Bằng chứng bác 8Keo đi xklđ thay vì chém gió tìm đường cứu nước

Bức thư đó có thật, tao đưa dữ kiện thực tế ra thì có gì sai?
Nói thật cũng bị phán xét à
Mày đọc kỹ bức thư ở trên viết đi:
“Tôi xin trân trọng thỉnh nguyện lòng hảo tâm của ông (tức Khâm sứ Pháp) ban cho tôi đặc ân được nhận vào học nội trú Trường Thuộc Địa. Tôi hiện đang làm công tại Chargeurs Réunis để sinh sống (trên tàu Amiral Latouche-Tréville). Tôi hoàn toàn không có chút tài sản nào, nhưng rất khao khát học hỏi. Tôi ước mong trở nên hữu ích cho Nhà nước Pháp đối với đồng bào tôi, đồng thời làm thế nào cho họ hưởng được ích lợi của sự giáo hoá…”

===> Ông 8Keo viết Ước mong cống hiến cho nhà nước thuộc địa Pháp kìa.
Tao hỏi mày: Đây là tìm đường cứu nước hay tìm đường cứu thân?
cứu thân thì xin đi làm kỹ sư kinh tế chứ đi xin làm công-viên chức làm gì thằng ngu ?

cái này là cứu nước làm cải cách quản lý nước tốt hơn
 
mày biết vì sao 8lake xin vào trường đó ko @Nguyễn Quang 01 là vì ổng muốn cải cách muốn làm cách mạng cho dân vẹm nên mới xin vào trường đào tạo làm công chức thuộc địa xứ vẹm

giống chức thứ sử giao châu giao cho người vẹm làm tốt hơn rồi giành độc lập
mày hiểu ko
chứ xkld thì ổng xin học làm kỹ sư chứ học cái đó làm gì

hiểu chưa
Cứu nước hay cứu thân?
 
Tại sao không phải là cả 2 thế mày


Có cả 2 nhé vừa cứu nước vừa cứu thân
cứu thân thì cần gì học cái đó

trong xứ vẹm cũng là dạng có học thì cần gì đâu xa xôi

ổng có tham gia chống sưu thuế 1908 đó

cứu thân gì nữa
 
cứu nước
nếu cứu thân thì xin làm bác sỹ kỹ sư kinh tế
chứ học quản lý đất nước làm gì ?
Tao nói mày chỉ thích giỏi cãi,
Không thèm đọc bài tao viết ở trên.
Lên đây kiếm chuyện cãi nhau.
Nội dung trong bức thư đó, ông 8Keo có ghi rất rõ, vui lòng đọc giùm tao cái, tao có rãnh đi cãi linh tinh với mày đâu:

“Tôi xin trân trọng thỉnh nguyện lòng hảo tâm của ông (tức Khâm sứ Pháp) ban cho tôi đặc ân được nhận vào học nội trú Trường Thuộc Địa. Tôi hiện đang làm công tại Chargeurs Réunis để sinh sống (trên tàu Amiral Latouche-Tréville). Tôi hoàn toàn không có chút tài sản nào, nhưng rất khao khát học hỏi. Tôi ước mong trở nên hữu ích cho Nhà nước Pháp đối với đồng bào tôi, đồng thời làm thế nào cho họ hưởng được ích lợi của sự giáo hoá…”
 
Tao nói mày chỉ thích giỏi cãi,
Không thèm đọc bài tao viết ở trên.
Lên đây kiếm chuyện cãi nhau.
Nội dung trong bức thư đó, ông 8Keo có ghi rất rõ, vui lòng đọc giùm tao cái, tao có rãnh đi cãi linh tinh với mày đâu:

