Live CÂU CHUYỆN LUÂN HỒI.

sami88

Kích Dục Đại Sư
Chuyện luân hồi

Hai đứa cháu của chị bạn tôi là một cặp song sanh, một trai một gái. Cha mẹ hai đứa đều là người Việt. Vậy mà khi mới lên 2 tuổi, chúng nói chuyện với nhau bằng tiếng… Nhật.

Chuyện tái sanh hay đầu thai, tôi từng nghe nhiều. Nhưng nghe từ chính người quen biết thì đây là lần thứ hai.

■ Lần đầu là chuyện của một đứa bé ở xóm tôi, miệt quê Kiên Giang. Đứa bé sanh ra bình thường, nhưng đến khi biết nói thì cứ khăng khăng bảo rằng nó từng sống trong một gia đình cách nhà hiện tại chỉ vài trăm mét.

Người lớn ban đầu tưởng con nít nói bâng quơ, nhưng khi dẫn nó đến căn nhà ấy, ai nấy đều lạnh người. Nó chỉ đúng cái giường “ngày xưa” nó từng nằm, kể lại hoàn cảnh qua đời của mình, và nói ra nhiều chi tiết mà một đứa trẻ nhỏ không thể nào biết được.

Câu chuyện lan ra khắp xóm. Có người tin, có người bán tín bán nghi, nhưng những người chứng kiến thì vẫn nhớ mãi. Sau đó, cha mẹ đứa bé quyết định dọn lên Bình Dương, có lẽ để con mình xa khỏi căn nhà cũ và cũng để mọi chuyện dần lắng xuống. Đến nay, bà con trong xóm vẫn còn nhắc lại như một trường hợp lạ lùng về tái sanh.

■ Trường hợp thứ hai thì tôi chỉ mới nghe cách đây vài ngày.

Anh chị bạn tôi đều đã ngoài 70 tuổi, sang Úc theo diện tị nạn từ cuối thập niên 1970. Con gái của anh chị thành hôn với một thanh niên sanh ra tại Úc trong một gia đình gốc Việt tị nạn. Hai vợ chồng có một cặp song sanh, một trai một gái.

Hai đứa bé lớn lên bình thường như bao đứa trẻ khác. Điều đặc biệt chỉ bắt đầu khi chúng lên hai tuổi. Cả nhà nhận ra chúng thường nói chuyện với nhau bằng tiếng … Nhật. Bà ngoại, tức chị bạn tôi, lúc đầu nghĩ trẻ con nói nhảm nên không để ý. Nhưng vì tò mò, chị thu âm lại rồi đem hỏi người quen. Không ngờ, người ta cho biết hai đứa đang nói tiếng Nhật thật sự.

Không chỉ nói với nhau bằng tiếng Nhật, hai đứa còn tỏ ra thích thức ăn Nhật. Những món ăn, mùi vị, cách chọn lựa của chúng làm người lớn trong nhà càng thêm ngạc nhiên. Cha mẹ là người Việt, gia đình sống trong môi trường Việt và Úc, vậy tiếng Nhật ấy từ đâu mà có?

Tôi không dám khẳng định điều gì. Chuyện tái sanh (đầu thai) vốn nằm ngoài khả năng giải thích dễ dàng của con người.

Có thể rồi khoa học một ngày nào đó sẽ tìm ra câu trả lời. Cũng có thể có những điều thuộc về kí ức, linh hồn và nhân duyên mà chúng ta chưa đủ hiểu để gọi tên.

Nhưng mỗi khi nghe những câu chuyện như vậy từ người quen, từ những người không có lí do gì để bịa đặt, tôi lại thấy thế giới này rộng hơn những gì mắt mình nhìn thấy.

Đời người có lẽ không chỉ bắt đầu bằng một tiếng khóc chào đời, và cũng chưa chắc đã kết thúc bằng một hơi thở cuối cùng.
 
