Ảo ảnh của thanh xuân

Làm sao có thể khẳng định được một ai đó là định mệnh của cuộc đời mình?
Một câu chuyện ngọt ngào như vanilla và cũng đắng như lá khổ qua.
Nếu tình yêu được sinh ra từ ảo vọng thì đó chính xác là bi kịch.
Là hoa hay là hoạ, kết cục nào đang chờ đợi cho Từ và Liên?
 
Chương 9: Hoa hồng

Một hôm đi làm về sớm, Từ giấu sau lưng một bó hồng nhung đỏ thắm, còn nguyên những hạt nước long lanh. Anh bước vào phòng với nụ cười hớn hở, chìa bó hoa ra trước mặt Liên: "Tặng em này."

Liên khựng lại trước sắc đỏ rực rỡ đến chói mắt ấy. Cô nhìn bó hoa, rồi nhìn gương mặt đầy mong đợi của Từ. Cô cảm thấy khó xử nhưng vẫn nặn ra một nụ cười gượng gạo, đón lấy bó hoa nhưng tay không hề nâng niu.

"Cảm ơn anh... đẹp thật." Cô nói, giọng đều đều như đang đọc một bản dịch đã cũ. Liên đặt bó hoa lên bàn một cách tùy tiện rồi bồi thêm một câu phẳng lặng: "Nhưng mà lần sau anh đừng phí tiền mua mấy thứ này. Em không cần hoa đâu, nó chóng tàn, lại mất công thay nước."

Nụ cười của Từ vụt tắt, anh đứng ngẩn ra như đứa trẻ vừa bị mắng oan. Anh không hiểu, rõ ràng phụ nữ ai chẳng thích hoa? Anh lúng túng gãi đầu, khẽ gật đầu như để tự trấn an mình:

"Anh biết rồi... Tại anh thấy người ta bán bên đường trông tươi quá."

Nhìn vẻ mặt sượng sùng của Từ, Liên khựng lại một chút, rồi giọng cô dịu đi nhưng vẫn kiên định: "Nếu anh muốn tặng, thì hãy tặng em một chậu cây ấy. Anh biết không, hoa ở trên cây tàn đi rồi sẽ lại nở tiếp nếu mình chăm sóc tốt, vì cái gốc vẫn còn đó để nuôi dưỡng một sự khởi đầu khác. Còn hoa đã cắt khỏi cành, rực rỡ đến mấy thì cũng sẽ lụi tàn, chẳng để lại gì ngoài một cái bình không."

Liên khẽ chạm vào cánh hoa hồng, giọng cô xa xăm:

"Em từng nghĩ vì sao người ta lại thích hoa thật hơn hoa giả nhỉ, có lẽ vì hoa giả lúc nào cũng tươi, nhìn mãi rồi cũng thành nhàm vì nó không biết chết. Còn hoa thật, chính vì nó chỉ đẹp đẽ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi nên người ta mới thấy quý."

Nói đoạn, Liên lẳng lặng đón lấy bó hoa từ tay Từ. Cô đi về phía góc phòng, tìm một cái bình cũ, đổ đầy nước vào rồi bắt đầu cắm hoa. Vừa cắm, cô vừa nói tiếp, giọng đều đều: "Nhưng mà, một chậu hoa cũng không hợp với em đâu, em không chắc là mình có thể chăm sóc nó tốt được. Thực ra anh không cần mua gì cả… vì em cũng chẳng cần gì."

Liên đặt bình hoa hồng nhung rực rỡ lên bệ cửa sổ – cái nơi vốn dĩ chẳng thuộc về nó. Cô chăm sóc bó hoa không phải vì thích chúng, mà như một cách để "trả lãi" cho sự tử tế của Từ, dù trong thâm tâm cô thấy việc duy trì sự sống cho những đóa hoa này thật vô nghĩa.

Từ đứng lặng người, hai bàn tay vô thức đút sâu vào túi quần, cảm giác hụt hẫng tràn lên mặt. Anh nhìn bó hoa hồng – thứ mà anh đã nâng niu suốt quãng đường từ công trường về nhà – giờ đây đang nằm yên trong cái bình cũ trên bệ cửa, trông lạc lõng như một vị khách không mời.