“Tôi xin trân trọng thỉnh nguyện lòng hảo tâm của ông (tức Khâm sứ Pháp) ban cho tôi đặc ân được nhận vào học nội trú Trường Thuộc Địa. Tôi hiện đang làm công tại Chargeurs Réunis để sinh sống (trên tàu Amiral Latouche-Tréville). Tôi hoàn toàn không có chút tài sản nào, nhưng rất khao khát học hỏi. Tôi ước mong trở nên hữu ích cho Nhà nước Pháp đối với đồng bào tôi, đồng thời làm thế nào cho họ hưởng được ích lợi của sự giáo hoá…”


chức vụ sẽ được cải cách xứ vẹm
đó là làm cách mạng chứ gì nữa
cứu nước chứ

chưa kể trước đó ổng còn tham dự biểu tình sưu thuế

thì đó là cách đấu tranh thôi
 
Bức thư đó có thật, tao đưa dữ kiện thực tế ra thì có gì sai?
Nói thật cũng bị phán xét à
Mày đọc kỹ bức thư ở trên viết đi:
“Tôi xin trân trọng thỉnh nguyện lòng hảo tâm của ông (tức Khâm sứ Pháp) ban cho tôi đặc ân được nhận vào học nội trú Trường Thuộc Địa. Tôi hiện đang làm công tại Chargeurs Réunis để sinh sống (trên tàu Amiral Latouche-Tréville). Tôi hoàn toàn không có chút tài sản nào, nhưng rất khao khát học hỏi. Tôi ước mong trở nên hữu ích cho Nhà nước Pháp đối với đồng bào tôi, đồng thời làm thế nào cho họ hưởng được ích lợi của sự giáo hoá…”

===> Ông 8Keo viết Ước mong cống hiến cho nhà nước thuộc địa Pháp kìa.
Tao hỏi mày: Đây là tìm đường cứu nước hay tìm đường cứu thân?
Nếu là mày thì mày thật sự sẽ viết “tôi muốn học hỏi để tìm đường sút các ông ra khỏi nhà tôi” à :vozvn (19): sao ngô nghê như trẻ con thế.

Vả lại vs trình độ học vấn như thế kia thì ở lại vn ông cụ cũng thừa sức kiếm đc tiền. Độ linh hoạt của cụ thì vô đối ko phải bàn nhé. Cụ muốn làm giàu thì cụ sẽ giàu, đó là điều chắc chắn
 
Tao nói mày chỉ thích giỏi cãi,
Không thèm đọc bài tao viết ở trên.
Lên đây kiếm chuyện cãi nhau.
Nội dung trong bức thư đó, ông 8Keo có ghi rất rõ, vui lòng đọc giùm tao cái, tao có rãnh đi cãi linh tinh với mày đâu:

“Tôi xin trân trọng thỉnh nguyện lòng hảo tâm của ông (tức Khâm sứ Pháp) ban cho tôi đặc ân được nhận vào học nội trú Trường Thuộc Địa. Tôi hiện đang làm công tại Chargeurs Réunis để sinh sống (trên tàu Amiral Latouche-Tréville). Tôi hoàn toàn không có chút tài sản nào, nhưng rất khao khát học hỏi. Tôi ước mong trở nên hữu ích cho Nhà nước Pháp đối với đồng bào tôi, đồng thời làm thế nào cho họ hưởng được ích lợi của sự giáo hoá…”

Lương​


Quan chức Pháp làm việc ở thuộc địa thường có:


  • Lương cơ bản do chính phủ Pháp trả.
  • Phụ cấp làm việc ở hải ngoại.
  • Nhà công vụ hoặc trợ cấp nhà ở.
  • Chi phí đi lại.
  • Chế độ hưu trí.

Mức sống của họ thường thuộc tầng lớp trung lưu hoặc thượng lưu tại thuộc địa.


Có giàu được không?​


Có, nhưng không phải chủ yếu nhờ tiền lương.


Nhiều viên chức thuộc địa tích lũy tài sản bằng cách:


  • Đầu tư đất đai.
  • Mua đồn điền cao su, cà phê, chè.
  • Góp vốn vào doanh nghiệp.
  • Kinh doanh xuất nhập khẩu.
  • Kết hôn với gia đình có thế lực hoặc giàu có.

Một số người sau 20–30 năm công tác trở thành địa chủ hoặc nhà tư bản khá giàu.


kỹ sư có cơ hội làm giàu hơn​


Đây là điểm khác biệt quan trọng.


