"STEVE JOBS VIỆT NAM" VÀ CÁI BÁNH VẼ MANG THƯƠNG HIỆU "NỔ"

Djokovic

Thôi vậy thì bỏ
Đề văn thi tốt nghiệp THPT năm 2026 thật biết cách khiến thí sinh "rơi lệ": Làm thế nào để có những Steve Jobs Việt Nam? Đọc xong đề, người ta chỉ biết cười ra nước mắt. Muốn có một Steve Jobs ở cái xứ sở này chẳng khác nào muốn hái hoa hồng trên sa mạc đá, nơi mà tư duy "thùng rỗng kêu to" đang được tôn vinh thành quốc sách.

Bộ trưởng và những "đơn đặt hàng" viển vông

Chúng ta có Bộ trưởng Nguyễn Mạnh Hùng – vị "tư lệnh" ngành với những tuyên bố hào sảng rằng: "Người Việt có thể làm ra những thứ mà thế giới chưa từng làm". Nghe thật tự hào, nghe thật hoành tráng! Nhưng nhìn lại xem, những "thứ thế giới chưa từng làm" ấy là gì? Là những con chip giấy? Là những phần mềm "bánh vẽ"? Hay là những dự án nghìn tỷ chỉ nằm trên slide PowerPoint?

Bộ trưởng thì giỏi "nổ", giỏi vẽ ra những viễn cảnh huy hoàng để mị dân, còn thực tế thì sao? Thực tế là chúng ta vẫn đang loay hoay nhập khẩu muối, xuất khẩu lao động chân tay, và tự hào với những thành tựu... ảo. Ở cái xứ này, cái gì cũng "chưa từng làm", vì có ai dám làm gì ra hồn đâu mà thế giới phải thấy?

Công thức thành công: Nhất quan hệ, nhì tiền tệ, trí tuệ vứt xó

Đề văn hỏi cách để có Steve Jobs, nhưng thực tế xã hội đã có sẵn "quy trình" đào tạo tài năng:
Nhất quan hệ: Bạn có "ô dù" không? Có bố làm quan, có chú làm lớn không? Nếu có, bạn là thiên tài!
Nhì tiền tệ: Bạn có bao nhiêu tỷ để "chạy" cái ghế, cái bằng, cái danh hiệu?
Thứ ba mới tới trí tuệ: Nếu còn dư chỗ thì hãy dùng đến cái đầu.

Trong một môi trường mà đạo đức bị mua bằng tiền, tài năng bị gạt sang bên lề để nhường chỗ cho những kẻ "thân hữu", thì lấy đâu ra đất cho những Steve Jobs? Những bộ óc sáng tạo, dám nghĩ dám làm thường sớm bị dập tắt bởi những quy định cứng nhắc, bởi sự đố kỵ của đám đông được nuôi dưỡng bằng tư duy "phải giống mọi người". Ở Việt Nam, nếu bạn khác biệt, bạn là "phản động" hoặc là "kẻ dị hợm".

Steve Jobs không thể "nảy mầm" trên đất độc tài

Steve Jobs – cha đẻ của Apple – là sản phẩm của một xã hội dân chủ, nơi sự sáng tạo được bảo vệ bằng luật pháp, nơi tư duy phản biện được khuyến khích, và nơi người ta tôn trọng sự khác biệt đến tận cùng. Ông ấy được nuôi dưỡng bởi tự do, còn ở Việt Nam, chúng ta bị nuôi dưỡng bởi "định hướng".

Dưới sự cai trị của chế độ độc tài toàn trị, mọi sự tự do đều bị bóp nghẹt. Một đất nước mà báo chí chỉ được phép khen, nơi những kẻ có tài thực sự phải cúi đầu trước những kẻ có quyền, thì môi trường ấy chỉ có thể sản sinh ra những "công chức biết vâng lời", những "Tiến sĩ giấy", chứ không bao giờ có được những tư duy đột phá tầm cỡ thế giới. Đảng không cần Steve Jobs, Đảng cần những cỗ máy biết gật đầu.

Đề văn năm nay không chỉ là một câu hỏi, nó là một bản cáo trạng về sự bế tắc của giáo dục và xã hội. Chúng ta đừng bắt thí sinh phải vẽ ra con đường cho một "Steve Jobs Việt Nam" trong khi cái khung của xã hội vẫn là những thanh sắt của sự độc đoán và tham nhũng.

