t thấy đó là hệ quả của việc giàu phát lên trong thời gian quá ngắn, tri thức & giá trị nhân văn không kịp thẩm thấu, ko bắt kịp với sự nhảy vọt của vật chất
Thực tế ở Hàn Quốc hiện nay
Hàn Quốc thiếu hụt lao động trầm trọng ở các ngành "3D" (Dirty - bẩn, Difficult - khó khăn, Dangerous - nguy hiểm):
Xây dựng
Sản xuất chế biến
Nông nghiệp
Chế biến thực phẩm
Vệ sinh, giúp việc gia đình, chăm sóc người già...
Người Hàn bản xứ ít chịu làm những công việc này dù lương có thể cao hơn nhiều so với văn phòng (đôi khi lên đến 3-5 triệu won/tháng + làm thêm). Lý do chính là:
Xã hội khinh miệt công việc tay chân: Làm 3D bị coi là "chil-il" (công việc thấp kém), gắn với hình ảnh người lao động bình dân, thất học, không có tương lai. Điều này ảnh hưởng rất mạnh đến:
Hôn nhân: Phụ nữ Hàn ít muốn cưới đàn ông làm nghề tay chân.
Tương lai con cái: Lo con bị bạn bè bắt nạt, khó lấy vợ/chồng "tốt".
Địa vị xã hội: Ngay cả khi kiếm nhiều tiền, họ vẫn bị xem là "thấp kém".
Văn hóa "office job": Ngồi văn phòng, mặc vest, làm ở công ty lớn (chaebol) dù lương khởi điểm thấp, làm việc quá tải (kỳ thực), vẫn được coi là "người có địa vị". Đây là di sản của tư tưởng Nho giáo trọng "học hành làm quan" và xã hội cạnh tranh khốc liệt về hình ảnh.
Giải pháp: Nhập khẩu lao động
Hàn Quốc phải nhập khẩu rất nhiều lao động nước ngoài (EPS program):
Việt Nam là một trong những nguồn lớn nhất (hàng trăm nghìn người).
Ngoài ra có Indonesia, Thái Lan, Campuchia, Nepal, Trung Quốc...
Người lao động Việt Nam (và các nước khác) đang lấp đầy khoảng trống này. Nhiều người Việt làm 3-5 năm, gửi tiền về nước khá tốt, nhưng cũng chịu nhiều áp lực phân biệt đối xử.