Một kỹ sư làm việc cho các công ty lớn hoặc sau này mở doanh nghiệp có thể tích lũy tài sản rất lớn. Ví dụ:


  • làm tại các công ty luyện kim;
  • đường sắt;
  • điện lực;
  • đóng tàu;
  • sau này trở thành giám đốc hoặc chủ doanh nghiệp.

Trong khi đó, công sứ là công chức. Thu nhập rất cao và ổn định, nhưng bị giới hạn bởi ngạch bậc. Muốn trở nên rất giàu, họ thường phải đầu tư vào đất đai, đồn điền hoặc kinh doanh ngoài lương.
 
Thôi tao k thích cãi cùn,
Đám clone tụi mày aidokhongphaitoi cãi mất time.

Địa vị xã hội​


Đây là điểm thú vị.


Ở nước Pháp lúc đó, thứ bậc xã hội thường được nhìn nhận như sau:


  1. Giáo sư đại học, thẩm phán, tướng lĩnh.
  2. Bác sĩ.
  3. Kỹ sư tốt nghiệp các trường lớn.
  4. Quan chức cao cấp của nhà nước và thuộc địa.
  5. Luật sư, công chứng viên
 
Thôi tao k thích cãi cùn,
Đám clone tụi mày aidokhongphaitoi cãi mất time.

Nếu mục tiêu là "giàu"​


Xếp theo khả năng làm giàu, có thể hình dung:


  1. Bác sĩ mở phòng khám thành công ⭐⭐⭐⭐⭐
  2. Kỹ sư trở thành chủ doanh nghiệp hoặc giám đốc công nghiệp ⭐⭐⭐⭐⭐
  3. Công sứ/quan chức thuộc địa ⭐⭐⭐⭐☆ (thu nhập cao, ổn định nhưng khó bứt phá nếu chỉ dựa vào lương)
  4. Bác sĩ công chức hoặc bệnh viện ⭐⭐⭐☆☆
 
cứu thân thì cần gì học cái đó

trong xứ vẹm cũng là dạng có học thì cần gì đâu xa xôi

ổng có tham gia chống sưu thuế 1908 đó

cứu thân gì nữa
Mày đúng là tư duy nhị nguyên thật. Không cứu thân thì sao cứu nước được khi bản thân mày còn lo chưa xong. Cứu thân cũng là để cứu nước chứ mày còn lo bận cơm áo gạo tiền thì thời gian đâu để lo cứu nước. Hồ chống sưu thuế 1908 chỉ là tuổi trẻ bồng bột không tầm nhìn, chưa có sự kiên nhẫn của người trưởng thành thôi
 
Mày đúng là tư duy nhị nguyên thật. Không cứu thân thì sao cứu nước được khi bản thân mày còn lo chưa xong. Cứu thân cũng là để cứu nước chứ mày còn lo bận cơm áo gạo tiền thì thời gian đâu để lo cứu nước. Hồ chống sưu thuế 1908 chỉ là tuổi trẻ bồng bột không tầm nhìn, chưa có sự kiên nhẫn của người trưởng thành thôi
tao thấy ổng ko có ý định cứu thân
nếu cứu thân thì ổng lo học hành chứ đi làm gì
 
tao thấy ổng ko có ý định cứu thân
nếu cứu thân thì ổng lo học hành chứ đi làm gì
Không cứu thân, không lo được bản thân mày thì mày đéo cứu nước được nhé. Việc Hồ xin học trường thuộc địa ở Pháp là vừa nâng cao trình độ kiến thức vừa thoát khỏi kiếp lao động chân tay vất vả do có tiền sinh hoạt từ học bổng của Pháp. Không có cái đó thì Hồ sinh sống lao động vất vả phải ăn bám Trinh và Trường thôi.
 
