Đề văn thi tốt nghiệp THPT năm 2026 thật biết cách khiến thí sinh "rơi lệ": Làm thế nào để có những Steve Jobs Việt Nam? Đọc xong đề, người ta chỉ biết cười ra nước mắt. Muốn có một Steve Jobs ở cái xứ sở này chẳng khác nào muốn hái hoa hồng trên sa mạc đá, nơi mà tư duy "thùng rỗng kêu to" đang được tôn vinh thành quốc sách.
Bộ trưởng và những "đơn đặt hàng" viển vông
Chúng ta có Bộ trưởng Nguyễn Mạnh Hùng – vị "tư lệnh" ngành với những tuyên bố hào sảng rằng: "Người Việt có thể làm ra những thứ mà thế giới chưa từng làm". Nghe thật tự hào, nghe thật hoành tráng! Nhưng nhìn lại xem, những "thứ thế giới chưa từng làm" ấy là gì? Là những con chip giấy? Là những phần mềm "bánh vẽ"? Hay là những dự án nghìn tỷ chỉ nằm trên slide PowerPoint?
Bộ trưởng thì giỏi "nổ", giỏi vẽ ra những viễn cảnh huy hoàng để mị dân, còn thực tế thì sao? Thực tế là chúng ta vẫn đang loay hoay nhập khẩu muối, xuất khẩu lao động chân tay, và tự hào với những thành tựu... ảo. Ở cái xứ này, cái gì cũng "chưa từng làm", vì có ai dám làm gì ra hồn đâu mà thế giới phải thấy?
Công thức thành công: Nhất quan hệ, nhì tiền tệ, trí tuệ vứt xó
Đề văn hỏi cách để có Steve Jobs, nhưng thực tế xã hội đã có sẵn "quy trình" đào tạo tài năng:
Nhất quan hệ: Bạn có "ô dù" không? Có bố làm quan, có chú làm lớn không? Nếu có, bạn là thiên tài!
Nhì tiền tệ: Bạn có bao nhiêu tỷ để "chạy" cái ghế, cái bằng, cái danh hiệu?
Thứ ba mới tới trí tuệ: Nếu còn dư chỗ thì hãy dùng đến cái đầu.
Trong một môi trường mà đạo đức bị mua bằng tiền, tài năng bị gạt sang bên lề để nhường chỗ cho những kẻ "thân hữu", thì lấy đâu ra đất cho những Steve Jobs? Những bộ óc sáng tạo, dám nghĩ dám làm thường sớm bị dập tắt bởi những quy định cứng nhắc, bởi sự đố kỵ của đám đông được nuôi dưỡng bằng tư duy "phải giống mọi người". Ở Việt Nam, nếu bạn khác biệt, bạn là "phản động" hoặc là "kẻ dị hợm".
Steve Jobs không thể "nảy mầm" trên đất độc tài
Steve Jobs – cha đẻ của Apple – là sản phẩm của một xã hội dân chủ, nơi sự sáng tạo được bảo vệ bằng luật pháp, nơi tư duy phản biện được khuyến khích, và nơi người ta tôn trọng sự khác biệt đến tận cùng. Ông ấy được nuôi dưỡng bởi tự do, còn ở Việt Nam, chúng ta bị nuôi dưỡng bởi "định hướng".
Dưới sự cai trị của chế độ độc tài toàn trị, mọi sự tự do đều bị bóp nghẹt. Một đất nước mà báo chí chỉ được phép khen, nơi những kẻ có tài thực sự phải cúi đầu trước những kẻ có quyền, thì môi trường ấy chỉ có thể sản sinh ra những "công chức biết vâng lời", những "Tiến sĩ giấy", chứ không bao giờ có được những tư duy đột phá tầm cỡ thế giới. Đảng không cần Steve Jobs, Đảng cần những cỗ máy biết gật đầu.
Đề văn năm nay không chỉ là một câu hỏi, nó là một bản cáo trạng về sự bế tắc của giáo dục và xã hội. Chúng ta đừng bắt thí sinh phải vẽ ra con đường cho một "Steve Jobs Việt Nam" trong khi cái khung của xã hội vẫn là những thanh sắt của sự độc đoán và tham nhũng.
Bộ trưởng Nguyễn Mạnh Hùng có thể tự hào về những lời "nổ" đầy hào hứng, nhưng người dân cần thực tế. Steve Jobs sẽ mãi là giấc mơ viển vông chừng nào cái "định hướng" của chúng ta còn ưu tiên "nhất quan hệ, nhì tiền tệ". Đừng mơ về Apple Việt Nam khi mà ngay cả sự tử tế và sáng tạo cũng đang bị chèn ép dưới gót giày của sự độc tài!