@vuacuaxam qua nghỉ sao câu chuyện của giáo sư Tuấn. :vozvn (13): :vozvn (13):
Đây là một bài viết kể chuyện theo dạng giai thoại cá nhân (anecdotal evidence), có sức gợi và tạo cảm giác chân thật vì tác giả viện dẫn "người quen", nhưng không đủ để chứng minh hiện tượng luân hồi là có thật. Có thể bình luận theo nhiều góc độ:

Về mặt logic

  • Hai câu chuyện đều là lời kể truyền miệng, không có dữ liệu gốc để kiểm chứng.
  • Không có ghi âm, video, hồ sơ, hay chuyên gia ngôn ngữ độc lập xác nhận.
  • Chi tiết "hai đứa trẻ nói tiếng Nhật" đặc biệt cần bằng chứng mạnh, vì nếu đúng thì sẽ là một hiện tượng ngôn ngữ cực kỳ hiếm và có giá trị nghiên cứu lớn.
Về mặt khoa học

Có nhiều giả thuyết cần loại trừ trước khi kết luận là "luân hồi":

  • Trẻ vô tình tiếp xúc với tiếng Nhật qua YouTube, TV, hoạt hình hoặc người xung quanh.
  • Người lớn có thể diễn giải quá mức các âm bập bẹ của trẻ thành tiếng Nhật (hiện tượng xác nhận thiên kiến - confirmation bias).
  • Trí nhớ của nhân chứng sau nhiều năm có thể bị biến đổi hoặc vô tình thêm thắt chi tiết.
  • Trong trường hợp trẻ kể về "kiếp trước", tâm lý học cũng ghi nhận hiện tượng trẻ tưởng tượng rất sống động hoặc tiếp thu thông tin mà người lớn không để ý (cryptomnesia).
Cho đến nay, khoa học chưa có bằng chứng được cộng đồng khoa học chấp nhận rằng luân hồi tồn tại. Đồng thời, cũng chưa thể chứng minh tuyệt đối rằng nó không tồn tại. Vì vậy, đây vẫn là một chủ đề mở, thuộc ranh giới giữa khoa học, triết học và tín ngưỡng.

Về cách lập luận của tác giả

Đoạn cuối:

"Những người không có lý do gì để bịa đặt..."
Đây không phải là bằng chứng. Một người hoàn toàn có thể kể lại điều họ tin là thật nhưng vẫn nhầm lẫn. Trong khoa học, độ chân thành của người kể không đồng nghĩa với độ chính xác của câu chuyện.

Điểm đáng khen

Tác giả khá thận trọng khi viết:

  • "Tôi không dám khẳng định điều gì."
  • "Có thể khoa học một ngày nào đó sẽ tìm ra câu trả lời."
Cách viết này tránh khẳng định tuyệt đối và để ngỏ khả năng có nhiều cách giải thích khác nhau.
 
Đây là một bài viết kể chuyện theo dạng giai thoại cá nhân (anecdotal evidence), có sức gợi và tạo cảm giác chân thật vì tác giả viện dẫn "người quen", nhưng không đủ để chứng minh hiện tượng luân hồi là có thật. Có thể bình luận theo nhiều góc độ:

Về mặt logic

  • Hai câu chuyện đều là lời kể truyền miệng, không có dữ liệu gốc để kiểm chứng.
  • Không có ghi âm, video, hồ sơ, hay chuyên gia ngôn ngữ độc lập xác nhận.
  • Chi tiết "hai đứa trẻ nói tiếng Nhật" đặc biệt cần bằng chứng mạnh, vì nếu đúng thì sẽ là một hiện tượng ngôn ngữ cực kỳ hiếm và có giá trị nghiên cứu lớn.
Về mặt khoa học

Có nhiều giả thuyết cần loại trừ trước khi kết luận là "luân hồi":

  • Trẻ vô tình tiếp xúc với tiếng Nhật qua YouTube, TV, hoạt hình hoặc người xung quanh.
  • Người lớn có thể diễn giải quá mức các âm bập bẹ của trẻ thành tiếng Nhật (hiện tượng xác nhận thiên kiến - confirmation bias).
  • Trí nhớ của nhân chứng sau nhiều năm có thể bị biến đổi hoặc vô tình thêm thắt chi tiết.
  • Trong trường hợp trẻ kể về "kiếp trước", tâm lý học cũng ghi nhận hiện tượng trẻ tưởng tượng rất sống động hoặc tiếp thu thông tin mà người lớn không để ý (cryptomnesia).
Cho đến nay, khoa học chưa có bằng chứng được cộng đồng khoa học chấp nhận rằng luân hồi tồn tại. Đồng thời, cũng chưa thể chứng minh tuyệt đối rằng nó không tồn tại. Vì vậy, đây vẫn là một chủ đề mở, thuộc ranh giới giữa khoa học, triết học và tín ngưỡng.