Mày đọc bản yêu sách đi
Bản Yêu sách viết:

“Trong khi chờ cho nguyên tắc dân tộc sẽ từ lĩnh vực lý tưởng chuyển vào lĩnh vực hiện thực do chỗ quyền tự quyết thiêng liêng của các dân tộc được thừa nhận thật sự, nhân dân nước An Nam trước kia, nay là xứ Đông - Pháp, xin trình với các quý Chính phủ trong Đồng minh nói chung và với Chính phủ Pháp đáng kính nói riêng, những yêu sách khiêm tốn sau đây:

1. Tổng ân xá cho tất cả những người bản xứ bị án tù chính trị;

2. Cải cách nền pháp lý ở Đông Dương bằng cách cho người bản xứ cũng được quyền hưởng những đảm bảo về mặt pháp luật như người Âu châu; xóa bỏ hoàn toàn các toà án đặc biệt dùng làm công cụ để khủng bố và áp bức bộ phận trung thực nhất trong nhân dân An Nam;

3. Tự do báo chí và tự do ngôn luận;

4. Tự do lập hội và hội họp;

5 Tự do cư trú ở nước ngoài và tự do xuất dương;

6. Tự do học tập, thành lập các trường kỹ thuật và chuyên nghiệp ở tất cả các tỉnh cho người bản xứ;

7 Thay thế chế độ ra các sắc lệnh bằng chế độ ra các đạo luật;

8. Đoàn đại biểu thường trực của nguời bản xứ, do người bản xứ bầu ra, tại Nghị viện Pháp để giúp cho Nghị viện biết được những nguyện vọng của người bản xứ.


Việc học bị cấm
Các trường học của phong trào duy tân bị đóng cửa là đủ hiểu

Này đọc thêm

Vài ngày sau, các đoàn đại biểu khác tham gia Hội nghị và nhiều nghị sĩ Pháp cũng nhận được bản yêu sách tương tự như vậy. Kèm theo bản yêu sách có bức thư ngắn:

“Thưa ngài! Nhân dịp chiến thắng của Đồng minh, chúng tôi xin mạn phép gửi để Ngài kèm theo đây bản ghi những yêu sách của nhân dân An Nam. Tin tưởng ở sự độ lượng cao cả của Ngài, chúng tôi mong Ngài ủng hộ bản yêu sách này trước những người có thẩm quyền.

Thay mặt nhóm những người An Nam yêu nước: Nguyễn Ái Quốc”.

Người ta nhiều lần bắt gặp người thanh niên Việt Nam kiên trì này với tập giấy tờ cặp dưới nách tại các hành lang ồn ào, mù mịt khói thuốc của các ban biên tập báo ở Pari, trong các gian phòng chật chội do các công đoàn và đảng Xã hội thuê để tổ chức các cuộc họp và mít tinh.

Lui Ácnu, Trưởng ban Đông Dương của Sở Mật thám Pháp, sau này là Chánh mật thám Pháp ở Đông Dương, nhún vai khi nghe báo cáo về hành động của một người nào đó tên là Nguyễn Ái Quốc và về nội dung một ''tài 1iệu chống Pháp'' đang được người đó phân phát khắp nơi. Do nghề nghiệp đòi hỏi, Ácnu hầu như biết rất rõ mọi người An Nam khả nghi sống ở Pari, được báo cáo tỉ mỉ về bước đi của “những kẻ chủ mưu gây bất an” từ Đông Dương sang. Một trong những người đó là Phan Châu Trinh, mở một hiệu ảnh và thực tế đã ngừng hoạt động chính trị. Vả lại, hành động “khiêu khích'' như vậy vốn không phải là Phan Châu Trinh, vì ông lúc nào cũng có thái độ kính nể nước Pháp. Một người khác là luật sư Phan Văn Trường, cũng sống ở Pari, được coi là nhà mácxít, nhưng chỉ là người dịch sách báo chính trị ra tiếng Việt và không bao giờ tham gia làm những việc như vậy. Chỉ còn một người duy nhất trong số những nhân vật quen biết cũ của Sở Mật thám dám cả gan làm việc này là Phan Bội Châu. Nhưng Ácnu biết chắc chắn Phan Bội Châu đang ở một nơi nào đó tại miền Nam Trung Quốc, hơn nữa, mới đây ông ta có cho đăng một bài báo, lời lẽ rất ôn hoà có lợi cho chủ trương hợp tác Pháp - Việt.

