NoWorries073
Cái lồn nhăn nheo
1. Trận Chi Lăng năm 981 (Thời Tiền Lê) [1]
Đây là trận đánh then chốt trong cuộc kháng chiến chống Tống lần thứ nhất do Vua Lê Đại Hành (Lê Hoàn)trực tiếp chỉ huy. [1, 2]
2. Trận Chi Lăng năm 1077 (Thời Lý) [1]
Trận đánh này nằm trong giai đoạn hai của cuộc kháng chiến chống Tống lần thứ hai, gắn liền với tên tuổi của Phò mã Thân Cảnh Phúc. [1, 2]
Đây là trận đánh then chốt trong cuộc kháng chiến chống Tống lần thứ nhất do Vua Lê Đại Hành (Lê Hoàn)trực tiếp chỉ huy. [1, 2]
- Bối cảnh: Lợi dụng việc Đinh Tiên Hoàng vừa qua đời, vua đinh còn nhỏ tuổi, nhà Tống sai Hầu Nhân Bảo dẫn đại quân theo hai đường thủy bộ tiến vào xâm lược Đại Việt. [1]
- Diễn biến tại Chi Lăng: Tháng 3 năm 981, đạo bộ binh quân Tống tiến tới Chi Lăng. Nhận thấy địa hình thung lũng hiểm trở, Lê Hoàn đã cho quân mai phục sẵn trong rừng sâu và các vách núi. Ông sai một cánh quân nhỏ ra khiêu chiến rồi giả vờ thua chạy nhằm dụ địch sâu vào trận địa. [1, 2, 3]
- Kết quả: Quân Tống trúng kế, chủ quan đuổi theo và lọt thỏm vào trận địa mai phục. Quân Đại Việt từ bốn phía đồng loạt xông ra tấn công dữ dội. Chủ tướng nhà Tống là Hầu Nhân Bảo bị chém chết tại trận, quân Tống hoảng loạn tháo chạy thục mạng. Chiến thắng này buộc đạo quân thủy của địch ở sông Bạch Đằng cũng phải rút lui, đập tan hoàn toàn ý đồ xâm lược của nhà Tống. [1, 2, 3, 4]
2. Trận Chi Lăng năm 1077 (Thời Lý) [1]
Trận đánh này nằm trong giai đoạn hai của cuộc kháng chiến chống Tống lần thứ hai, gắn liền với tên tuổi của Phò mã Thân Cảnh Phúc. [1, 2]
- Bối cảnh: Đầu năm 1077, gần 30 vạn quân Tống do Quách Quỳ và Triệu Tiết chỉ huy tràn qua biên giới. Để làm chậm bước tiến của giặc trước khi chúng tiếp cận phòng tuyến sông Như Nguyệt, nhà Lý giao trọng trách phòng thủ biên giới cho các thủ lĩnh dân tộc thiểu số. [1, 2, 3]
- Chiến thuật "Thiên thần Động Giáp": Phò mã Thân Cảnh Phúc (thủ lĩnh người Tày vùng Động Giáp) chỉ huy quân dân chặn đánh địch quyết liệt tại ải Quyết Lý và ải Chi Lăng. Khi nhận thấy thế giặc quá mạnh, ông chủ động cho quân rút lui vào các hang đá, rừng sâu để bảo toàn lực lượng. [1, 2, 3]
- Tác chiến du kích: Từ căn cứ hiểm yếu, Thân Cảnh Phúc lãnh đạo quân sĩ ngày đêm dùng chiến thuật vây bọc, tập kích bất ngờ, hễ thấy toán quân Tống nào đi lẻ là tổ chức tiêu diệt. Sử liệu Trung Hoa thời bấy giờ (Quế Hải ngu hành chí) ghi lại sự khiếp sợ của quân Tống, gọi ông là một vị "thiên thần" ẩn hiện trong bờ bụi để diệt giặc. Hành động này làm tiêu hao nặng nề sinh lực, bẻ gãy nhuệ khí và làm chậm đáng kể tốc độ tiến quân của nhà Tống. [1, 2, 3, 4]