Về cách lập luận của tác giả

Đoạn cuối:


Đây không phải là bằng chứng. Một người hoàn toàn có thể kể lại điều họ tin là thật nhưng vẫn nhầm lẫn. Trong khoa học, độ chân thành của người kể không đồng nghĩa với độ chính xác của câu chuyện.

Điểm đáng khen

Tác giả khá thận trọng khi viết:

  • "Tôi không dám khẳng định điều gì."
  • "Có thể khoa học một ngày nào đó sẽ tìm ra câu trả lời."
Cách viết này tránh khẳng định tuyệt đối và để ngỏ khả năng có nhiều cách giải thích khác nhau.
Con gemini rồi. Chắc luôn. :vozvn (17):
 
Tao đạo chúa nhưng tao thấy cách giải thích về kiếp sau của đạo phật hợp lý hơn nha. Mà tao tự chấm tao than điểm 8/10 về độ ngoan đạo .
có Đạo là tốt đẹp rồi, sợ nhất bọn vô đạo lúc sống, chết suốt lập cái bàn thờ Phật mới kinh.
Phật nào độ tụi nó. :vozvn (17)::vozvn (17):
 
Nhạt
Nên chắc chỉ mỗi tao rót rượu và cmt thôi :))
Đây là một bài viết kể chuyện theo dạng giai thoại cá nhân (anecdotal evidence), có sức gợi và tạo cảm giác chân thật vì tác giả viện dẫn "người quen", nhưng không đủ để chứng minh hiện tượng luân hồi là có thật. Có thể bình luận theo nhiều góc độ:

Về mặt logic

  • Hai câu chuyện đều là lời kể truyền miệng, không có dữ liệu gốc để kiểm chứng.
  • Không có ghi âm, video, hồ sơ, hay chuyên gia ngôn ngữ độc lập xác nhận.
  • Chi tiết "hai đứa trẻ nói tiếng Nhật" đặc biệt cần bằng chứng mạnh, vì nếu đúng thì sẽ là một hiện tượng ngôn ngữ cực kỳ hiếm và có giá trị nghiên cứu lớn.
Về mặt khoa học

Có nhiều giả thuyết cần loại trừ trước khi kết luận là "luân hồi":

  • Trẻ vô tình tiếp xúc với tiếng Nhật qua YouTube, TV, hoạt hình hoặc người xung quanh.
  • Người lớn có thể diễn giải quá mức các âm bập bẹ của trẻ thành tiếng Nhật (hiện tượng xác nhận thiên kiến - confirmation bias).
  • Trí nhớ của nhân chứng sau nhiều năm có thể bị biến đổi hoặc vô tình thêm thắt chi tiết.
  • Trong trường hợp trẻ kể về "kiếp trước", tâm lý học cũng ghi nhận hiện tượng trẻ tưởng tượng rất sống động hoặc tiếp thu thông tin mà người lớn không để ý (cryptomnesia).
Cho đến nay, khoa học chưa có bằng chứng được cộng đồng khoa học chấp nhận rằng luân hồi tồn tại. Đồng thời, cũng chưa thể chứng minh tuyệt đối rằng nó không tồn tại. Vì vậy, đây vẫn là một chủ đề mở, thuộc ranh giới giữa khoa học, triết học và tín ngưỡng.

Về cách lập luận của tác giả

Đoạn cuối:


Đây không phải là bằng chứng. Một người hoàn toàn có thể kể lại điều họ tin là thật nhưng vẫn nhầm lẫn. Trong khoa học, độ chân thành của người kể không đồng nghĩa với độ chính xác của câu chuyện.