Anh không biết phải nói gì trước sự từ chối quá đỗi phẳng lặng của cô. Một lát sau, Từ khẽ hắng giọng, cố nở một nụ cười mà chính anh cũng thấy nó gượng gạo:

"Ừ... anh biết rồi."

Nói xong, anh lẳng lặng đi về phía góc phòng, cầm chiếc ấm điện đi lấy nước. Tiếng nước chảy vào ấm nghe khô khốc trong căn phòng im lìm. Từ không nhìn Liên, cũng không nhìn bó hoa nữa. Anh cứ đứng đó chờ nước sôi, cái bóng của anh đổ dài trên tường, to lớn nhưng đầy vẻ bất lực.

Đêm đó, họ vẫn nằm cạnh nhau trên cùng manh chiếu đó. Không gian im lìm đến mức Từ có thể nghe rõ từng nhịp thở của Liên, nhưng anh lại thấy cô xa xôi như một ngôi sao ở tận phía chân trời mù mù hơi nước kia.

Giữa đêm, khi căn phòng đang chìm trong sự tĩnh lặng đặc quánh, một tiếng "cộp" khô khốc vang lên từ phía bệ cửa sổ. Từ giật mình tỉnh giấc, anh quờ quạng bật màn hình điện thoại lên. Ánh sáng xanh nhợt nhạt rọi thẳng vào vũng nước đang tràn lênh láng trên sàn gạch. Con Lì đang ngồi ngay mép chiếu, thản nhiên đưa chân lên liếm mép rồi quẹt ngang mặt như không có chuyện gì xảy ra. Từ nhìn cái bình nhựa nằm chỏng chơ trên sàn, còn những cành hoa hồng vẫn còn nguyên lá nằm im lìm trong vũng nước lạnh ngắt. Có vẻ con Lì vừa từ ngoài nhảy vào, cú đáp chân của nó vô tình hích trúng cái bình nhựa đặt bên bệ cửa sổ.

Anh quờ quạng lấy chiếc khăn lau để thấm đi vũng nước. Trong bóng tối chỉ có ánh sáng xanh yếu ớt từ màn hình điện thoại, Từ lầm lũi nhặt từng cành hoa hồng nhung lên, vuốt lại những chiếc lá ướt sũng trong im lặng. Anh cắm chúng trở lại vào cái bình, nhưng lần này, anh không đặt nó lên bệ cửa nữa.

Từ đem bình hoa đặt sâu vào một góc phòng – nơi ánh nắng ngày mai sẽ không chạm tới, và cũng là nơi con Lì sẽ không còn vô tình húc đổ. Làm xong mọi thứ, anh mới trở lại manh chiếu, nằm xuống cạnh Liên. Cô vẫn nằm im lìm, chẳng rõ là đang ngủ say hay cũng đang thức để lắng nghe cái sự đổ vỡ lặng lẽ này.
 
Chương 10: Khoảng hở

Công trường Tuy Hòa những ngày vào mùa gió như một bãi chiến trường. Tiếng máy nổ, tiếng mắng chửi của mấy lão thầu phụ, và cái vị mặn chát của bụi xi măng cứ bám riết lấy Từ. Chiều muộn, Từ không về nhà ngay. Anh tạt vào một quán nhậu vỉa hè sát biển, nơi những gã thợ xây, thợ sắt ngồi la liệt dưới ánh đèn vàng vọt.

Đối diện Từ là ông Sáu, một thợ sắt già có gương mặt chằng chịt những vết chân chim và đôi bàn tay ám mùi rỉ thép. Từ rót một chén rượu đế đầy, nốc cạn trong một hơi. Vị rượu cay xè xộc thẳng lên mũi, đốt cháy cuống họng, nhưng anh thấy cái đau ấy lại khá dễ chịu.

"Lão thầu lại ép tiến độ chú ạ, vật liệu thì bớt xén, tui đứng giữa cứ như thằng bù nhìn," Từ lầm bầm, mắt nhìn xoáy vào đĩa lạc rang quá lửa. "Nhưng chuyện đó tui lo được. Cái làm tui mệt nhất... là tui không biết phải làm sao để hiểu được Liên."

Ông Sáu lẳng lặng rót tiếp cho Từ một chén nữa, giọng khàn khàn: "Con bé đó nhìn thì hiền, nhưng cái tâm tính nó sâu quá, chú mày không dò tới đáy được đâu."

Từ mân mê cái chén sứ sứt mẻ, giọng đắng ngắt: "Nhiều lúc tui cứ nghĩ mình làm vậy là tốt cho cô ấy, nhưng hình như tui càng cố thì cô ấy càng xa. Như hôm nọ, tui thấy bó hoa hồng đẹp quá nên mua về, chỉ muốn làm cô ấy vui một chút thôi. Vậy mà Liên nhận hoa xong không có vẻ gì là thích, tui thấy mình cứ như làm chuyện thừa thãi. Cô ấy còn bảo hoa nhanh tàn... lúc đó tui đứng ngẩn ra, thấy mình cứ như thằng dở hơi. Mà có lẽ... cô ấy đúng thật."

Từ dừng lại, nhìn ra phía biển tối om: "Tui thực sự muốn lại gần Liên, muốn hai đứa hiểu nhau hơn, nhưng tui không biết phải làm thế nào cả. Liên giống như một cái bản vẽ không có quy luật, tui không cách nào đọc được."

Từ nốc cạn chén rượu, cái vị đắng gắt thấm vào từng thớ thịt. Anh quẹt ngang miệng, giọng trầm hẳn xuống:

"Chú biết không, ra đây tui mới dám văng tục, dám chửi thề, dám nói là tui đang bế tắc. Nhưng hễ dắt xe về tới đầu ngõ, đứng trước cửa phòng là tui lại phải hít một hơi thật sâu, nặn ra cái mặt tỉnh bơ như không có chuyện gì. Tui không muốn mang mấy cái áp lực ở công trường, chuyện ăn chặn, chuyện bị thầu chửi về kể với Liên. Tui chẳng muốn cô ấy bận lòng lo nghĩ mấy chuyện này làm gì. Mà... chắc có khi là vì tui sợ cô ấy thấy tui thảm hại quá..."

Giọng anh nghẹn lại, khàn đặc giữa tiếng sóng biển vỗ vào bờ cát:

"Ngay cả cái chuyện tui đang bối rối, đang đau lòng vì không cách nào chạm được vào tâm hồn Liên, tui cũng chẳng biết mở lời thế nào. Có những lúc tui định nói, nhưng rồi lại thôi. Tui cứ cảm thấy dù mình có nói ra đi chăng nữa, thì mọi chuyện nghe nó cũng cứ sai sai sao đó... Nhiều lúc tui ước giá mà thời gian quay trở lại lúc hai đứa còn nhắn tin qua lại trên Xàm thì tốt biết mấy. Hồi đó trên mạng, chuyện gì cũng nói được, cái gì cũng thấy hợp nhau. Vậy mà sao giờ ra đời thật, ở sát cạnh nhau rồi, tui lại thấy mở lời khó quá chú ạ."

Ông Sáu im lặng nhìn Từ. Lão không khuyên nhủ gì, vì lão biết có những nỗi đau mà rượu hay lời nói đều chẳng thể làm dịu đi được. Lão chỉ lẳng lặng rót cho Từ một chén nước trà nguội để dằn lại vị đắng của rượu đế.

Từ uống nốt chén trà nguội, thanh toán tiền rượu rồi lẳng lặng dắt xe ra khỏi quán. Gió biển đêm Tuy Hòa thổi tạt vào mặt, mang theo vị mặn chát của đại dương và cái lạnh của sương đêm, nhưng Từ chẳng thấy say. Người ta bảo rượu vào thì lòng nhẹ bớt, nhưng với anh, dường như hơi men chỉ làm cho những suy nghĩ thêm sắc lẹm, rõ ràng đến mức đau đớn.

Anh nổ máy, tiếng động cơ xé toạc không gian vắng lặng. Từ chạy xe dọc theo con đường biển, ánh đèn đường hiu hắt đổ dài trên mặt nhựa bóng loáng. Anh chạy không nhanh, cứ thế lao đi như một cái bóng vô hồn. Trong đầu anh không phải là những con số của công trường, mà là hình ảnh bình với những hoa hồng héo rũ đang nằm im lìm trong góc tối căn phòng.
 