Nguồn: NKYN
Bộ trưởng và những "đơn đặt hàng" viển vông
Chúng ta có Bộ trưởng Nguyễn Mạnh Hùng – vị "tư lệnh" ngành với những tuyên bố hào sảng rằng: "Người Việt có thể làm ra những thứ mà thế giới chưa từng làm". Nghe thật tự hào, nghe thật hoành tráng! Nhưng nhìn lại xem, những "thứ thế giới chưa từng làm" ấy là gì? Là những con chip giấy? Là những phần mềm "bánh vẽ"? Hay là những dự án nghìn tỷ chỉ nằm trên slide PowerPoint?
Bộ trưởng thì giỏi "nổ", giỏi vẽ ra những viễn cảnh huy hoàng để mị dân, còn thực tế thì sao? Thực tế là chúng ta vẫn đang loay hoay nhập khẩu muối, xuất khẩu lao động chân tay, và tự hào với những thành tựu... ảo. Ở cái xứ này, cái gì cũng "chưa từng làm", vì có ai dám làm gì ra hồn đâu mà thế giới phải thấy?
Công thức thành công: Nhất quan hệ, nhì tiền tệ, trí tuệ vứt xó
Đề văn hỏi cách để có Steve Jobs, nhưng thực tế xã hội đã có sẵn "quy trình" đào tạo tài năng:
Nhất quan hệ: Bạn có "ô dù" không? Có bố làm quan, có chú làm lớn không? Nếu có, bạn là thiên tài!
Nhì tiền tệ: Bạn có bao nhiêu tỷ để "chạy" cái ghế, cái bằng, cái danh hiệu?
Thứ ba mới tới trí tuệ: Nếu còn dư chỗ thì hãy dùng đến cái đầu.
Trong một môi trường mà đạo đức bị mua bằng tiền, tài năng bị gạt sang bên lề để nhường chỗ cho những kẻ "thân hữu", thì lấy đâu ra đất cho những Steve Jobs? Những bộ óc sáng tạo, dám nghĩ dám làm thường sớm bị dập tắt bởi những quy định cứng nhắc, bởi sự đố kỵ của đám đông được nuôi dưỡng bằng tư duy "phải giống mọi người". Ở Việt Nam, nếu bạn khác biệt, bạn là "phản động" hoặc là "kẻ dị hợm".
Steve Jobs không thể "nảy mầm" trên đất độc tài
Steve Jobs – cha đẻ của Apple – là sản phẩm của một xã hội dân chủ, nơi sự sáng tạo được bảo vệ bằng luật pháp, nơi tư duy phản biện được khuyến khích, và nơi người ta tôn trọng sự khác biệt đến tận cùng. Ông ấy được nuôi dưỡng bởi tự do, còn ở Việt Nam, chúng ta bị nuôi dưỡng bởi "định hướng".
Dưới sự cai trị của chế độ độc tài toàn trị, mọi sự tự do đều bị bóp nghẹt. Một đất nước mà báo chí chỉ được phép khen, nơi những kẻ có tài thực sự phải cúi đầu trước những kẻ có quyền, thì môi trường ấy chỉ có thể sản sinh ra những "công chức biết vâng lời", những "Tiến sĩ giấy", chứ không bao giờ có được những tư duy đột phá tầm cỡ thế giới. Đảng không cần Steve Jobs, Đảng cần những cỗ máy biết gật đầu.
Đề văn năm nay không chỉ là một câu hỏi, nó là một bản cáo trạng về sự bế tắc của giáo dục và xã hội. Chúng ta đừng bắt thí sinh phải vẽ ra con đường cho một "Steve Jobs Việt Nam" trong khi cái khung của xã hội vẫn là những thanh sắt của sự độc đoán và tham nhũng.
Bộ trưởng Nguyễn Mạnh Hùng có thể tự hào về những lời "nổ" đầy hào hứng, nhưng người dân cần thực tế. Steve Jobs sẽ mãi là giấc mơ viển vông chừng nào cái "định hướng" của chúng ta còn ưu tiên "nhất quan hệ, nhì tiền tệ". Đừng mơ về Apple Việt Nam khi mà ngay cả sự tử tế và sáng tạo cũng đang bị chèn ép dưới gót giày của sự độc tài!
Nguồn: NKYN
Sửa lần cuối:

)