Live 🙏🙏Sớ Trừ Tà - Trai Đàn Chẩn Tế Xamer Gieo Nghiệp🙏🙏

🙏🙏🙏Sớ Khai Tâm Kẻ Cuồng Ngạo🙏🙏🙏

Nay kính cáo trời đất,

Không xin phúc.

Không cầu tài.

Chỉ cầu cho những kẻ quen cười người khác một ngày biết nhìn lại chính mình.

Có người tưởng lời nói chỉ là gió.

Nào hay mỗi câu thốt ra đều âm thầm khắc lên chính tâm mình.

Chê người một câu,

Tâm hẹp đi một phần.

Khinh người một câu,

Đức mỏng đi một phần.

Cười người một câu,

Phước hao đi một phần.

Đến khi ngoảnh đầu nhìn lại,
Tưởng mình thắng thiên hạ,

Mà thực ra chỉ đang thua dần chính mình.

Người đời thường sợ nghèo.

Ta lại thấy nghèo tâm đáng sợ hơn nghèo tiền.

Người đời thường sợ xấu.

Ta lại thấy tâm xấu còn đáng sợ hơn dung mạo xấu.

Bởi mặt xấu chỉ ảnh hưởng một đời.

Tâm xấu có thể làm hỏng cả một kiếp người.

Kẻ tự mãn tưởng mình nhìn thấu người khác,

Thường là kẻ cuối cùng nhìn thấy chính mình.

Kẻ thích đứng trên cao phán xét,

Nhiều khi chỉ đang đứng trên chiếc bóng của bản thân.

Nguyện cho ai đọc được những dòng này,

Nếu trong lòng còn thiện niệm thì giữ lấy.

Nếu trong lòng còn ngạo mạn thì soi lại.

Bởi thứ đáng sợ nhất không phải gặp một đối thủ mạnh.

Mà là sống hết một đời rồi vẫn không biết mình đã trở thành người như thế nào.

A Di Đà Phật 🙏🙏🙏
 
Nữ có nốt ruồi đen xì to bự mọc lông , vị trí ở dưới cằm , từ giữa cằm lệch qua bên trái khoảng 6cm 7cm thì bói ntn méng ??
 
Lại khấn 🙏🙏🙏

Trên đầu ba thước có trời cao,

Dưới chân một tấc là nhân quả.

Người đời thấy nhau bằng mắt.

Trời đất nhìn nhau bằng tâm.

Có kẻ lấy lời cay độc làm thú vui.

Lấy sự xúc phạm làm bản lĩnh.

Lấy việc hạ thấp người khác làm cách nâng mình lên.

Tưởng rằng không ai thấy.

Chỉ vì chưa ai nói.

Tưởng rằng không ai biết.

Chỉ vì chưa đến lúc biết.

Than ôi.
Gươm bén còn có ngày cùn.

Hoa đẹp còn có ngày tàn.

Chỉ có tập khí của một con người là âm thầm đi theo họ suốt đời.

Hôm nay khinh người.

Ngày mai khinh luôn bạn bè.

Năm sau khinh luôn người thân.

Cuối cùng khinh luôn chính mình mà chẳng hay.

Đến khi nhìn quanh không còn ai muốn ở lại,

Mới trách đời bạc bẽo.

Mà không biết rằng:

Cái cây chết không phải vì một nhát rìu.

Mà vì đã mục từ bên trong quá lâu.

Cho nên:
Ta không cầu trời phạt ai.

Cũng không cầu đất trị ai.

Chỉ cầu mỗi người một lần trong đời,

Có đủ dũng khí ngồi một mình trong đêm tối,

Không điện thoại.

Không đám đông.

Không tiếng vỗ tay.

Để nhìn thẳng vào chính mình.

Vì có những cuộc gặp gỡ làm người ta vui.

Nhưng cũng có những cuộc gặp gỡ làm người ta sợ.

Và cuộc gặp gỡ đáng sợ nhất,

Chính là gặp con người thật của mình sau lớp mặt nạ đã rơi xuống.


Người quân tử sợ nhân quả nên tự sửa mình.

Kẻ cuồng ngạo cười nhân quả, cho đến ngày chính mình trở thành bài học.

A Di Đà Phật 🙏🙏🙏
 
🙏🙏🙏Chẩn Tế Kẻ Mê Trong Chính Mình

Nay không tế cô hồn ngoài đường.

Chỉ tế những cô hồn đang trú trong thân xác người sống.

Có kẻ sống cả đời mà chưa từng tỉnh một lần.

Mắt mở nhưng không thấy.

Tai nghe nhưng không hiểu.

Miệng nói rất nhiều nhưng chẳng biết mình là ai.

Than ôi...
Người đời sợ nghèo.

Ta lại thấy nghèo nhận thức đáng sợ hơn.

Người đời sợ cô độc.

Ta lại thấy đáng sợ nhất là sống giữa đám đông mà không hiểu nổi chính mình.

Có người thắng trăm cuộc tranh luận.

Nhưng thua một cuộc đời.

Có người nhìn ai cũng thấy lỗi.

Chỉ riêng lỗi của mình là không thấy.

Có người cười nhạo thiên hạ ngu si.

Đến cuối cùng mới phát hiện:
Điều ngu nhất chính là tưởng mình đã hiểu hết.

Rồi một ngày tóc bạc.

Nhìn lại những năm tháng đã qua.

Những lời cay nghiệt còn đó.

Những cơ hội đã mất còn đó.

Những người từng yêu quý mình đã đi xa.

