Tinh thần và tâm lý đi xuống trầm trọng nhưng ko muốn kể với ai

  • Tạo bởi Tạo bởi sffl
  • Start date Start date

sffl

Chịu khó la liếm
Japan
hiện tại thì công việc gia đình đều ổn nhưng tinh thần của t thì càng ngày càng đi xuống
t luôn có cảm giác rất dằn vặt những chuyện trong quá khứ và muốn quay lại để thay đổi.
đôi khi t rất giận ba mẹ tao nhưng tao ko nói ra, vẫn đi làm để chu cấp cho ba mẹ.
bề ngoài tỏ ra bt nhưng tao luôn sống trong bóng ma tâm lý. đêm về ko bao giờ ngủ đc
luôn nhớ những ngày còn nhỏ bị ba mẹ bạo hành cả bằng lời nói lẫn đánh đập.
đi học thì như người vô hình, luôn sợ làm phật lòng người khác và luôn sợ họ coi thường chế giễu mình chỉ vì những lý do chẳng lớn lao gì.
t nhớ ngày còn nhỏ t bị cô lập, ba mẹ thường xuyên chửi bới đánh đập, tao tự ti đến nổi mà nhặt đc viên đá rất đẹp và luôn xem nó là vật may mắn của mình. khi có ai đối xử tốt với tao thì tao luôn xem là nhờ viên đá mang lại.
nhớ 1 lần tao làm mất nó và tao trở nên suy sụp ghê gớm. phải chịu đựng dày vò tâm lý trong một thời gian rất dài, chúng mày nghĩ sao mà 1 đứa mới học lớp 6 lúc đó bị mất ngủ liên tục. nhưng ko ai ở bên cạnh tao lúc đó
dần dà kiểu như tao phải hình thành nhân cách mới để bảo vệ mình và tiếp tục đi học rồi ra trường kiếm tiền
đến khi tao có vợ, được vợ yêu thương thấu hiểu tao dần sống thật với bản thân ko phải dựng lên tính cách giả tạo kia nữa. nhưng chưa bao giờ kể với vợ về những gì tao trải qua. tao chịu đựng một mình mỗi ngày. mỗi ngày đều là cuộc chiến với sự dằn vặt ko thể kết thúc. t luôn muốn buông bỏ hết tất cả để xây dựng mọi thứ từ đầu thật hoàn hảo. chứ ko phải là những thứ chắp vá tạm bợ. ước gì tao ko sinh ra trong gia đình tao. bị ba tao bạo hành bằng đánh đập lời nói trong hàng năm trời, ko đc mẹ can ngăn hay đồng cảm. để bây giờ tao gần 40 rồi vẫn ko thể thoát ra khỏi cs bế tắc này
 
hiện tại thì công việc gia đình đều ổn nhưng tinh thần của t thì càng ngày càng đi xuống
t luôn có cảm giác rất dằn vặt những chuyện trong quá khứ và muốn quay lại để thay đổi.
đôi khi t rất giận ba mẹ tao nhưng tao ko nói ra, vẫn đi làm để chu cấp cho ba mẹ.
bề ngoài tỏ ra bt nhưng tao luôn sống trong bóng ma tâm lý. đêm về ko bao giờ ngủ đc
luôn nhớ những ngày còn nhỏ bị ba mẹ bạo hành cả bằng lời nói lẫn đánh đập.
đi học thì như người vô hình, luôn sợ làm phật lòng người khác và luôn sợ họ coi thường chế giễu mình chỉ vì những lý do chẳng lớn lao gì.
t nhớ ngày còn nhỏ t bị cô lập, ba mẹ thường xuyên chửi bới đánh đập, tao tự ti đến nổi mà nhặt đc viên đá rất đẹp và luôn xem nó là vật may mắn của mình. khi có ai đối xử tốt với tao thì tao luôn xem là nhờ viên đá mang lại.
nhớ 1 lần tao làm mất nó và tao trở nên suy sụp ghê gớm. phải chịu đựng dày vò tâm lý trong một thời gian rất dài, chúng mày nghĩ sao mà 1 đứa mới học lớp 6 lúc đó bị mất ngủ liên tục. nhưng ko ai ở bên cạnh tao lúc đó
dần dà kiểu như tao phải hình thành nhân cách mới để bảo vệ mình và tiếp tục đi học rồi ra trường kiếm tiền
đến khi tao có vợ, được vợ yêu thương thấu hiểu tao dần sống thật với bản thân ko phải dựng lên tính cách giả tạo kia nữa. nhưng chưa bao giờ kể với vợ về những gì tao trải qua. tao chịu đựng một mình mỗi ngày. mỗi ngày đều là cuộc chiến với sự dằn vặt ko thể kết thúc. t luôn muốn buông bỏ hết tất cả để xây dựng mọi thứ từ đầu thật hoàn hảo. chứ ko phải là những thứ chắp vá tạm bợ. ước gì tao ko sinh ra trong gia đình tao. bị ba tao bạo hành bằng đánh đập lời nói trong hàng năm trời, ko đc mẹ can ngăn hay đồng cảm. để bây giờ tao gần 40 rồi vẫn ko thể thoát ra khỏi cs bế tắc này
Tao muốn buông xuôi kệ mẹ đời nhưng nghĩ đến tương lai tao lại sợ .
 
m là cái lồn gì tao phải cần mày tin hả con chó loser
Tao là một thành viên xàm post nhiều bài chất lượng được admin tin tưởng phong cho tích xanh
Còn mày là cái gì? Thường ngày khoe giàu có vợ đẹp xinh ngoan con giỏi, nhưng mày dễ dàng vô cớ chửi người khác loser, hạ thấp đối phương để tự bợ đít mình lên cao trong khi không có một bằng chứng gì cho thấy mày sở hữu những thứ mày nói
Mày thấy mày làm vậy coi được ko?
Rồi mày viết bài tâm sự dẩm đó để làm gì nữa? Khi mà mày đéo cần niềm tin từ người khác? Sao mày ko cút luôn đi lên tâm sự để chi rồi ai hỏi là chửi người đó loser?
 
Đời đéo có sự lựa chọn đâu mày.
Đứa nào cũng có uẩn khúc, bức xúc, ức chế riêng.
Đứa muốn nói ra cho nhẹ, những chốt lại là nói ra xong chẳng giải quyết vấn đề đéo gì cả
Đứa muốn nuốt, vào bụng gặm nhấm nỗi đâu nhưng cũng ko thay đổi được Lồn gì.

Giải pháp tốt nhất là cứ thấy nó hiện lên trong đầu thì mua bia rượu về mà uống. Say là ngủ. Mai quên đc thì quên ko quên được uống tiếp
 
Tao là một thành viên xàm post nhiều bài chất lượng được admin tin tưởng phong cho tích xanh
Còn mày là cái gì? Thường ngày khoe giàu có vợ đẹp xinh ngoan con giỏi, nhưng mày dễ dàng vô cớ chửi người khác loser, hạ thấp đối phương để tự bợ đít mình lên cao trong khi không có một bằng chứng gì cho thấy mày sở hữu những thứ mày nói
Mày thấy mày làm vậy coi được ko?
Rồi mày viết bài tâm sự dẩm đó để làm gì nữa? Khi mà mày đéo cần niềm tin từ người khác? Sao mày ko cút luôn đi lên tâm sự để chi rồi ai hỏi là chửi người đó loser?
Mày xúc phạm nó trước. Mày có thể thông cảm với nó, có thể không, nhưng đừng bao giờ mang tick xanh ra khè nhau ở đây, con chồn hôi hám ạ.
 
Xúc phạm ở đâu trước?
Đây rồi cái hội mấy thằng nhìn đĩ đĩ tỏ ra tinh vi thượng đẳng đây mà
Mày có vấn đề về đọc hiểu không hay chỉ biết sủa. Địt mẹ thằng ranh con. Mày cỡ gì đòi hỏi?
cho xem hình vợ tao mới tin mày có vợ
loser như mày kể thường loser tới già
 
hiện tại thì công việc gia đình đều ổn nhưng tinh thần của t thì càng ngày càng đi xuống
t luôn có cảm giác rất dằn vặt những chuyện trong quá khứ và muốn quay lại để thay đổi.
đôi khi t rất giận ba mẹ tao nhưng tao ko nói ra, vẫn đi làm để chu cấp cho ba mẹ.
bề ngoài tỏ ra bt nhưng tao luôn sống trong bóng ma tâm lý. đêm về ko bao giờ ngủ đc
luôn nhớ những ngày còn nhỏ bị ba mẹ bạo hành cả bằng lời nói lẫn đánh đập.
đi học thì như người vô hình, luôn sợ làm phật lòng người khác và luôn sợ họ coi thường chế giễu mình chỉ vì những lý do chẳng lớn lao gì.
t nhớ ngày còn nhỏ t bị cô lập, ba mẹ thường xuyên chửi bới đánh đập, tao tự ti đến nổi mà nhặt đc viên đá rất đẹp và luôn xem nó là vật may mắn của mình. khi có ai đối xử tốt với tao thì tao luôn xem là nhờ viên đá mang lại.
nhớ 1 lần tao làm mất nó và tao trở nên suy sụp ghê gớm. phải chịu đựng dày vò tâm lý trong một thời gian rất dài, chúng mày nghĩ sao mà 1 đứa mới học lớp 6 lúc đó bị mất ngủ liên tục. nhưng ko ai ở bên cạnh tao lúc đó
dần dà kiểu như tao phải hình thành nhân cách mới để bảo vệ mình và tiếp tục đi học rồi ra trường kiếm tiền
đến khi tao có vợ, được vợ yêu thương thấu hiểu tao dần sống thật với bản thân ko phải dựng lên tính cách giả tạo kia nữa. nhưng chưa bao giờ kể với vợ về những gì tao trải qua. tao chịu đựng một mình mỗi ngày. mỗi ngày đều là cuộc chiến với sự dằn vặt ko thể kết thúc. t luôn muốn buông bỏ hết tất cả để xây dựng mọi thứ từ đầu thật hoàn hảo. chứ ko phải là những thứ chắp vá tạm bợ. ước gì tao ko sinh ra trong gia đình tao. bị ba tao bạo hành bằng đánh đập lời nói trong hàng năm trời, ko đc mẹ can ngăn hay đồng cảm. để bây giờ tao gần 40 rồi vẫn ko thể thoát ra khỏi cs bế tắc này
Làm lê văn 8 lao vào kho xăng E10 đi. Công đức vô lượng
 
Tao đảm bảo cháy hết xăng E10 lúc ấy mày lại ước gì có cồn để đổ vào xe.
Đâu rồi cu, tỏ ra thượng đẳng xong bí lù bỏ chạy hả


Mày có vấn đề về đọc hiểu không hay chỉ biết sủa. Địt mẹ thằng ranh con. Mày cỡ gì đòi hỏi?
Dân thượng đẳng, có tiền, nhà giàu, thường hay dựng lông Lồn mẹ mày lên để sủa như 1 con chó lên cơn thế này hả :))
 
Đâu rồi cu, tỏ ra thượng đẳng xong bí lù bỏ chạy hả



Dân thượng đẳng, có tiền, nhà giàu, thường hay dựng lông lồn mẹ mày lên để sủa như 1 con chó lên cơn thế này hả :))
Mày nghĩ rằng mình xứng đáng được hơn 2 reply của tao à? Cố gắng nhiều nữa đi. Khi nào được tick đỏ thì có thể tao cho mày 3 rep.
Bây giờ thì mày vẫn là con vật hôi hám và cút mẹ mày đi trước khi tao nghĩ ra định làm thịt mày món gì
 