Điểm đáng khen

Tác giả khá thận trọng khi viết:

  • "Tôi không dám khẳng định điều gì."
  • "Có thể khoa học một ngày nào đó sẽ tìm ra câu trả lời."
Cách viết này tránh khẳng định tuyệt đối và để ngỏ khả năng có nhiều cách giải thích khác nhau.
hp58rcasJ31.jpg-webp
 
có Đạo là tốt đẹp rồi, sợ nhất bọn vô đạo lúc sống, chết suốt lập cái bàn thờ Phật mới kinh.
Phật nào độ tụi nó. :vozvn (17)::vozvn (17):
Về phần đó thì tao đéo biết đạo phật sao chứ đạo chúa là khuyến khích nha mày. Từ kinh thánh là thằng ăn cướp bị đóng đinh cho đến ngoài đời là xức dầu cho ai muốn .
 
có Đạo là tốt đẹp rồi, sợ nhất bọn vô đạo lúc sống, chết suốt lập cái bàn thờ Phật mới kinh.
Phật nào độ tụi nó. :vozvn (17)::vozvn (17):
Tao thấy mấy thằng ở ác tới lúc gần chết thì thằng nào cũng có chút gì đó sợ hãi :x
Tao biết rõ nhất là 1 lão già Đảng viên ở Bình Dương khúc gần Tây Ninh ấy , dc NN bênh vực nên lão rất ngang ngược và tàn bạo :x Lúc lão bị bệnh năm lão 69t thì lão biết lão sắp chết rồi ... Thời gian đó , lão ngày nào cũng ra ngồi trước biệt thự lão , bất kể nắng mưa , lão nhìn những người đi ngang qua = ánh mắt cầu cứu :x Rõ ràng là lão hy vọng trong những người đi ngang qua sẽ có người cứu dc lão :x

Tao thấy lão như vậy dc khoảng ba năm bốn năm gì đó thì lão chết :x Năm lão chết là năm 2001 :x

Điều làm cho khách khứa tới viếng cảm thấy rợn người là bề ngang biệt thự của lão rộng tới 20m , mà ai cũng có cảm giác là nhỏ hẹp khi bước vào ... Tao và nhiều người trong xóm cũng có cảm giác này luôn :x
Vài người khách tới viếng và hàng xóm hỏi mấy thằng dân phòng giữ xe đám ma có cảm giác này ko , thì cũng có một hai thằng xác nhận :x

Và 0 khí cũnh rất nặng nề và lạnh lẽo nữa ... Tới người nhà , con cháu của lão cũng cảm thấy khó chịu nữa :))
Lúc hạ huyệt lão thì những người lúc đó tự nhiên đột ngột thấy rất nhẹ nhàng :x Giống như vừa dc giúp cởi bỏ 1 mớ nặng nề vậy :))

Nói chung là có thờ thì có thiêng , có kiêng thì có lành :x Cố gắng giữ cái thân đi mtml à :))
 
Tao thấy mấy thằng ở ác tới lúc gần chết thì thằng nào cũng có chút gì đó sợ hãi :x
Tao biết rõ nhất là 1 lão già Đảng viên ở Bình Dương khúc gần Tây Ninh ấy , dc NN bênh vực nên lão rất ngang ngược và tàn bạo :x Lúc lão bị bệnh năm lão 69t thì lão biết lão sắp chết rồi ... Thời gian đó , lão ngày nào cũng ra ngồi trước biệt thự lão , bất kể nắng mưa , lão nhìn những người đi ngang qua = ánh mắt cầu cứu :x Rõ ràng là lão hy vọng trong những người đi ngang qua sẽ có người cứu dc lão :x

Tao thấy lão như vậy dc khoảng ba năm bốn năm gì đó thì lão chết :x Năm lão chết là năm 2001 :x

Điều làm cho khách khứa tới viếng cảm thấy rợn người là bề ngang biệt thự của lão rộng tới 20m , mà ai cũng có cảm giác là nhỏ hẹp khi bước vào ... Tao và nhiều người trong xóm cũng có cảm giác này luôn :x
Vài người khách tới viếng và hàng xóm hỏi mấy thằng dân phòng giữ xe đám ma có cảm giác này ko , thì cũng có một hai thằng xác nhận :x

