Ngôi đền lạc lối

Ngày xưa có một vị cao tăng có đạo lực rất thâm sâu. Ông đi đến đâu thuyết pháp đến đó, giúp đỡ được rất nhiều người.
Một hôm, ông đặt chân đến một ngôi làng. Dân làng biết danh tiếng của ông nên họ đến cúng dường và xin nghe pháp. Có người trong làng bảo ông, ở cuối làng, có một ngôi đền nhỏ. Không ai dám đặt chân đến đó, vì ai bước vào thì không bước ra nữa. Người ta đặt tên chỗ đấy là “Ngôi đền Lạc lối”.
Đại sư nghe xong, im lặng một lúc rồi đáp: “Ta sẽ đến đó xem sao”. Hôm đấy, ông một mình đến ngôi đền. Bước vào, chỉ có một căn phòng trống chính giữa có một con quỷ.
“Ông đến đây làm gì?”, con quỷ hỏi. Vị đạo sư vẫn điềm tĩnh, “ta đến tìm ngươi”. Con quỷ nói “ta có phép thần thông, có thể đáp ứng mọi mong muốn của ngươi”. Nhà sư nói “ta là người giác ngộ, trong lòng ta không mong cầu gì cả”.
Con quỷ nhăn nhó đáp “thế thì ta không giúp được gì cho ngươi rồi”. Đại sư trả lời “vậy thì ta đi đây”.
Con quỷ ôm đầu đau khổ “Ngươi đi đi, ta không giữ được ngươi”
Vị đạo sư quay mặt bước đi. Tới cổng, ông chợt quay lại hỏi “Ngươi không muốn ta giúp ngươi được giải thoát à?”
Con quỷ mỉm cười ….
Từ đó dân làng không thấy ông ra khỏi ngôi đền kia nữa.”
[Thích Đông Lỗ]
McyNyNTargFD.jpg
 
"Ông thầy tu đứng dưới cơn mưa
trên đầu ông một chiếc nón lá
tay cầm cuốn kinh ướt đẫm,
ông đọc lời của mưa.

Những hàng cây nghiêng mình lắng nghe
mưa rơi vào trang giấy
những con cá ngoi đầu đớp lấy
lời của mưa.

Ông đứng yên bất động
nước lạnh thấm vào tăng phục
cơn đau dâng lên từ lồng ngực
mở ra một vầng hào quang.

Có phải những gì chưa thấy được
đã thấu suốt
Và những gì không hiểu được
đã tỏ bày."
(Koan)
sục
 
Bạch thầy " Nếu tiêu trừ hết thất tình , lục dục . Thì làm sao có thể khởi phát tâm từ bi ? "
Có phải từ bi cũng là 1 loại dục vọng ? Boong .
"Từ bi là một khởi niệm, một ý thức. Chấp vào nó mới là dục vọng
Thực vô chúng sinh đắc diệt độ giả" - Kinh Kim Cang- dạy các Bồ Tát rằng: Không chúng sinh nào cần giải thoát.
Boong tiếp cho giống với người ta. Hehe!
 
