Thằng bạn đại học, một trong những thằng tao khoái nhất trong lớp vì lúc nào cũng lạc quan, hài hước, cười giỡn, dễ gần. Ra trường nó về quê lấy vợ xinh khéo tay nấu ăn giỏi lại còn thông minh, con gái thì xinh như búp bê, cả nhà thấy lúc nào cũng vui vẻ hạnh phúc làm mình cũng vui lây, mỗi lần đọc bài nó kể về công việc kể chuyện vợ với con rất dễ thương, ước mà sau này có lấy vợ thì cũng mong được êm đềm nhẹ nhàng như vậy là cùng.
Đùng phát, 1 ngày nó đi nhậu xong treo cổ đi luôn. Gia đình bạn bè bàng hoàng không hiểu chuyện gì xảy ra vì ai cũng như tao, nghĩ nếu ai đó chọn ra đi cách này thì nó hẳn phải là người cuối cùng. Thư tuyệt mệnh để lại mới hiểu là sau cái vẻ lạc quan đó là đấu tranh nội tâm dữ dội, là bộn bề những tâm tư và những vấn đề phức tạp tích tụ lâu dần không thể giải quyết mà cũng chẳng có lối thoát nào khác.
Đùng phát, 1 ngày nó đi nhậu xong treo cổ đi luôn. Gia đình bạn bè bàng hoàng không hiểu chuyện gì xảy ra vì ai cũng như tao, nghĩ nếu ai đó chọn ra đi cách này thì nó hẳn phải là người cuối cùng. Thư tuyệt mệnh để lại mới hiểu là sau cái vẻ lạc quan đó là đấu tranh nội tâm dữ dội, là bộn bề những tâm tư và những vấn đề phức tạp tích tụ lâu dần không thể giải quyết mà cũng chẳng có lối thoát nào khác.
Sửa lần cuối: