Dcm. tao thấy một cháu sv đang ngồi than thở thất tình như vừa mất quyền thừa kế ngai vàng Anh Quốc. Cháu bảo bạn gái vừa nhắn tin chia tay sau gần bốn tháng quen nhau. Lý do nghe rất cảm động. Nàng nói muốn dừng lại để cháu tập trung học hành vì năm sau ra trường, không muốn ảnh hưởng đến tương lai và nghề nghiệp của cháu. Đọc đến đây cháu nổi đóa, lập tức tuyên bố: "Tương lai con cặc, nghề nghiệp cái lồn". Rồi bắt đầu mất ngủ, đau khổ, hoang mang về ý nghĩa của tình yêu và sự tồn tại của nhân loại. Dcm. Tao đọc xong chỉ muốn hỏi một câu. Bọn mày quen nhau được bốn tháng hay cùng nhau vượt Trường Sơn giải phóng Đông Dương vậy?
Bốn tháng. Một hộp sữa còn chưa chắc đã hết hạn. Một con chó mới nuôi còn chưa thuộc hết lệnh ngồi. Một cái bụng bia còn chưa kịp giảm. Ấy thế mà cháu làm như vừa kết thúc cuộc hôn nhân ba mươi năm và phải chia đôi gia sản. Đúng là tuổi trẻ. Chưa mất cái gì lớn nhưng luôn có khả năng đau khổ ở quy mô sử thi. Điều làm tao buồn cười nhất lại là cái lý do chia tay. "Em muốn anh tập trung học hành." Dcm. Đây là một trong những câu nói kinh điển nhất lịch sử tình trường, đứng ngang hàng với "Anh chỉ xem em như em gái", "Chúng ta vẫn là bạn" và "Em không xứng với anh". Ai nghe cũng hiểu. Hàng xóm hiểu. Con chó đầu ngõ hiểu. Con mèo cuối xóm hiểu. Chỉ riêng nạn nhân là không muốn hiểu. Không phải vì ngu, mà vì con người luôn có một tài năng đặc biệt là tin vào điều mình muốn tin, kể cả khi sự thật đang cầm loa phóng thanh đứng ngay trước mặt.
Nhưng thôi, tao cũng không muốn cười cháu quá nhiều. Vì tao biết thất tình là một loại bệnh rất kỳ lạ. Bình thường giải được tích phân, thất tình xong không giải nổi bản thân. Bình thường thuộc cả cuốn giáo trình, thất tình xong quên luôn hôm nay thứ mấy. Bình thường sáng láng thông minh, thất tình xong nửa đêm mở Facebook người ta mười bảy lần để xem có ai vừa thả tim hay không. Dcm. Đó là căn bệnh chung của nhân loại chứ không riêng gì cháu. Nhưng cái tao muốn nói là thế này. Tình yêu không làm cháu khổ. Kỳ vọng mới làm cháu khổ. Người ta rời đi không phải vì vũ trụ sụp đổ. Chỉ là câu chuyện kết thúc sớm hơn điều cháu mong muốn mà thôi.
Thực tế ngoài kia có những thằng mất bốn năm. Có thằng mất mười năm. Có thằng cưới xong mới phát hiện mình đang học nhầm giáo trình. So với những đồng chí ấy, cháu mới mất bốn tháng thực ra vẫn thuộc diện học sinh khá giỏi. Học phí chưa quá đắt. Cho nên thay vì nằm đó nhìn trần nhà rồi triết lý về sự vô nghĩa của tình yêu, hãy đi ngủ. Ngày mai dậy ăn sáng, đi học, làm đồ án, tập thể dục, kiếm tiền và sống như một con người bình thường. Tin tao đi. Một tháng nữa cháu sẽ đỡ. Ba tháng nữa cháu sẽ cười. Sáu tháng nữa cháu sẽ đọc lại đoạn trạng thái này rồi tự hỏi: "Dcm hồi đó mình bị cái gì vậy?". Đó không phải phép màu. Đó là quy luật. Vết thương nào rồi cũng lành. Nỗi nhớ nào rồi cũng nhạt. Người từng là cả thế giới của mình rồi cũng trở thành một cái tên lướt qua trong danh bạ.
Còn đồ án tốt nghiệp thì vẫn nằm đó. Nó không quan tâm cháu có thất tình hay không. Giảng viên không quan tâm. Nhà tuyển dụng không quan tâm. Cuộc đời lại càng không quan tâm. Cho nên lau nước mắt đi. Người yêu cũ có thể mất. Nhưng nợ môn thì còn mãi. Và tao nói thật, bị đá đau một thì bị kéo dài thêm một học kỳ thường đau gấp mười.