Ngày xưa có một vị cao tăng có đạo lực rất thâm sâu. Ông đi đến đâu thuyết pháp đến đó, giúp đỡ được rất nhiều người.
Một hôm, ông đặt chân đến một ngôi làng. Dân làng biết danh tiếng của ông nên họ đến cúng dường và xin nghe pháp. Có người trong làng bảo ông, ở cuối làng, có một ngôi đền nhỏ. Không ai dám đặt chân đến đó, vì ai bước vào thì không bước ra nữa. Người ta đặt tên chỗ đấy là “Ngôi đền Lạc lối”.
Đại sư nghe xong, im lặng một lúc rồi đáp: “Ta sẽ đến đó xem sao”. Hôm đấy, ông một mình đến ngôi đền. Bước vào, chỉ có một căn phòng trống chính giữa có một con quỷ.
“Ông đến đây làm gì?”, con quỷ hỏi. Vị đạo sư vẫn điềm tĩnh, “ta đến tìm ngươi”. Con quỷ nói “ta có phép thần thông, có thể đáp ứng mọi mong muốn của ngươi”. Nhà sư nói “ta là người giác ngộ, trong lòng ta không mong cầu gì cả”.
Con quỷ nhăn nhó đáp “thế thì ta không giúp được gì cho ngươi rồi”. Đại sư trả lời “vậy thì ta đi đây”.
Con quỷ ôm đầu đau khổ “Ngươi đi đi, ta không giữ được ngươi”
Vị đạo sư quay mặt bước đi. Tới cổng, ông chợt quay lại hỏi “Ngươi không muốn ta giúp ngươi được giải thoát à?”
Con quỷ mỉm cười ….
Từ đó dân làng không thấy ông ra khỏi ngôi đền kia nữa.”
[Thích Đông Lỗ]
McyNyNTargFD.jpg
Mạnh dạng đoán con Quỷ kia là Quỷ cái có cặp vú to chà bá lửa.
 
Sửa lần cuối:
Ma và quỷ khác nhau.

Ma vẫn còn lý trí, dễ siêu thoát và có bóng trắng, do lúc sống ko oán niệm quá nhiều hoặc đã được người nhà nhét gạo nếp vào miệng lúc liệm.

Nhưng quỷ ko có lý trí, và có bóng đen, do lúc sống oán khí quá nặng, hoặc hại nhiều người rồi, các âm sai dưới trướng Thành Hoàng Bản Cảnh đi tuần mà thấy quỷ là đánh cho hồn phi phách tán luôn, ko nói nhiều.

Nửa đêm đi giữa đường thấy bóng trắng còn yên tâm chứ thấy bóng đen thì nên chạy lẹ.

Trong bài nó hại người là quỷ rồi còn gì.




Gặp tao là tao trả lời lại nghiệp quả trói chứ ai.

Nghiệp thì có thiện có ác, có cả cộng nghiệp nữa.

Nếu trả lời đơn giản thì ông Phật đã ko phải giải thích dài dòng về nhân quả.
Thằng @Ftm đã đạt cấp độ hợp đạo rồi. Với thằng @Ftm ma hay quỷ chỉ là khái niệm, chỉ là cái tên, chỉ là lớp áo. Tức là ở trên nhìn xuống mông muội

Còn thằng ml @đéo có hình chó nó tin thì đang chấp vào cái khái niệm tu tiên luyện chú. Mấy cái cảnh giới này thì thấp, là từ dưới nhìn lên thấy một nhúm lông hỗn loạn bùi nhùi.

Kết luận thầy bói xem voi mỗi thằng đang dùng một thế giới quan để quan sát khái niệm gọi là Quỷ, thằng đéo có hình thì cố chấp ép khái niệm Quỷ về đúng thế giới quan của mình. Thằng fpt thì buông lơi hơn.
 
Sửa lần cuối:
Thua từ lúc khởi phát ý định đi vào căn nhà. Người bình thường không rãnh card đi dây vào nguyên dân kết quả của kẻ khác.
Thua từ lúc tới cái làng đó . Đm ở VN là đảng cơm cho giải tỏa luôn hoặc là sư hổ mang xây 18 tầng địa ngục , cho con ma làm quản lý . Cái làng đó ko có ánh sáng mác lê thì ma quỷ ám là đúng rồi .
 
Thằng @Ftm đã đạt cấp độ hợp đạo rồi. Với thằng @Ftm ma hay quỷ chỉ là khái niệm, chỉ là cái tên, chỉ là lớp áo. Tức là ở trên nhìn xuống mông muội

Còn thằng ml @đéo có hình chó nó tin thì đang chấp vào cái khái niệm tu tiên luyện chú. Mấy cái cảnh giới này thì thấp, là từ dưới nhìn lên thấy một nhúm lông hỗn loạn bùi nhùi.