Mày nghĩ rằng mình xứng đáng được hơn 2 reply của tao à? Cố gắng nhiều nữa đi. Khi nào được tick đỏ thì có thể tao cho mày 3 rep.
Bây giờ thì mày vẫn là con vật hôi hám và cút mẹ mày đi trước khi tao nghĩ ra định làm thịt mày món gì
Reply của mày là con cặc gì đâu, cũng là 1 thằng thành viên xàm, vô danh tiểu tốt, ăn nói thì ba lú ba khùng, tick đỏ đồ, sai lạc xa lắc ra rồi nghĩ mình ngầu, trong khi bản thân mày thì cái tick xanh còn chưa có, nhưng do cay cú nên cắn cào táp lan ra vượt biên ra tới tick đỏ để gọi là có cái tranh đua, nhưng mà trong chính cái đường đua mày đưa ra là tick đỏ, thì tick xanh mày cũng chưa có, mày ngu trên chính lời mày nói, rất là ngu, cái thái độ của mày thì chỉ là mấy thằng lu sơ thôi chứ chả có con mẹ gì trong đó hết, đúng chưa nè:sweet_kiss: mà mày thua cái kèo dẫn chứng tao xúc phạm thằng kia ở đâu xong trốn núp rồi giờ dẫn dắt qua cái tick đỏ gây lạc hướng, cũng tài đó, nhưng tao khó dụ lắm, coi chớ thua cả hai kèo đó thằng lu sờ :))
 
hiện tại thì công việc gia đình đều ổn nhưng tinh thần của t thì càng ngày càng đi xuống
t luôn có cảm giác rất dằn vặt những chuyện trong quá khứ và muốn quay lại để thay đổi.
đôi khi t rất giận ba mẹ tao nhưng tao ko nói ra, vẫn đi làm để chu cấp cho ba mẹ.
bề ngoài tỏ ra bt nhưng tao luôn sống trong bóng ma tâm lý. đêm về ko bao giờ ngủ đc
luôn nhớ những ngày còn nhỏ bị ba mẹ bạo hành cả bằng lời nói lẫn đánh đập.
đi học thì như người vô hình, luôn sợ làm phật lòng người khác và luôn sợ họ coi thường chế giễu mình chỉ vì những lý do chẳng lớn lao gì.
t nhớ ngày còn nhỏ t bị cô lập, ba mẹ thường xuyên chửi bới đánh đập, tao tự ti đến nổi mà nhặt đc viên đá rất đẹp và luôn xem nó là vật may mắn của mình. khi có ai đối xử tốt với tao thì tao luôn xem là nhờ viên đá mang lại.
nhớ 1 lần tao làm mất nó và tao trở nên suy sụp ghê gớm. phải chịu đựng dày vò tâm lý trong một thời gian rất dài, chúng mày nghĩ sao mà 1 đứa mới học lớp 6 lúc đó bị mất ngủ liên tục. nhưng ko ai ở bên cạnh tao lúc đó
dần dà kiểu như tao phải hình thành nhân cách mới để bảo vệ mình và tiếp tục đi học rồi ra trường kiếm tiền
đến khi tao có vợ, được vợ yêu thương thấu hiểu tao dần sống thật với bản thân ko phải dựng lên tính cách giả tạo kia nữa. nhưng chưa bao giờ kể với vợ về những gì tao trải qua. tao chịu đựng một mình mỗi ngày. mỗi ngày đều là cuộc chiến với sự dằn vặt ko thể kết thúc. t luôn muốn buông bỏ hết tất cả để xây dựng mọi thứ từ đầu thật hoàn hảo. chứ ko phải là những thứ chắp vá tạm bợ. ước gì tao ko sinh ra trong gia đình tao. bị ba tao bạo hành bằng đánh đập lời nói trong hàng năm trời, ko đc mẹ can ngăn hay đồng cảm. để bây giờ tao gần 40 rồi vẫn ko thể thoát ra khỏi cs bế tắc này
Chắc do m` bị bạo hành từ nhỏ nên có tâm lí khép mình, sợ phật lòng ng` khác; sợ bị chế diễu. Dần dà rồi tự cô lập luôn cho nên mới bị ám ảnh tâm lí đến giờ.
Oải vậy tml.
T hiểu lí do m` không muốn chia sẻ với vợ; dù là người thân cận. Do khép quá lâu nên bị lười nói vs chưa chắc ng nghe hiểu hết.
 
Top