Và 0 khí cũnh rất nặng nề và lạnh lẽo nữa ... Tới người nhà , con cháu của lão cũng cảm thấy khó chịu nữa :))
Lúc hạ huyệt lão thì những người lúc đó tự nhiên đột ngột thấy rất nhẹ nhàng :x Giống như vừa dc giúp cởi bỏ 1 mớ nặng nề vậy :))

Nói chung là có thờ thì có thiêng , có kiêng thì có lành :x Cố gắng giữ cái thân đi mtml à :))
 
Về phần đó thì tao đéo biết đạo phật sao chứ đạo chúa là khuyến khích nha mày. Từ kinh thánh là thằng ăn cướp bị đóng đinh cho đến ngoài đời là xức dầu cho ai muốn .
Bên Phật nó không có đâu, m tạo nghiệp là m phải trả. Nhìn Ông Hồ kìa, chết đéo được chôn, con thì không được nhận, gia đình tan hoan. Chết rồi còn bị Dân chửi cả ngày.
 
Tao thấy mấy thằng ở ác tới lúc gần chết thì thằng nào cũng có chút gì đó sợ hãi :x
Tao biết rõ nhất là 1 lão già Đảng viên ở Bình Dương khúc gần Tây Ninh ấy , dc NN bênh vực nên lão rất ngang ngược và tàn bạo :x Lúc lão bị bệnh năm lão 69t thì lão biết lão sắp chết rồi ... Thời gian đó , lão ngày nào cũng ra ngồi trước biệt thự lão , bất kể nắng mưa , lão nhìn những người đi ngang qua = ánh mắt cầu cứu :x Rõ ràng là lão hy vọng trong những người đi ngang qua sẽ có người cứu dc lão :x

Tao thấy lão như vậy dc khoảng ba năm bốn năm gì đó thì lão chết :x Năm lão chết là năm 2001 :x

Điều làm cho khách khứa tới viếng cảm thấy rợn người là bề ngang biệt thự của lão rộng tới 20m , mà ai cũng có cảm giác là nhỏ hẹp khi bước vào ... Tao và nhiều người trong xóm cũng có cảm giác này luôn :x
Vài người khách tới viếng và hàng xóm hỏi mấy thằng dân phòng giữ xe đám ma có cảm giác này ko , thì cũng có một hai thằng xác nhận :x

Và 0 khí cũnh rất nặng nề và lạnh lẽo nữa ... Tới người nhà , con cháu của lão cũng cảm thấy khó chịu nữa :))
Lúc hạ huyệt lão thì những người lúc đó tự nhiên đột ngột thấy rất nhẹ nhàng :x Giống như vừa dc giúp cởi bỏ 1 mớ nặng nề vậy :))

Nói chung là có thờ thì có thiêng , có kiêng thì có lành :x Cố gắng giữ cái thân đi mtml à :))
Trước chổ T có Ông phá cái miếu thờ để chiếm, 2-3 năm sau Ông bị điên, gia đình thì tan nát.
T tin trên đời này có nghiệp, có vay có trả hết.
 
Chuyện luân hồi

Hai đứa cháu của chị bạn tôi là một cặp song sanh, một trai một gái. Cha mẹ hai đứa đều là người Việt. Vậy mà khi mới lên 2 tuổi, chúng nói chuyện với nhau bằng tiếng… Nhật.

Chuyện tái sanh hay đầu thai, tôi từng nghe nhiều. Nhưng nghe từ chính người quen biết thì đây là lần thứ hai.

■ Lần đầu là chuyện của một đứa bé ở xóm tôi, miệt quê Kiên Giang. Đứa bé sanh ra bình thường, nhưng đến khi biết nói thì cứ khăng khăng bảo rằng nó từng sống trong một gia đình cách nhà hiện tại chỉ vài trăm mét.

Người lớn ban đầu tưởng con nít nói bâng quơ, nhưng khi dẫn nó đến căn nhà ấy, ai nấy đều lạnh người. Nó chỉ đúng cái giường “ngày xưa” nó từng nằm, kể lại hoàn cảnh qua đời của mình, và nói ra nhiều chi tiết mà một đứa trẻ nhỏ không thể nào biết được.

