKrr.jpg


Thời nay dân sướng quá mà đéo biết đường sướng, mới ăn có tí lợn dịch, lợn chết mà đã kêu trời, kêu đất
Ngày xưa (thời bao cấp) đến lợn chết còn ko có mà ăn kia kìa
Rồi bao nhiêu người mãi kẹt lại ở tuổi 20 để chúng mày đc ăn lợn chết đấy, kêu ca cái lol
(À đấy là bò đỏ bảo thế)

Anh em bắc kì hướng tới thiên đường.

Tao vẫn thế mà, cứ nói về bò đỏ là tao rất cục súc.
Đúng tao nhìn thấy bò đỏ cũng ứa gan nhưng mà chán chả muốn chửi.
 

Có thể bạn quan tâm

Top