Vào lúc đó, cả Ácnu - kẻ có con mắt cú vọ, nhòm ngó khắp nơi, thậm chí cả những người bạn gần gũi của người yêu nước trẻ tuổi đã cả gan cất lên tiếng nói bảo vệ nhân dân bị áp bức của mình ngay giữa trái tim của bọn đế quốc Pháp cũng không biết được và cũng không thể ngờ rằng, Nguyễn Ái Quốc - tác giả bản Yêu sách, anh Văn Ba - người phụ bếp trên tàu biển, cậu bé ham hiểu biết Nguyễn Tất Thành - người con trai quan Phó bảng duy nhất ở làng Sen, cũng chỉ là một người mà thôi./.
Bản yêu sách này sau hơn 100 năm áp dụng ở An Nam vẫn có tính thời sự.
 
Tao nói mày chỉ thích giỏi cãi,
Không thèm đọc bài tao viết ở trên.
Lên đây kiếm chuyện cãi nhau.
Nội dung trong bức thư đó, ông 8Keo có ghi rất rõ, vui lòng đọc giùm tao cái, tao có rãnh đi cãi linh tinh với mày đâu:

“Tôi xin trân trọng thỉnh nguyện lòng hảo tâm của ông (tức Khâm sứ Pháp) ban cho tôi đặc ân được nhận vào học nội trú Trường Thuộc Địa. Tôi hiện đang làm công tại Chargeurs Réunis để sinh sống (trên tàu Amiral Latouche-Tréville). Tôi hoàn toàn không có chút tài sản nào, nhưng rất khao khát học hỏi. Tôi ước mong trở nên hữu ích cho Nhà nước Pháp đối với đồng bào tôi, đồng thời làm thế nào cho họ hưởng được ích lợi của sự giáo hoá…”


"đồng thời làm thế nào cho họ hưởng được ích lợi của sự giáo hoá…”

Có phải này là cải cách giáo dục khai dân trí k hả
Mà mày có biết khai dân trí là gì đâu
 
Bức thư đó có thật, tao đưa dữ kiện thực tế ra thì có gì sai?
Nói thật cũng bị phán xét à
Mày đọc kỹ bức thư ở trên viết đi:
“Tôi xin trân trọng thỉnh nguyện lòng hảo tâm của ông (tức Khâm sứ Pháp) ban cho tôi đặc ân được nhận vào học nội trú Trường Thuộc Địa. Tôi hiện đang làm công tại Chargeurs Réunis để sinh sống (trên tàu Amiral Latouche-Tréville). Tôi hoàn toàn không có chút tài sản nào, nhưng rất khao khát học hỏi. Tôi ước mong trở nên hữu ích cho Nhà nước Pháp đối với đồng bào tôi, đồng thời làm thế nào cho họ hưởng được ích lợi của sự giáo hoá…”

===> Ông 8Keo viết Ước mong cống hiến cho nhà nước thuộc địa Pháp kìa.
Tao hỏi mày: Đây là tìm đường cứu nước hay tìm đường cứu thân?
Là cứu nước nhé
Đó là muốn quản lý êm đẹp giữa 2 bên

đồng thời làm thế nào cho họ hưởng được ích lợi của sự giáo hoá…”

Có phải này là cải cách giáo dục khai dân trí k hả
Mà mày có biết khai dân trí là gì đâu

Đây là mầm mống cứu nước
Lúc này chỉ là thanh niên khát vọng thay đổi cải cách thôi
Là vì nước chứ
 
Bây giờ ai đó đi học rồi biểu tình biển đảo trung quốc bị bắt rồi nghỉ học đi tìm đường nước ngoài để học để cải cách đất nuoc thì đó là vì nước hay vì thân

Tụi chống cộng thì vì đất nuoc hay vì thân?
 
Không có tài liệu nên tao k dám xác nhận
Bây giờ ai đó đi học rồi biểu tình biển đảo trung quốc bị bắt rồi nghỉ học đi tìm đường nước ngoài để học để cải cách đất nuoc thì đó là vì nước hay vì thân

Tụi chống cộng thì vì đất nuoc hay vì thân?

Ko dám trả lời hả mài
 

Có thể bạn quan tâm

Top