Chương 9: Hoa hồng
Một hôm đi làm về sớm, Từ giấu sau lưng một bó hồng nhung đỏ thắm, còn nguyên những hạt nước long lanh. Anh bước vào phòng với nụ cười hớn hở, chìa bó hoa ra trước mặt Liên: "Tặng em này."
Liên khựng lại trước sắc đỏ rực rỡ đến chói mắt ấy. Cô nhìn bó hoa, rồi nhìn gương mặt đầy mong đợi của Từ. Cô cảm thấy khó xử nhưng vẫn nặn ra một nụ cười gượng gạo, đón lấy bó hoa nhưng tay không hề nâng niu.
"Cảm ơn anh... đẹp thật." Cô nói, giọng đều đều như đang đọc một bản dịch đã cũ. Liên đặt bó hoa lên bàn một cách tùy tiện rồi bồi thêm một câu phẳng lặng: "Nhưng mà lần sau anh đừng phí tiền mua mấy thứ này. Em không cần hoa đâu, nó chóng tàn, lại mất công thay nước."
Nụ cười của Từ vụt tắt, anh đứng ngẩn ra như đứa trẻ vừa bị mắng oan. Anh không hiểu, rõ ràng phụ nữ ai chẳng thích hoa? Anh lúng túng gãi đầu, khẽ gật đầu như để tự trấn an mình:
"Anh biết rồi... Tại anh thấy người ta bán bên đường trông tươi quá."
Nhìn vẻ mặt sượng sùng của Từ, Liên khựng lại một chút, rồi giọng cô dịu đi nhưng vẫn kiên định: "Nếu anh muốn tặng, thì hãy tặng em một chậu cây ấy. Anh biết không, hoa ở trên cây tàn đi rồi sẽ lại nở tiếp nếu mình chăm sóc tốt, vì cái gốc vẫn còn đó để nuôi dưỡng một sự khởi đầu khác. Còn hoa đã cắt khỏi cành, rực rỡ đến mấy thì cũng sẽ lụi tàn, chẳng để lại gì ngoài một cái bình không."
Liên khẽ chạm vào cánh hoa hồng, giọng cô xa xăm:
"Em từng nghĩ vì sao người ta lại thích hoa thật hơn hoa giả nhỉ, có lẽ vì hoa giả lúc nào cũng tươi, nhìn mãi rồi cũng thành nhàm vì nó không biết chết. Còn hoa thật, chính vì nó chỉ đẹp đẽ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi nên người ta mới thấy quý."
Nói đoạn, Liên lẳng lặng đón lấy bó hoa từ tay Từ. Cô đi về phía góc phòng, tìm một cái bình cũ, đổ đầy nước vào rồi bắt đầu cắm hoa. Vừa cắm, cô vừa nói tiếp, giọng đều đều: "Nhưng mà, một chậu hoa cũng không hợp với em đâu, em không chắc là mình có thể chăm sóc nó tốt được. Thực ra anh không cần mua gì cả… vì em cũng chẳng cần gì."
Liên đặt bình hoa hồng nhung rực rỡ lên bệ cửa sổ – cái nơi vốn dĩ chẳng thuộc về nó. Cô chăm sóc bó hoa không phải vì thích chúng, mà như một cách để "trả lãi" cho sự tử tế của Từ, dù trong thâm tâm cô thấy việc duy trì sự sống cho những đóa hoa này thật vô nghĩa.
Từ đứng lặng người, hai bàn tay vô thức đút sâu vào túi quần, cảm giác hụt hẫng tràn lên mặt. Anh nhìn bó hoa hồng – thứ mà anh đã nâng niu suốt quãng đường từ công trường về nhà – giờ đây đang nằm yên trong cái bình cũ trên bệ cửa, trông lạc lõng như một vị khách không mời.
Anh không biết phải nói gì trước sự từ chối quá đỗi phẳng lặng của cô. Một lát sau, Từ khẽ hắng giọng, cố nở một nụ cười mà chính anh cũng thấy nó gượng gạo:
"Ừ... anh biết rồi."
Nói xong, anh lẳng lặng đi về phía góc phòng, cầm chiếc ấm điện đi lấy nước. Tiếng nước chảy vào ấm nghe khô khốc trong căn phòng im lìm. Từ không nhìn Liên, cũng không nhìn bó hoa nữa. Anh cứ đứng đó chờ nước sôi, cái bóng của anh đổ dài trên tường, to lớn nhưng đầy vẻ bất lực.
Đêm đó, họ vẫn nằm cạnh nhau trên cùng manh chiếu đó. Không gian im lìm đến mức Từ có thể nghe rõ từng nhịp thở của Liên, nhưng anh lại thấy cô xa xôi như một ngôi sao ở tận phía chân trời mù mù hơi nước kia.
Giữa đêm, khi căn phòng đang chìm trong sự tĩnh lặng đặc quánh, một tiếng "cộp" khô khốc vang lên từ phía bệ cửa sổ. Từ giật mình tỉnh giấc, anh quờ quạng bật màn hình điện thoại lên. Ánh sáng xanh nhợt nhạt rọi thẳng vào vũng nước đang tràn lênh láng trên sàn gạch. Con Lì đang ngồi ngay mép chiếu, thản nhiên đưa chân lên liếm mép rồi quẹt ngang mặt như không có chuyện gì xảy ra. Từ nhìn cái bình nhựa nằm chỏng chơ trên sàn, còn những cành hoa hồng vẫn còn nguyên lá nằm im lìm trong vũng nước lạnh ngắt. Có vẻ con Lì vừa từ ngoài nhảy vào, cú đáp chân của nó vô tình hích trúng cái bình nhựa đặt bên bệ cửa sổ.
Anh quờ quạng lấy chiếc khăn lau để thấm đi vũng nước. Trong bóng tối chỉ có ánh sáng xanh yếu ớt từ màn hình điện thoại, Từ lầm lũi nhặt từng cành hoa hồng nhung lên, vuốt lại những chiếc lá ướt sũng trong im lặng. Anh cắm chúng trở lại vào cái bình, nhưng lần này, anh không đặt nó lên bệ cửa nữa.
Từ đem bình hoa đặt sâu vào một góc phòng – nơi ánh nắng ngày mai sẽ không chạm tới, và cũng là nơi con Lì sẽ không còn vô tình húc đổ. Làm xong mọi thứ, anh mới trở lại manh chiếu, nằm xuống cạnh Liên. Cô vẫn nằm im lìm, chẳng rõ là đang ngủ say hay cũng đang thức để lắng nghe cái sự đổ vỡ lặng lẽ này.