Chỉ còn lại tiếng vang của chính mình trong một căn phòng trống.

Khi ấy mới hiểu: Quả báo không phải là sấm sét từ trên trời.

Quả báo là trở thành con người mà chính mình từng không muốn trở thành.

Và điều đáng sợ nhất:
Không phải là bị người khác nhìn thấu.

Mà là đến cuối đời mới nhìn thấu chính mình.

Nam mô Tỉnh Mộng Bồ Tát.

Ai đọc mà thấy bình thản, xin chúc mừng.

Ai đọc mà thấy nhói trong lòng...
Thì nên cảm ơn.

Vì ít nhất phần người trong họ vẫn còn thức. 🙏🙏🙏
 
Lại khấn🙏🙏🙏

Trên đời này có hai loại người đáng thương.

Một là người biết mình lạc đường.

Hai là người lạc đường quá lâu nên tưởng đó là quê hương.

Than ôi...

Có kẻ cả đời đi tìm đối thủ.

Mà chưa từng đối diện nổi với chính mình.

Có người thích soi lỗi người khác dưới ánh mặt trời.

Nhưng chưa từng dám cầm ngọn đèn bước vào bóng tối trong tâm mình.

Họ tưởng mình đang chiến thắng.

Nào hay thứ đang lớn lên từng ngày không phải trí tuệ.

Mà là sự kiêu ngạo.

Kiêu ngạo giống như đứng trên đỉnh tháp.

Càng lên cao càng thấy thiên hạ nhỏ bé.

Chỉ có điều...
Người trên tháp không biết rằng người dưới đất cũng đang nhìn thấy mình rất rõ.

Rồi một ngày...
Tiền bạc đổi chủ.

Danh tiếng đổi chủ.

Bạn bè đổi chủ.

Thời đại đổi chủ.

Chỉ có nhân cách là thứ không thể sang tên.

Thứ gì mượn được rồi cũng trả.

Chỉ có nghiệp của chính mình là phải tự mang.

Cho nên:
Đừng vội cười ai.

Vì có những bài học đời người không đến bằng lời nói.

Mà đến bằng mất mát.

Có những chân lý không đến bằng tranh luận.

Mà đến bằng nước mắt.

Có những người cả đời rất giỏi nói.

Cho đến ngày cuộc đời bắt họ phải im lặng để lắng nghe.

Và câu cuối cùng xin gửi đến những ai luôn cho rằng mình hơn người:

Cái cây gãy nhanh nhất thường là cái cây cứng nhất.

Mặt nước sâu nhất thường là mặt nước lặng nhất.

Người hiểu nhiều nhất thường là người ít khẳng định mình nhất.

Bởi vì khi đứng đủ gần vực sâu của cuộc đời,

Người ta không còn hứng thú chứng minh mình cao bao nhiêu nữa.

Người ta chỉ học được cách cúi đầu. 🙏🙏🙏
 
🙏🙏🙏Chẩn Tế Chúng Sinh xamer từ số 1 đến số 10

Nam mô Bàn Phím Quang Minh Bồ Tát.

Nam mô Wifi Vô Ngại Bồ Tát.

Nay lập một đàn tràng giữa cõi hư không mạng ảo,

Không tế người chết.

Chỉ tế những linh hồn còn sống mà tâm đã lạc.

Kẻ nghiện hơn thua.

Người nghiện thể hiện.

Bậc cao nhân tự phong.

Thiên tài tự chứng.

Anh hùng bàn phím.

Quân sư không chiến trường.

Học giả chưa đọc hết một cuốn sách.

Triết gia chưa hiểu nổi chính mình.

Than ôi...

Có kẻ cả đời đi soi gương người khác,

Đến lúc chết cũng chưa từng soi lại tâm mình.

Có người ngày đêm phán xét thiên hạ,

Nhưng chưa từng ngồi yên nổi một giờ với chính bản thân.

Có kẻ miệng cười người ngu,

Mà không biết cái ngu lớn nhất là tưởng mình đã đủ khôn.

Nay thỉnh các vị về đây.

Mỗi người nhận một bát tỉnh thức.

Uống vào để nhớ:

Mạng mạnh rồi cũng mất sóng.

Tài khoản rồi cũng khóa.

Danh tiếng rồi cũng chìm bài.

Chỉ có nghiệp do mình tạo là đăng mãi không trôi.

Kẻ thích sỉ nhục người khác,

Xin chẩn tế cho lòng từ.

Kẻ thích khoe khoang bản thân,

Xin chẩn tế cho sự khiêm nhường.

Kẻ thích lấy ngạo mạn làm áo giáp,

Xin chẩn tế cho chút trí tuệ cuối cùng còn sót lại.

Bởi đáng thương nhất không phải người bị cười.

Mà là người cả đời không hiểu vì sao mình bị xa lánh.

Đáng sợ nhất không phải bị người đời ghét.

Mà là đánh mất khả năng nhìn thấy lỗi của chính mình.

Hôm nay gõ một dòng chữ.

Tưởng chỉ là chữ.

Nào hay mỗi chữ đều trở về người viết trước tiên.

Cho nên:
Ai đọc mà thấy buồn cười, xin mời uống trà.

Ai đọc mà thấy nhột, xin mời soi gương.

Ai đọc mà thấy nổi nóng...

Thì đàn chẩn tế hôm nay đã linh nghiệm rồi vậy.
A Di Đà Phật. 🙏🙏🙏
 
Sửa lần cuối:

Có thể bạn quan tâm

Top