Kết luận thầy bói xem voi mỗi thằng đang dùng một thế giới quan để quan sát khái niệm gọi là Quỷ, thằng đéo có hình thì cố chấp ép khái niệm Quỷ về đúng thế giới quan của mình. Thằng fpt thì buông lơi hơn.
Buông dao thì sẽ thành Phật đấy!
 
Thành phật cũng là chấp niệm. Thành không, là hướng cứu rỗi.
Phật không phải là chấp niệm, mà là một khái niệm. Như Lai đã từng nói: Nhữ thị đương thành Phật, ngã thị dĩ thành Phật" - các người là Phật sẽ thành, ta là Phật đã thành! (Phạm võng kinh-phẩm Bồ tát)
 
Phật không phải là chấp niệm, mà là một khái niệm. Như Lai đã từng nói: Nhữ thị đương thành Phật, ngã thị dĩ thành Phật" - các người là Phật sẽ thành, ta là Phật đã thành! (Phạm võng kinh-phẩm Bồ tát)
Trong lòng còn mong cầu thành phật thì đó là dục

Sư khầy kia bị kẹt trong ngôi đền chẳng phải là vì có dục/có MONG muốn sao?
 
Ngày xưa có một vị cao tăng có đạo lực rất thâm sâu. Ông đi đến đâu thuyết pháp đến đó, giúp đỡ được rất nhiều người.
Một hôm, ông đặt chân đến một ngôi làng. Dân làng biết danh tiếng của ông nên họ đến cúng dường và xin nghe pháp. Có người trong làng bảo ông, ở cuối làng, có một ngôi đền nhỏ. Không ai dám đặt chân đến đó, vì ai bước vào thì không bước ra nữa. Người ta đặt tên chỗ đấy là “Ngôi đền Lạc lối”.
Đại sư nghe xong, im lặng một lúc rồi đáp: “Ta sẽ đến đó xem sao”. Hôm đấy, ông một mình đến ngôi đền. Bước vào, chỉ có một căn phòng trống chính giữa có một con quỷ.
“Ông đến đây làm gì?”, con quỷ hỏi. Vị đạo sư vẫn điềm tĩnh, “ta đến tìm ngươi”. Con quỷ nói “ta có phép thần thông, có thể đáp ứng mọi mong muốn của ngươi”. Nhà sư nói “ta là người giác ngộ, trong lòng ta không mong cầu gì cả”.
Con quỷ nhăn nhó đáp “thế thì ta không giúp được gì cho ngươi rồi”. Đại sư trả lời “vậy thì ta đi đây”.
Con quỷ ôm đầu đau khổ “Ngươi đi đi, ta không giữ được ngươi”
Vị đạo sư quay mặt bước đi. Tới cổng, ông chợt quay lại hỏi “Ngươi không muốn ta giúp ngươi được giải thoát à?”
Con quỷ mỉm cười ….
Từ đó dân làng không thấy ông ra khỏi ngôi đền kia nữa.”
[Thích Đông Lỗ]
McyNyNTargFD.jpg
Cái đảo điên của người học đạo là đặt sai hướng & tiêu chuẩn kép! Đặt 2 chân lên 2 xuồng thì té, úp mặt vào con sông quê thôi!

Vừa muốn an lạc, tịch tịnh niết bàn trong thánh đế ( vô ngã ) vừa lăng xăng tạo tác để thỏa mãn bản ngã rằng tao đang tu học, tao đọc rất nhiều kinh văn, tao hăng hái hướng về cửa Phật, tao đắc tứ thiền....

Vô minh + tham ái là khổ đế.
 
Cái đảo điên của người học đạo là đặt sai hướng & tiêu chuẩn kép! Đặt 2 chân lên 2 xuồng thì té, úp mặt vào con sông quê thôi!

Vừa muốn an lạc, tịch tịnh niết bàn trong thánh đế ( vô ngã ) vừa lăng xăng tạo tác để thỏa mãn bản ngã rằng tao đang tu học, tao đọc rất nhiều kinh văn, tao hăng hái hướng về cửa Phật, tao đắc tứ thiền....