Bộ trưởng Nguyễn Mạnh Hùng có thể tự hào về những lời "nổ" đầy hào hứng, nhưng người dân cần thực tế. Steve Jobs sẽ mãi là giấc mơ viển vông chừng nào cái "định hướng" của chúng ta còn ưu tiên "nhất quan hệ, nhì tiền tệ". Đừng mơ về Apple Việt Nam khi mà ngay cả sự tử tế và sáng tạo cũng đang bị chèn ép dưới gót giày của sự độc tài!

Nguồn: NKYN

720634490_1451787540324054_8613242465801832171_n.jpg
 
Sửa lần cuối:
Vệ thì chỉ có blowjob, handjob, titsjob và no job thôi.

Cần có Leland Stanford để tạo ra đại học Stanford
Cần có Frederic Terman làm hiệu trưởng đại học Stanford
Cần có doanh nghiệp sẵn sàng chi tiền cho đại học Stanford
Cần có chính phủ sẵn sàng chi tiền cho khoa học công nghệ
Từ đó khai sinh ra Công viên Công nghệ Stanford từ mô hình cộng sinh Trường + Doanh Nghiệp + Chính phủ
Nhờ có tri thức và khoa học công nghệ nên các startup / doanh nghiệp tập trung tại công viên công nghệ Stanford, nên William Shockley mới nghiên cứu ra bán dẫn silicon

Cần có Sherman Fairchild và Arthur Rock để khai sinh ra Fairchild Semiconductor
Từ Fairchild Semiconductor mới có Intel, AMD, Signetics...
Từ mạng lưới đó mới có Microsoft, Apple computer

Từ đó mới có Silicon Valley
Từ Silicon Valley mới có Steve Jobs
 
Sửa lần cuối:
Đề văn thi tốt nghiệp THPT năm 2026 thật biết cách khiến thí sinh "rơi lệ": Làm thế nào để có những Steve Jobs Việt Nam? Đọc xong đề, người ta chỉ biết cười ra nước mắt. Muốn có một Steve Jobs ở cái xứ sở này chẳng khác nào muốn hái hoa hồng trên sa mạc đá, nơi mà tư duy "thùng rỗng kêu to" đang được tôn vinh thành quốc sách.

Bộ trưởng và những "đơn đặt hàng" viển vông

Chúng ta có Bộ trưởng Nguyễn Mạnh Hùng – vị "tư lệnh" ngành với những tuyên bố hào sảng rằng: "Người Việt có thể làm ra những thứ mà thế giới chưa từng làm". Nghe thật tự hào, nghe thật hoành tráng! Nhưng nhìn lại xem, những "thứ thế giới chưa từng làm" ấy là gì? Là những con chip giấy? Là những phần mềm "bánh vẽ"? Hay là những dự án nghìn tỷ chỉ nằm trên slide PowerPoint?

Bộ trưởng thì giỏi "nổ", giỏi vẽ ra những viễn cảnh huy hoàng để mị dân, còn thực tế thì sao? Thực tế là chúng ta vẫn đang loay hoay nhập khẩu muối, xuất khẩu lao động chân tay, và tự hào với những thành tựu... ảo. Ở cái xứ này, cái gì cũng "chưa từng làm", vì có ai dám làm gì ra hồn đâu mà thế giới phải thấy?

Công thức thành công: Nhất quan hệ, nhì tiền tệ, trí tuệ vứt xó

Đề văn hỏi cách để có Steve Jobs, nhưng thực tế xã hội đã có sẵn "quy trình" đào tạo tài năng:
Nhất quan hệ: Bạn có "ô dù" không? Có bố làm quan, có chú làm lớn không? Nếu có, bạn là thiên tài!
Nhì tiền tệ: Bạn có bao nhiêu tỷ để "chạy" cái ghế, cái bằng, cái danh hiệu?
Thứ ba mới tới trí tuệ: Nếu còn dư chỗ thì hãy dùng đến cái đầu.

Trong một môi trường mà đạo đức bị mua bằng tiền, tài năng bị gạt sang bên lề để nhường chỗ cho những kẻ "thân hữu", thì lấy đâu ra đất cho những Steve Jobs? Những bộ óc sáng tạo, dám nghĩ dám làm thường sớm bị dập tắt bởi những quy định cứng nhắc, bởi sự đố kỵ của đám đông được nuôi dưỡng bằng tư duy "phải giống mọi người". Ở Việt Nam, nếu bạn khác biệt, bạn là "phản động" hoặc là "kẻ dị hợm".