Chương 11: Những nỗ lực của Lì

Chẳng biết từ bao giờ, những cuộc trò chuyện dài hơi về đủ thứ chuyện trên đời đã biến mất, thay vào đó là những chuyện vô thưởng vô phạt.

"Hôm nay công trường sao anh?" – Liên hỏi khi đang xới cơm.

"Cũng ổn em, nay mấy ông thợ sắt lại cãi nhau chuyện cái dầm, buồn cười lắm..." – Từ đáp, rồi anh bắt đầu kể một câu chuyện dài dòng về những va chạm vớ vẩn ở nơi làm việc. Họ vẫn nói với nhau về thời tiết, về những điều bâng quơ ngoài phố. Liên vẫn gật đầu theo những câu chuyện của Từ, nhưng tâm trí cô đã lạc lối ở một nơi xa xôi nào đó. Còn Từ, anh vẫn thao thao bất tuyệt, nhưng thâm tâm anh biết rõ mình đang nói chỉ để lấp đầy khoảng không gian đang ngày càng trở nên ngột ngạt. Cả hai đều cảm nhận rõ mồn một một vết rạn nứt đang âm thầm loang ra, giống như vết nứt trên trần nhà cũ, mỗi ngày lại rộng thêm một chút. Không ai nói ra, cũng chẳng ai đủ can đảm để gọi tên nó. Họ sợ rằng chỉ cần một người lên tiếng, cái lớp vỏ bình yên giả tạo mà họ đang dày công đắp điếm sẽ vỡ vụn ngay lập tức. Giữa họ giờ chỉ còn lại những va chạm xác thịt bản năng vào mỗi đêm trên manh chiếu hẹp – thứ ngôn ngữ duy nhất còn sót lại để chứng minh rằng họ vẫn chưa hoàn toàn mất dấu nhau trong căn phòng cật hẹp này.

Không biết con Lì có thực sự hiểu chuyện hay không, nhưng nó bắt đầu hành xử như thể cảm nhận được hết sự lệch pha trong từng nhịp thở của hai người.

Nó bắt đầu thực hiện những nỗ lực an ủi thầm lặng. Có những lúc thấy Từ đang ngồi thẫn thờ nhìn vào khoảng không sau một câu chuyện vui vừa dứt, nó lẳng lặng đi tới, cuộn tròn trên đùi anh, khẽ cọ cái đầu nhỏ xíu vào tay anh như muốn san sẻ bớt cái hụt hẫng đang hiện rõ trên gương mặt gã kỹ sư.

Rồi khi Từ đi tắm, nó lại lững thững đi về phía bàn làm việc của Liên. Nó không nhảy lên bàn quấy rầy như mọi khi, chỉ lặng lẽ nằm dưới chân cô, thi thoảng khẽ kêu một tiếng "meo" rất khẽ như một lời vỗ về dành cho người phụ nữ đang mải mê đuổi theo những con chữ u uất.

Con Lì cứ thế, lầm lì đi qua đi lại giữa hai con người, cố gắng dùng chút hơi ấm nhỏ bé của mình để lấp đầy những khoảng trống mà chính chủ nhân của nó cũng chẳng biết phải làm sao. Nó vẫn cứ kiên nhẫn bám trụ lấy hai người bằng một sự ngây thơ đến mức lì lợm, y hệt cái cách mà nó vẫn thản nhiên quay về dụi đầu nũng nịu vào chân Liên hay Từ ngay sau khi vừa bị mắng té tát vì tội cào nát đồ đạc hay đi bậy ra sàn. Với con Lì, căn phòng này là cả thế giới của nó, dù thế giới đó đang lạnh lẽo hay ấm áp thì nó cũng chẳng có nơi nào khác để đi.

Nhìn con Lì lầm lì làm "kẻ an ủi", Từ thấy lòng mình chùng xuống, nhưng anh cũng chẳng biết phải mở lời thế nào ngoài một cái vuốt ve vô định.
 