Vô minh + tham ái là khổ đế.
Cố gọi tên cho một vấn đề là Tục đế
 
Cái đảo điên của người học đạo là đặt sai hướng & tiêu chuẩn kép! Đặt 2 chân lên 2 xuồng thì té, úp mặt vào con sông quê thôi!

Vừa muốn an lạc, tịch tịnh niết bàn trong thánh đế ( vô ngã ) vừa lăng xăng tạo tác để thỏa mãn bản ngã rằng tao đang tu học, tao đọc rất nhiều kinh văn, tao hăng hái hướng về cửa Phật, tao đắc tứ thiền....

Vô minh + tham ái là khổ đế.
Về chuyện chân đạp lên 2 con thuyền và ngã úp mặt xuống sông, xin chia sẻ với anh câu chuyện của Liệt tử Trong chương "Hoàng Đế":
Trong bài Cuỡi gió:
“(...) Ta sẽ nói cho anh biết thầy ta đã dạy ta như thế nào. Ròng rã ba năm, ta vào cửa thầy, lòng không dám nghĩ đến thị phi, miệng không dám nói đến lợi hại, được thầy ban cho một cái nhìn.
Năm năm sau, lòng không nghĩ đến thị phi, miệng không nói đến lợi hại, thầy ban cho ta một nụ cười.
Bảy năm sau, lòng thản nhiên không nghĩ đến thị phi, miệng không nói đến lợi hại, thầy ta cho phép ngồi cùng một chiếu.
Chín năm sau, ta để tha hồ cho tâm trí ta muốn nghĩ gì thì nghĩ, miệng ta muốn nói gì thì nói; không còn phân biệt cái gì của ta cái gì của người, thậm chí không còn biết ai là thầy ai là bạn nữa.
Ta không còn phân biệt cái gì là trong là ngoài, bấy giờ ngũ quan ta được thống nhất: mắt như tai, tai như mũi, mũi như miệng, cả thảy đồng nhau.
Tâm trí ta ngưng tụ làm một khối, còn hình thể ta thì nhẹ nhàng, thịt xương như sương khói, ta không còn biết lưng ta dựa nơi đâu, chân ta đứng nơi nào, ta tha hồ bay bổng như cưỡi gió mà đi khắp chốn khi đông khi tây không phương hướng nhất định nào, không khác nào chiếc lá bay: ta không rõ có phải ta cưỡi gió, hay gió cưỡi ta...".
(Nguyễn Duy Cần)
 
Về chuyện chân đạp lên 2 con thuyền và ngã úp mặt xuống sông, xin chia sẻ với anh câu chuyện của Liệt tử Trong chương "Hoàng Đế":
Trong bài Cuỡi gió:
“(...) Ta sẽ nói cho anh biết thầy ta đã dạy ta như thế nào. Ròng rã ba năm, ta vào cửa thầy, lòng không dám nghĩ đến thị phi, miệng không dám nói đến lợi hại, được thầy ban cho một cái nhìn.
Năm năm sau, lòng không nghĩ đến thị phi, miệng không nói đến lợi hại, thầy ban cho ta một nụ cười.
Bảy năm sau, lòng thản nhiên không nghĩ đến thị phi, miệng không nói đến lợi hại, thầy ta cho phép ngồi cùng một chiếu.
Chín năm sau, ta để tha hồ cho tâm trí ta muốn nghĩ gì thì nghĩ, miệng ta muốn nói gì thì nói; không còn phân biệt cái gì của ta cái gì của người, thậm chí không còn biết ai là thầy ai là bạn nữa.
Ta không còn phân biệt cái gì là trong là ngoài, bấy giờ ngũ quan ta được thống nhất: mắt như tai, tai như mũi, mũi như miệng, cả thảy đồng nhau.
Tâm trí ta ngưng tụ làm một khối, còn hình thể ta thì nhẹ nhàng, thịt xương như sương khói, ta không còn biết lưng ta dựa nơi đâu, chân ta đứng nơi nào, ta tha hồ bay bổng như cưỡi gió mà đi khắp chốn khi đông khi tây không phương hướng nhất định nào, không khác nào chiếc lá bay: ta không rõ có phải ta cưỡi gió, hay gió cưỡi ta...".
(Nguyễn Duy Cần)
Thành không thì sẽ như vậy. Thành không ... thành hư không. Không sinh, không diệt, không khởi lên ý niệm không khởi niệm thì không dục không cầu. Không nghe, không thấy, không cảm thì không còn khổ nạn.
 