Steve Jobs không thể "nảy mầm" trên đất độc tài

Steve Jobs – cha đẻ của Apple – là sản phẩm của một xã hội dân chủ, nơi sự sáng tạo được bảo vệ bằng luật pháp, nơi tư duy phản biện được khuyến khích, và nơi người ta tôn trọng sự khác biệt đến tận cùng. Ông ấy được nuôi dưỡng bởi tự do, còn ở Việt Nam, chúng ta bị nuôi dưỡng bởi "định hướng".

Dưới sự cai trị của chế độ độc tài toàn trị, mọi sự tự do đều bị bóp nghẹt. Một đất nước mà báo chí chỉ được phép khen, nơi những kẻ có tài thực sự phải cúi đầu trước những kẻ có quyền, thì môi trường ấy chỉ có thể sản sinh ra những "công chức biết vâng lời", những "Tiến sĩ giấy", chứ không bao giờ có được những tư duy đột phá tầm cỡ thế giới. Đảng không cần Steve Jobs, Đảng cần những cỗ máy biết gật đầu.

Đề văn năm nay không chỉ là một câu hỏi, nó là một bản cáo trạng về sự bế tắc của giáo dục và xã hội. Chúng ta đừng bắt thí sinh phải vẽ ra con đường cho một "Steve Jobs Việt Nam" trong khi cái khung của xã hội vẫn là những thanh sắt của sự độc đoán và tham nhũng.

Bộ trưởng Nguyễn Mạnh Hùng có thể tự hào về những lời "nổ" đầy hào hứng, nhưng người dân cần thực tế. Steve Jobs sẽ mãi là giấc mơ viển vông chừng nào cái "định hướng" của chúng ta còn ưu tiên "nhất quan hệ, nhì tiền tệ". Đừng mơ về Apple Việt Nam khi mà ngay cả sự tử tế và sáng tạo cũng đang bị chèn ép dưới gót giày của sự độc tài!

720634490_1451787540324054_8613242465801832171_n.jpg
Mày thông cảm @Djokovic, anh ý bdbc nên hôm nào được dogdyt đủ thì phê gáy to, hôm nào chưa đủ cữ thì làm mình làm mẩy như dẩm lol, bảo sao KHCN ngân sách bằng 1/10 llvt thì phát minh toàn trồng rau nuôi heo lấy cứt nhai thôi
 
Chúng ta chỉ là con người nhỏ bé
Chúng ta đã làm dc gì cho đất nước hôm nay
Điều đó thật sự đơn giản để hiểu
😏 thuốc lá 🚬
 
Sao đéo phải là nhiều Phạm Nhật Vượn mà lại nhiều mấy thằng tây đó. Dm coi thường tỷ phú xứ vịt vkl :))
 
Đề văn thi tốt nghiệp THPT năm 2026 thật biết cách khiến thí sinh "rơi lệ": Làm thế nào để có những Steve Jobs Việt Nam? Đọc xong đề, người ta chỉ biết cười ra nước mắt. Muốn có một Steve Jobs ở cái xứ sở này chẳng khác nào muốn hái hoa hồng trên sa mạc đá, nơi mà tư duy "thùng rỗng kêu to" đang được tôn vinh thành quốc sách.

Bộ trưởng và những "đơn đặt hàng" viển vông

Chúng ta có Bộ trưởng Nguyễn Mạnh Hùng – vị "tư lệnh" ngành với những tuyên bố hào sảng rằng: "Người Việt có thể làm ra những thứ mà thế giới chưa từng làm". Nghe thật tự hào, nghe thật hoành tráng! Nhưng nhìn lại xem, những "thứ thế giới chưa từng làm" ấy là gì? Là những con chip giấy? Là những phần mềm "bánh vẽ"? Hay là những dự án nghìn tỷ chỉ nằm trên slide PowerPoint?

Bộ trưởng thì giỏi "nổ", giỏi vẽ ra những viễn cảnh huy hoàng để mị dân, còn thực tế thì sao? Thực tế là chúng ta vẫn đang loay hoay nhập khẩu muối, xuất khẩu lao động chân tay, và tự hào với những thành tựu... ảo. Ở cái xứ này, cái gì cũng "chưa từng làm", vì có ai dám làm gì ra hồn đâu mà thế giới phải thấy?