Chương 12: Kết thúc

Sự tan vỡ không đến bằng một trận cãi vã nảy lửa hay những lời oán trách nặng nề. Nó đến vào một buổi chiều Tuy Hòa nắng cháy, ngay trong bữa cơm tối nhạt nhẽo như mọi ngày. Liên đặt bát đũa xuống, nhìn Từ bằng ánh mắt phẳng lặng rồi buông một câu nhẹ bẫng như thể đang nói về một bản dịch đã hoàn thành: "Mai em dọn đồ đi nhé."

Từ khựng lại, miếng cơm trong miệng bỗng trở nên khô khốc và khó nuốt vô cùng. Anh không hỏi lý do, cũng không gặng hỏi cô sẽ đi đâu. Có lẽ sâu trong thâm tâm, anh đã chuẩn bị cho giây phút này từ rất lâu rồi. Anh chỉ lặng lẽ nhìn cô, rồi khẽ gật đầu, buông một tiếng nhẹ như hơi thở: "Ừ"

Lúc Liên đến, cô chỉ mang theo một cái vali, khi đi, cũng vẫn một cái vali ấy, cũng chẳng có gì thêm. Suốt thời gian chung sống, cô chưa bao giờ mua sắm thêm đồ đạc, cũng chẳng bày biện gì để khẳng định sự hiện diện của mình. Cô luôn sống như một người khách trọ, sẵn sàng rời đi bất cứ lúc nào, và giờ đây, vị khách ấy chỉ đơn giản là thông báo ngày trả phòng.

Sáng hôm sau, chiếc xe đón Liên dừng lại trước đầu ngõ. Cánh cửa phòng mười lăm mét vuông khép lại lạch cạch. Liên đi, để lại Từ đứng giữa căn phòng với con Lì và cái bình hoa nhựa vẫn nằm im lìm trong góc tối. Từ lúc đó, cái nick của Liên trên Xàm cũng không bao giờ sáng đèn nữa. Cô biến mất hoàn toàn, không để lại một dấu vết, như thể cô chưa từng tồn tại.

Một năm sau đó, Từ sống như một cái bóng. Anh vẫn đi làm, vẫn uống rượu với ông Sáu, và niềm an ủi duy nhất còn lại là con Lì. Đêm đêm, anh vẫn giữ thói quen lên Xàm. Anh không còn vào đó để tìm kiếm hình bóng của Liên nữa, anh lên chỉ để nói chuyện phiếm với mấy người bạn cũ, hay đôi khi là đăng một vài bài viết hỏi han vu vơ về một chuyện vô thưởng vô phạt. Anh bám víu vào những dòng chữ trên màn hình xanh lét ấy như một cách để thấy mình vẫn còn kết nối với thế giới, để bớt đi nỗi cô đơn đang bủa vây bốn bức tường vôi trống trải.

Con Lì vẫn "lì" như cái tên của nó, vẫn đợi anh mỗi tối, vẫn cuộn tròn trên đùi anh mỗi khi anh mải mê lướt điện thoại, như muốn dùng chút hơi ấm nhỏ bé để lấp đầy khoảng trống mà Liên bỏ lại.

Nhưng rồi, một buổi tối đi làm về, Từ thấy con Lì không ra đón mình. Nó nằm bẹp một chỗ, bỏ ăn và nôn ra dịch vàng. Từ hốt hoảng bế nó chạy xuyên qua những con phố Tuy Hòa đêm vắng để tìm tiệm thú y. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, anh cứ thế phóng xe điên cuồng, gió tạt vào mặt rát buốt nhưng trong lòng còn nóng như lửa đốt.

"Nó bị Giảm bạch cầu rồi anh ạ, virus tấn công nhanh quá, hệ miễn dịch sụp đổ hoàn toàn rồi." – Lời bác sĩ thú y vang lên trong phòng khám vắng lặng như một bản án tử hình.

Từ thức trắng đêm bên cạnh con Lì. Trong ánh sáng trắng nhợt nhạt của phòng khám, anh nhìn nó thoi thóp. Nó vẫn cố hếch cái mũi nhỏ xíu về phía tay anh, như cái cách nó từng cố an ủi anh và Liên ngày trước. Và lần này, cũng không có phép màu nào cả. Con Lì trút hơi thở cuối cùng khi trời còn chưa kịp sáng, để lại Từ đứng chết lặng giữa mùi thuốc sát trùng lạnh lẽo.
 
