sffl
Chịu khó la liếm
hiện tại thì công việc gia đình đều ổn nhưng tinh thần của t thì càng ngày càng đi xuống
t luôn có cảm giác rất dằn vặt những chuyện trong quá khứ và muốn quay lại để thay đổi.
đôi khi t rất giận ba mẹ tao nhưng tao ko nói ra, vẫn đi làm để chu cấp cho ba mẹ.
bề ngoài tỏ ra bt nhưng tao luôn sống trong bóng ma tâm lý. đêm về ko bao giờ ngủ đc
luôn nhớ những ngày còn nhỏ bị ba mẹ bạo hành cả bằng lời nói lẫn đánh đập.
đi học thì như người vô hình, luôn sợ làm phật lòng người khác và luôn sợ họ coi thường chế giễu mình chỉ vì những lý do chẳng lớn lao gì.
t nhớ ngày còn nhỏ t bị cô lập, ba mẹ thường xuyên chửi bới đánh đập, tao tự ti đến nổi mà nhặt đc viên đá rất đẹp và luôn xem nó là vật may mắn của mình. khi có ai đối xử tốt với tao thì tao luôn xem là nhờ viên đá mang lại.
nhớ 1 lần tao làm mất nó và tao trở nên suy sụp ghê gớm. phải chịu đựng dày vò tâm lý trong một thời gian rất dài, chúng mày nghĩ sao mà 1 đứa mới học lớp 6 lúc đó bị mất ngủ liên tục. nhưng ko ai ở bên cạnh tao lúc đó
dần dà kiểu như tao phải hình thành nhân cách mới để bảo vệ mình và tiếp tục đi học rồi ra trường kiếm tiền
đến khi tao có vợ, được vợ yêu thương thấu hiểu tao dần sống thật với bản thân ko phải dựng lên tính cách giả tạo kia nữa. nhưng chưa bao giờ kể với vợ về những gì tao trải qua. tao chịu đựng một mình mỗi ngày. mỗi ngày đều là cuộc chiến với sự dằn vặt ko thể kết thúc. t luôn muốn buông bỏ hết tất cả để xây dựng mọi thứ từ đầu thật hoàn hảo. chứ ko phải là những thứ chắp vá tạm bợ. ước gì tao ko sinh ra trong gia đình tao. bị ba tao bạo hành bằng đánh đập lời nói trong hàng năm trời, ko đc mẹ can ngăn hay đồng cảm. để bây giờ tao gần 40 rồi vẫn ko thể thoát ra khỏi cs bế tắc này
t luôn có cảm giác rất dằn vặt những chuyện trong quá khứ và muốn quay lại để thay đổi.
đôi khi t rất giận ba mẹ tao nhưng tao ko nói ra, vẫn đi làm để chu cấp cho ba mẹ.
bề ngoài tỏ ra bt nhưng tao luôn sống trong bóng ma tâm lý. đêm về ko bao giờ ngủ đc
luôn nhớ những ngày còn nhỏ bị ba mẹ bạo hành cả bằng lời nói lẫn đánh đập.
đi học thì như người vô hình, luôn sợ làm phật lòng người khác và luôn sợ họ coi thường chế giễu mình chỉ vì những lý do chẳng lớn lao gì.
t nhớ ngày còn nhỏ t bị cô lập, ba mẹ thường xuyên chửi bới đánh đập, tao tự ti đến nổi mà nhặt đc viên đá rất đẹp và luôn xem nó là vật may mắn của mình. khi có ai đối xử tốt với tao thì tao luôn xem là nhờ viên đá mang lại.
nhớ 1 lần tao làm mất nó và tao trở nên suy sụp ghê gớm. phải chịu đựng dày vò tâm lý trong một thời gian rất dài, chúng mày nghĩ sao mà 1 đứa mới học lớp 6 lúc đó bị mất ngủ liên tục. nhưng ko ai ở bên cạnh tao lúc đó
dần dà kiểu như tao phải hình thành nhân cách mới để bảo vệ mình và tiếp tục đi học rồi ra trường kiếm tiền
đến khi tao có vợ, được vợ yêu thương thấu hiểu tao dần sống thật với bản thân ko phải dựng lên tính cách giả tạo kia nữa. nhưng chưa bao giờ kể với vợ về những gì tao trải qua. tao chịu đựng một mình mỗi ngày. mỗi ngày đều là cuộc chiến với sự dằn vặt ko thể kết thúc. t luôn muốn buông bỏ hết tất cả để xây dựng mọi thứ từ đầu thật hoàn hảo. chứ ko phải là những thứ chắp vá tạm bợ. ước gì tao ko sinh ra trong gia đình tao. bị ba tao bạo hành bằng đánh đập lời nói trong hàng năm trời, ko đc mẹ can ngăn hay đồng cảm. để bây giờ tao gần 40 rồi vẫn ko thể thoát ra khỏi cs bế tắc này