Công thức thành công: Nhất quan hệ, nhì tiền tệ, trí tuệ vứt xó

Đề văn hỏi cách để có Steve Jobs, nhưng thực tế xã hội đã có sẵn "quy trình" đào tạo tài năng:
Nhất quan hệ: Bạn có "ô dù" không? Có bố làm quan, có chú làm lớn không? Nếu có, bạn là thiên tài!
Nhì tiền tệ: Bạn có bao nhiêu tỷ để "chạy" cái ghế, cái bằng, cái danh hiệu?
Thứ ba mới tới trí tuệ: Nếu còn dư chỗ thì hãy dùng đến cái đầu.

Trong một môi trường mà đạo đức bị mua bằng tiền, tài năng bị gạt sang bên lề để nhường chỗ cho những kẻ "thân hữu", thì lấy đâu ra đất cho những Steve Jobs? Những bộ óc sáng tạo, dám nghĩ dám làm thường sớm bị dập tắt bởi những quy định cứng nhắc, bởi sự đố kỵ của đám đông được nuôi dưỡng bằng tư duy "phải giống mọi người". Ở Việt Nam, nếu bạn khác biệt, bạn là "phản động" hoặc là "kẻ dị hợm".

Steve Jobs không thể "nảy mầm" trên đất độc tài

Steve Jobs – cha đẻ của Apple – là sản phẩm của một xã hội dân chủ, nơi sự sáng tạo được bảo vệ bằng luật pháp, nơi tư duy phản biện được khuyến khích, và nơi người ta tôn trọng sự khác biệt đến tận cùng. Ông ấy được nuôi dưỡng bởi tự do, còn ở Việt Nam, chúng ta bị nuôi dưỡng bởi "định hướng".

Dưới sự cai trị của chế độ độc tài toàn trị, mọi sự tự do đều bị bóp nghẹt. Một đất nước mà báo chí chỉ được phép khen, nơi những kẻ có tài thực sự phải cúi đầu trước những kẻ có quyền, thì môi trường ấy chỉ có thể sản sinh ra những "công chức biết vâng lời", những "Tiến sĩ giấy", chứ không bao giờ có được những tư duy đột phá tầm cỡ thế giới. Đảng không cần Steve Jobs, Đảng cần những cỗ máy biết gật đầu.

Đề văn năm nay không chỉ là một câu hỏi, nó là một bản cáo trạng về sự bế tắc của giáo dục và xã hội. Chúng ta đừng bắt thí sinh phải vẽ ra con đường cho một "Steve Jobs Việt Nam" trong khi cái khung của xã hội vẫn là những thanh sắt của sự độc đoán và tham nhũng.

Bộ trưởng Nguyễn Mạnh Hùng có thể tự hào về những lời "nổ" đầy hào hứng, nhưng người dân cần thực tế. Steve Jobs sẽ mãi là giấc mơ viển vông chừng nào cái "định hướng" của chúng ta còn ưu tiên "nhất quan hệ, nhì tiền tệ". Đừng mơ về Apple Việt Nam khi mà ngay cả sự tử tế và sáng tạo cũng đang bị chèn ép dưới gót giày của sự độc tài!

Nguồn: NKYN

720634490_1451787540324054_8613242465801832171_n.jpg
Theo tao thấy thì để có steve jobs Việt Nam thì đảng nên làm theo cách mà đảng vẫn cho là ưu việt: đi tắt đón đầu.
Cụ thể là vào ba đình dọn cái hình nộm trong đó ra, tẩy uế, hương khói 1 tuần.
Sau đó cử đoàn ngoại giao sang Huê Kỳ thỉnh ít phân hoá thạch của Steve Jobs mang về đặt vào lăng.
Hàng năm cứ tới ngày 2/9, toàn bộ lãnh đạo cấp cao đều đến viếng lăng Jobs’s Shit tạo thông lệ và truyền cảm hứng, tinh thần Steve Jobs đến giới trẻ quốc gia.
 
Phải làm sao tạo ra nhiều béc sĩ khám trĩ cho bộ dục mới đúng @fuckalonecom, ngồi điều hòa nhiều trị nội ngoại có đủ ;))
Đọc cái đề thấy tâm tư vãi Lồn. Mặc dù bớt sáo rỗng, giáo điều như trước đây, có phần thực tế hơn nhưng nó ngạo nghễ đến mức sục cặc nhiều lần vẫn chưa tỉnh được!
Ôi thôi sao mà đau đớn cõi lòng.

Đụ mẹ lũ súc vật ngu ngục thế này thì trông chờ thế đéo nào đám học sinh được sáng mắt, sáng lòng?
 

Có thể bạn quan tâm

Top