Sửa lần cuối:
Về chuyện chân đạp lên 2 con thuyền và ngã úp mặt xuống sông, xin chia sẻ với anh câu chuyện của Liệt tử Trong chương "Hoàng Đế":
Trong bài Cuỡi gió:
“(...) Ta sẽ nói cho anh biết thầy ta đã dạy ta như thế nào. Ròng rã ba năm, ta vào cửa thầy, lòng không dám nghĩ đến thị phi, miệng không dám nói đến lợi hại, được thầy ban cho một cái nhìn.
Năm năm sau, lòng không nghĩ đến thị phi, miệng không nói đến lợi hại, thầy ban cho ta một nụ cười.
Bảy năm sau, lòng thản nhiên không nghĩ đến thị phi, miệng không nói đến lợi hại, thầy ta cho phép ngồi cùng một chiếu.
Chín năm sau, ta để tha hồ cho tâm trí ta muốn nghĩ gì thì nghĩ, miệng ta muốn nói gì thì nói; không còn phân biệt cái gì của ta cái gì của người, thậm chí không còn biết ai là thầy ai là bạn nữa.
Ta không còn phân biệt cái gì là trong là ngoài, bấy giờ ngũ quan ta được thống nhất: mắt như tai, tai như mũi, mũi như miệng, cả thảy đồng nhau.
Tâm trí ta ngưng tụ làm một khối, còn hình thể ta thì nhẹ nhàng, thịt xương như sương khói, ta không còn biết lưng ta dựa nơi đâu, chân ta đứng nơi nào, ta tha hồ bay bổng như cưỡi gió mà đi khắp chốn khi đông khi tây không phương hướng nhất định nào, không khác nào chiếc lá bay: ta không rõ có phải ta cưỡi gió, hay gió cưỡi ta...".
(Nguyễn Duy Cần)
Khi cái tánh biết nó nhìn thấy được dòng suy nghĩ, suy diễn, ...như chuồn chuồn bay giữa trời, thì cái tôi, cái ta không còn nữa.

Giải thoát là đây!

Nguyễn Duy Cần hay Phạm Công Thiện, Krishnamurti hay ông Cù Đàm ...chỉ là tham khảo!

Phải trải nghiệm khổ, thấy được nguyên nhân khổ... thì thấy ngay niết bàn trong hiện tại.

Ps: nầy @Ftm , nếu ông thích thảo luận về triết học tôi sẵn sàng hầu ông ở một thread riêng. Nhưng tôi đang bận rộn với phiền não của mình, hẹn ông dịp khác !
 
Khi cái tánh biết nó nhìn thấy được dòng suy nghĩ, suy diễn, ...như chuồn chuồn bay giữa trời, thì cái tôi, cái ta không còn nữa.

Giải thoát là đây!

Nguyễn Duy Cần hay Phạm Công Thiện, Krishnamurti hay ông Cù Đàm ...chỉ là tham khảo!

Phải trải nghiệm khổ, thấy được nguyên nhân khổ... thì thấy ngay niết bàn trong hiện tại.

Ps: nầy @Ftm , nếu ông thích thảo luận về triết học tôi sẵn sàng hầu ông ở một thread riêng. Nhưng tôi đang bận rộn với phiền não của mình, hẹn ông dịp khác !
Tôi chỉ muốn xin ý kiến của anh và chia sẻ. Trong lòng tôi cũng đầy phiền não. Đôi khi tình cờ gặp nhau ở một thread nào đó, với tôi cũng đủ vui rồi.
 
Top