Tính quyết đoán ở các thời điểm bước ngoặt!
Cơ hội của mỗi con người hay quốc gia đến vào một thời điểm nhất định. Nếu để trôi qua là trở thành tụt hậu, một bước lùi tai hại trong quá trình phát triển.
Chính vì thế mà những thời điểm có tính bước ngoặt đòi hỏi phải có những quyết đoán chiến lược của người lãnh đạo. Nếu người lãnh đạo sáng suốt, quyết đoán kịp thời sẽ tạo ra một sự nhảy vọt trong phát triển.
Trung Quốc bắt đầu đổi mới năm 1978 nhưng đến năm 1991 ( sau 13 năm) mới thực hiện mạnh mẽ. 13 năm, tuy đạt được một số kết quả nhưng do tâm lý thỏa mãn, chủ nghĩa xét lại rất giáo điều như cho rằng đánh mất "chủ nghĩa xã hội" nên tiến trình cải cách bị trì hoãn và gây tranh cãi gay gắt trong nội bộ lãnh đạo.
Đặc biệt năm 1991, từ việc kiến nghị bãi bỏ các đặc khu kinh tế đặc biệt, ông Đặng Tiểu Bình đã không khoan nhượng trước cuộc đấu tranh căng thẳng này. Ông đương đầu bằng cách đối đầu trực tiếp, quyết liệt bằng cách đi về phía nam đến các địa phương miền Nam Trung Quốc vào tháng 1. 1992, tập hợp lực lượng hậu thuẫn để quyết định mở hội nghị Bộ Chính trị mở rộng vào tháng 3.1992 đẩy mạnh nhịp độ cải cách và mở cửa.
Trong hội nghị tháng 3.1992, Đặng Tiểu Bình nói:
" ... Trung ương phải có uy quyền, cải cách mới thành công, lãnh đạo mới có thể tiến hành có hiệu quả.
- Không được làm suy yếu quyền uy, không được làm suy yếu chính sách của trung ương.
- Nếu trung ương không có uy quyền, Quốc vụ viện không có uy quyền thì khó mà điều hành được.
- Trung ương đã đưa ra quyết định, địa phương phải kiên quyết chấp hành mà còn phải có thêm sức mạnh, nếu không lý lẽ cũng không đứng vững".
Với quyết định dứt khoát này cải cách và mở cửa của Trung Quốc từ năm thứ 13 không bị chậm lại mà có sự nhảy vọt. Và hôm nay nền kinh tế Trung Quốc đứng thứ hai thế giới.
Nhìn về Việt Nam năm 1999, cũng 13 năm sau đổi mới, Việt Nam đổi mới năm 1986. Năm đó Việt Nam đứng trước một cơ hội "ngàn vàng" một cơ hội cần sự quyết đoán đặc biệt. Đó là ký Hiệp định thư thương mại với Mỹ vào tháng 9. 1999. Thế mà Việt Nam từ chối ký hiệp định này mặc dù mọi việc đã chuẩn bị gần như sẵn sàng. Điều này làm nhiều người ngỡ ngàng. Sinh thời nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt đau đớn, tiếc nuối trước sự việc này.
Một quan chức ở Bộ Thương mại Mỹ đánh giá: Nếu so sánh điều này với sự nỗ lực bằng mọi giá của Trung Quốc trong đàm phán thương mại... nó cho thấy Việt Nam chưa thực sự tự tin mở cửa".
Giáo sư Dwight Perkins ở Đại học Harvard, nhà nghiên cứu hàng đầu về các mô hình phát triển ở Đông Nam Á nhận xét về sự việc này: " Việc từ chối này của Việt Nam trong việc ký hiệp định thương mại với Mỹ là một minh chứng để nói lên Việt Nam ngại ngùng trong việc chấp nhận một chính sách công nghiệp có lẽ là thích hợp nhất cho đất nước của mình.
Năm 1991, sau quyết định táo bạo của Đặng Tiểu Bình, Trung Quốc đã có sự phát triển thần kỳ. Năm 1999, Việt Nam không quyết định được cho sự hợp tác thương mại với Mỹ đã tự mình làm tụt hậu mình.
Cơ hội xuất hiện khi nó có đủ sự hội tụ, và khó khăn lắm nó mới tái tạo lại lần hai. Đất nước phải cần những lãnh đạo có sự quyết định sáng suốt để tạo nên những bước ngoặt thần kỳ cho đất nước.
PPT
TB: Thép hiện nay là người viết tự do. Và đang ở tình trạng "thất nghiệp". Bù lại có thời gian đọc sách vở. Viết fb. Ai muốn chia sẻ, đặt hàng... xin liên hệ nhé. Xin cám ơn!
Ảnh, Quyền Bộ trưởng Bộ Hải quân Hoa Kỳ Hùng Cao thăm Hải quân Việt Nam trên con tàu Đinh Tiên Hoàng ( Nguồn ảnh Đại sứ quán Mỹ tại VN)