Chuyện con Lì chết cũng lấy từ 1 câu chuyện thật của t. Ở trọ cũ của t, phòng kế bên có nuôi một con mèo, nó ngày nào cũng nhảy qua phòng t chơi r ngủ ở đó, còn tha gián về nửa đêm nửa hôm nữa. T ko cho nó ăn vì nó vốn dĩ là của ng ta, cho nó ăn nó lại ở lì luôn thì ng ta mất mèo. Nhưng t có để 1 cái chén nước cho nó.

Ở quê t cũng có nuôi 1 con mèo, t nghĩ t mà thân với con mèo hàng xóm quá thì lại thành qua phản bội con mèo ở nhà. Với nó t là người đặc biệt thì đối với t nó cũng sẽ là con mèo đặc biệt duy nhất.

Tầm 1 năm sau khi t chuyển trọ, t có nghe ng chủ kể lại là con mèo nhớ t lắm và nó chết rồi, vì bị giảm bạch cầu. T cũng buồn nhưng mà con mèo ở quê của t nó chết còn thê thảm hơn, nó bị mèo tặc bắt lúc nó đang mang thai. Ngay trước ngày nó mất t có nằm mơ là nó bị bắt mất.
 
Chuyện con Lì chết cũng lấy từ 1 câu chuyện thật của t. Ở trọ cũ của t, phòng kế bên có nuôi một con mèo, nó ngày nào cũng nhảy qua phòng t chơi r ngủ ở đó, còn tha gián về nửa đêm nửa hôm nữa. T ko cho nó ăn vì nó vốn dĩ là của ng ta, cho nó ăn nó lại ở lì luôn thì ng ta mất mèo. Nhưng t có để 1 cái chén nước cho nó.

Ở quê t cũng có nuôi 1 con mèo, t nghĩ t mà thân với con mèo hàng xóm quá thì lại thành qua phản bội con mèo ở nhà. Với nó t là người đặc biệt thì đối với t nó cũng sẽ là con mèo đặc biệt duy nhất.

Tầm 1 năm sau khi t chuyển trọ, t có nghe ng chủ kể lại là con mèo nhớ t lắm và nó chết rồi, vì bị giảm bạch cầu. T cũng buồn nhưng mà con mèo ở quê của t nó chết còn thê thảm hơn, nó bị mèo tặc bắt lúc nó đang mang thai. Ngay trước ngày nó mất t có nằm mơ là nó bị bắt mất.
Lì mà láo
 
Chương 13: Những lớp bụi thời gian

Người ta nói thời gian là một liều thuốc tuyệt vời, và thực tế đúng là như vậy. Nó không xóa sạch ký ức, nhưng nó giống như một lớp cát mịn, mỗi ngày lại phủ thêm một lớp mỏng lên những nỗi đau, cho đến khi mọi thứ trở nên mờ mịt và chẳng còn đủ sức làm người ta nhói lòng mỗi khi chạm tới.

Ba năm trôi qua. Từ đã chuyển khỏi căn phòng mười lăm mét vuông đầy ám ảnh ấy. Anh chuyển đến một nơi rộng hơn, gần công trường mới để tiện đi lại. Hình bóng của Liên – người phụ nữ vốn từng là một nốt nhạc u uất trong đời anh – nay đã bị phủ bụi hoàn toàn. Anh không còn nhớ nổi tông giọng hay ánh mắt phẳng lặng của cô lúc xách vali rời đi chiều năm ấy. Đôi lúc, trong một khoảnh khắc tĩnh lặng nào đó của buổi chiều tà, Từ vẫn bất chợt nghĩ về Liên. Anh khẽ thở dài, nhưng đó không còn là cái thở dài uất nghẹn hay bế tắc của ngày xưa, mà chỉ là một sự hoài niệm xa xăm, nhẹ bẫng như một làn khói tan vào hư không. Anh cũng nghĩ về con Lì, anh nhớ cái dáng vẻ lầm lì của nó khi cuộn tròn trên manh chiếu cũ, nhớ cả cái sự kiên nhẫn ngây thơ của nó khi cố gắng an ủi cả hai người trong những ngày không khí đặc quánh sự im lặng. Con Lì đã đi cùng anh qua những ngày tháng tăm tối nhất, để rồi lại lặng lẽ ra đi ngay trong chính bóng tối đó. Nó đã không thể ở lại thêm một chút để nhìn thấy ngày hôm nay – ngày mà anh cuối cùng cũng thoát khỏi cái hố sâu thăm thẳm trong cuộc đời mình.

