sami88
Kích Dục Đại Sư
Chuyện luân hồi
Hai đứa cháu của chị bạn tôi là một cặp song sanh, một trai một gái. Cha mẹ hai đứa đều là người Việt. Vậy mà khi mới lên 2 tuổi, chúng nói chuyện với nhau bằng tiếng… Nhật.
Chuyện tái sanh hay đầu thai, tôi từng nghe nhiều. Nhưng nghe từ chính người quen biết thì đây là lần thứ hai.
■ Lần đầu là chuyện của một đứa bé ở xóm tôi, miệt quê Kiên Giang. Đứa bé sanh ra bình thường, nhưng đến khi biết nói thì cứ khăng khăng bảo rằng nó từng sống trong một gia đình cách nhà hiện tại chỉ vài trăm mét.
Người lớn ban đầu tưởng con nít nói bâng quơ, nhưng khi dẫn nó đến căn nhà ấy, ai nấy đều lạnh người. Nó chỉ đúng cái giường “ngày xưa” nó từng nằm, kể lại hoàn cảnh qua đời của mình, và nói ra nhiều chi tiết mà một đứa trẻ nhỏ không thể nào biết được.
Câu chuyện lan ra khắp xóm. Có người tin, có người bán tín bán nghi, nhưng những người chứng kiến thì vẫn nhớ mãi. Sau đó, cha mẹ đứa bé quyết định dọn lên Bình Dương, có lẽ để con mình xa khỏi căn nhà cũ và cũng để mọi chuyện dần lắng xuống. Đến nay, bà con trong xóm vẫn còn nhắc lại như một trường hợp lạ lùng về tái sanh.
■ Trường hợp thứ hai thì tôi chỉ mới nghe cách đây vài ngày.
Anh chị bạn tôi đều đã ngoài 70 tuổi, sang Úc theo diện tị nạn từ cuối thập niên 1970. Con gái của anh chị thành hôn với một thanh niên sanh ra tại Úc trong một gia đình gốc Việt tị nạn. Hai vợ chồng có một cặp song sanh, một trai một gái.
Hai đứa bé lớn lên bình thường như bao đứa trẻ khác. Điều đặc biệt chỉ bắt đầu khi chúng lên hai tuổi. Cả nhà nhận ra chúng thường nói chuyện với nhau bằng tiếng … Nhật. Bà ngoại, tức chị bạn tôi, lúc đầu nghĩ trẻ con nói nhảm nên không để ý. Nhưng vì tò mò, chị thu âm lại rồi đem hỏi người quen. Không ngờ, người ta cho biết hai đứa đang nói tiếng Nhật thật sự.
Không chỉ nói với nhau bằng tiếng Nhật, hai đứa còn tỏ ra thích thức ăn Nhật. Những món ăn, mùi vị, cách chọn lựa của chúng làm người lớn trong nhà càng thêm ngạc nhiên. Cha mẹ là người Việt, gia đình sống trong môi trường Việt và Úc, vậy tiếng Nhật ấy từ đâu mà có?
Tôi không dám khẳng định điều gì. Chuyện tái sanh (đầu thai) vốn nằm ngoài khả năng giải thích dễ dàng của con người.
Có thể rồi khoa học một ngày nào đó sẽ tìm ra câu trả lời. Cũng có thể có những điều thuộc về kí ức, linh hồn và nhân duyên mà chúng ta chưa đủ hiểu để gọi tên.
Nhưng mỗi khi nghe những câu chuyện như vậy từ người quen, từ những người không có lí do gì để bịa đặt, tôi lại thấy thế giới này rộng hơn những gì mắt mình nhìn thấy.
Đời người có lẽ không chỉ bắt đầu bằng một tiếng khóc chào đời, và cũng chưa chắc đã kết thúc bằng một hơi thở cuối cùng.
Facebook
www.facebook.com
Hai đứa cháu của chị bạn tôi là một cặp song sanh, một trai một gái. Cha mẹ hai đứa đều là người Việt. Vậy mà khi mới lên 2 tuổi, chúng nói chuyện với nhau bằng tiếng… Nhật.
Chuyện tái sanh hay đầu thai, tôi từng nghe nhiều. Nhưng nghe từ chính người quen biết thì đây là lần thứ hai.
■ Lần đầu là chuyện của một đứa bé ở xóm tôi, miệt quê Kiên Giang. Đứa bé sanh ra bình thường, nhưng đến khi biết nói thì cứ khăng khăng bảo rằng nó từng sống trong một gia đình cách nhà hiện tại chỉ vài trăm mét.
Người lớn ban đầu tưởng con nít nói bâng quơ, nhưng khi dẫn nó đến căn nhà ấy, ai nấy đều lạnh người. Nó chỉ đúng cái giường “ngày xưa” nó từng nằm, kể lại hoàn cảnh qua đời của mình, và nói ra nhiều chi tiết mà một đứa trẻ nhỏ không thể nào biết được.
Câu chuyện lan ra khắp xóm. Có người tin, có người bán tín bán nghi, nhưng những người chứng kiến thì vẫn nhớ mãi. Sau đó, cha mẹ đứa bé quyết định dọn lên Bình Dương, có lẽ để con mình xa khỏi căn nhà cũ và cũng để mọi chuyện dần lắng xuống. Đến nay, bà con trong xóm vẫn còn nhắc lại như một trường hợp lạ lùng về tái sanh.
■ Trường hợp thứ hai thì tôi chỉ mới nghe cách đây vài ngày.
Anh chị bạn tôi đều đã ngoài 70 tuổi, sang Úc theo diện tị nạn từ cuối thập niên 1970. Con gái của anh chị thành hôn với một thanh niên sanh ra tại Úc trong một gia đình gốc Việt tị nạn. Hai vợ chồng có một cặp song sanh, một trai một gái.
Hai đứa bé lớn lên bình thường như bao đứa trẻ khác. Điều đặc biệt chỉ bắt đầu khi chúng lên hai tuổi. Cả nhà nhận ra chúng thường nói chuyện với nhau bằng tiếng … Nhật. Bà ngoại, tức chị bạn tôi, lúc đầu nghĩ trẻ con nói nhảm nên không để ý. Nhưng vì tò mò, chị thu âm lại rồi đem hỏi người quen. Không ngờ, người ta cho biết hai đứa đang nói tiếng Nhật thật sự.
Không chỉ nói với nhau bằng tiếng Nhật, hai đứa còn tỏ ra thích thức ăn Nhật. Những món ăn, mùi vị, cách chọn lựa của chúng làm người lớn trong nhà càng thêm ngạc nhiên. Cha mẹ là người Việt, gia đình sống trong môi trường Việt và Úc, vậy tiếng Nhật ấy từ đâu mà có?
Tôi không dám khẳng định điều gì. Chuyện tái sanh (đầu thai) vốn nằm ngoài khả năng giải thích dễ dàng của con người.
Có thể rồi khoa học một ngày nào đó sẽ tìm ra câu trả lời. Cũng có thể có những điều thuộc về kí ức, linh hồn và nhân duyên mà chúng ta chưa đủ hiểu để gọi tên.
Nhưng mỗi khi nghe những câu chuyện như vậy từ người quen, từ những người không có lí do gì để bịa đặt, tôi lại thấy thế giới này rộng hơn những gì mắt mình nhìn thấy.
Đời người có lẽ không chỉ bắt đầu bằng một tiếng khóc chào đời, và cũng chưa chắc đã kết thúc bằng một hơi thở cuối cùng.