Từ vẫn giữ thói quen lên Xàm mỗi tối, một thói quen cũ kỹ đã ăn sâu vào máu thịt. Anh vẫn đăng bài, vẫn tán gẫu với những người bạn cũ trên đó về những chuyện đời thường. Xàm với anh lúc này không còn là cứu cánh để trốn chạy sự cô đơn, mà chỉ là một góc nhỏ quen thuộc, bởi đời anh giờ đã có những thanh âm chân thật hơn.

Từ đã quen một người phụ nữ khác ở ngoài đời. Trái với Liên, cô ấy là một người đơn giản và vô tư. Cô ấy thích hoa hồng, thích được nũng nịu, và muốn được yêu chiều. Ở bên cô, Từ thấy mọi thứ thật dễ dàng. Cô giống như bao người phụ nữ bình thường khác, vui buồn, hờn giận đều hiện rõ trên gương mặt, khiến một gã kỹ sư vốn chỉ quen với những đường thẳng như anh cũng có thể hiểu và nắm bắt được, chứ không phải dò dẫm trong vô vọng như lúc ở bên Liên.

Từ vẫn giữ thói quen cũ, anh vẫn không muốn mang những chuyện buồn phiền, những áp lực trần trụi ở công trường về kể với người phụ nữ của mình. Anh vẫn là gã kỹ sư thích bảo bọc, nhưng lần này anh đã tìm thấy một người thực sự muốn được anh che chở theo cái cách bình dị nhất.

Tiếng chuông điện thoại vang lên, át cả tiếng máy trộn bê tông. Từ lau vội mồ hôi trên trán, nhấc máy. Đầu dây bên kia, giọng một người con gái giục anh trực bê tông xong thì nhớ về sớm, để còn ghé qua tiệm bánh xèo tôm nhảy, không thì lát nữa đông khách lại hết chỗ. Từ mỉm cười: "Ừ, tầm 30 phút nữa anh về.", rồi cất điện thoại vào túi áo bảo hộ đầy bụi xi măng.

Anh nhìn lên khối công trình đang dần hình thành trước mắt, hít một hơi thật sâu cái nắng gió của Tuy Hòa. Quá khứ đã lùi lại phía sau, và anh cứ thế thản nhiên bước tiếp với những hạnh phúc nhỏ bé, thực tế của riêng mình.
 
T thấy ổng comment cũng đúng. Với cả đang đọc tản văn buồn thì có 1 câu hài hước chêm vào làm không khí nó ko bị u ám.
Mở đầu câu chuyện rất sâu, nhưng kết thúc nhanh quá, chưa đọng lại 1 nổi nhớ man mác. Giá như lúc rời đi.
Liên để lại 1 câu khiến Từ sẽ nhớ mãi về sau này. Không ai có thể quên sạch 1 người từng lướt qua đời nhau cả.
 
Mở đầu câu chuyện rất sâu, nhưng kết thúc nhanh quá, chưa đọng lại 1 nổi nhớ man mác. Giá như lúc rời đi.
Liên để lại 1 câu khiến Từ sẽ nhớ mãi về sau này. Không ai có thể quên sạch 1 người từng lướt qua đời nhau cả.
T cũng hơi bị bí ý tưởng vì lần đầu thử viết một truyện dài. T cũng ko muốn Từ nhớ về Liên với sự bi lụy, vì dù sao cũng là dĩ vãng, cũng có ng mới rồi.

Nếu rảnh chắc t sẽ xem lại xem có nối dài được thêm vài chương không.
 
Top