Câu chuyện lan ra khắp xóm. Có người tin, có người bán tín bán nghi, nhưng những người chứng kiến thì vẫn nhớ mãi. Sau đó, cha mẹ đứa bé quyết định dọn lên Bình Dương, có lẽ để con mình xa khỏi căn nhà cũ và cũng để mọi chuyện dần lắng xuống. Đến nay, bà con trong xóm vẫn còn nhắc lại như một trường hợp lạ lùng về tái sanh.

■ Trường hợp thứ hai thì tôi chỉ mới nghe cách đây vài ngày.

Anh chị bạn tôi đều đã ngoài 70 tuổi, sang Úc theo diện tị nạn từ cuối thập niên 1970. Con gái của anh chị thành hôn với một thanh niên sanh ra tại Úc trong một gia đình gốc Việt tị nạn. Hai vợ chồng có một cặp song sanh, một trai một gái.

Hai đứa bé lớn lên bình thường như bao đứa trẻ khác. Điều đặc biệt chỉ bắt đầu khi chúng lên hai tuổi. Cả nhà nhận ra chúng thường nói chuyện với nhau bằng tiếng … Nhật. Bà ngoại, tức chị bạn tôi, lúc đầu nghĩ trẻ con nói nhảm nên không để ý. Nhưng vì tò mò, chị thu âm lại rồi đem hỏi người quen. Không ngờ, người ta cho biết hai đứa đang nói tiếng Nhật thật sự.

Không chỉ nói với nhau bằng tiếng Nhật, hai đứa còn tỏ ra thích thức ăn Nhật. Những món ăn, mùi vị, cách chọn lựa của chúng làm người lớn trong nhà càng thêm ngạc nhiên. Cha mẹ là người Việt, gia đình sống trong môi trường Việt và Úc, vậy tiếng Nhật ấy từ đâu mà có?

Tôi không dám khẳng định điều gì. Chuyện tái sanh (đầu thai) vốn nằm ngoài khả năng giải thích dễ dàng của con người.

Có thể rồi khoa học một ngày nào đó sẽ tìm ra câu trả lời. Cũng có thể có những điều thuộc về kí ức, linh hồn và nhân duyên mà chúng ta chưa đủ hiểu để gọi tên.

Nhưng mỗi khi nghe những câu chuyện như vậy từ người quen, từ những người không có lí do gì để bịa đặt, tôi lại thấy thế giới này rộng hơn những gì mắt mình nhìn thấy.

Đời người có lẽ không chỉ bắt đầu bằng một tiếng khóc chào đời, và cũng chưa chắc đã kết thúc bằng một hơi thở cuối cùng.
Này có mà, lên youtube gõ pastlife ra series nghiên cứu mà. Nhưng thường chỉ nhớ kiếp trước lúc nhỏ thôi.

Chuyện luân hồi

Hai đứa cháu của chị bạn tôi là một cặp song sanh, một trai một gái. Cha mẹ hai đứa đều là người Việt. Vậy mà khi mới lên 2 tuổi, chúng nói chuyện với nhau bằng tiếng… Nhật.

Chuyện tái sanh hay đầu thai, tôi từng nghe nhiều. Nhưng nghe từ chính người quen biết thì đây là lần thứ hai.

■ Lần đầu là chuyện của một đứa bé ở xóm tôi, miệt quê Kiên Giang. Đứa bé sanh ra bình thường, nhưng đến khi biết nói thì cứ khăng khăng bảo rằng nó từng sống trong một gia đình cách nhà hiện tại chỉ vài trăm mét.

Người lớn ban đầu tưởng con nít nói bâng quơ, nhưng khi dẫn nó đến căn nhà ấy, ai nấy đều lạnh người. Nó chỉ đúng cái giường “ngày xưa” nó từng nằm, kể lại hoàn cảnh qua đời của mình, và nói ra nhiều chi tiết mà một đứa trẻ nhỏ không thể nào biết được.

Câu chuyện lan ra khắp xóm. Có người tin, có người bán tín bán nghi, nhưng những người chứng kiến thì vẫn nhớ mãi. Sau đó, cha mẹ đứa bé quyết định dọn lên Bình Dương, có lẽ để con mình xa khỏi căn nhà cũ và cũng để mọi chuyện dần lắng xuống. Đến nay, bà con trong xóm vẫn còn nhắc lại như một trường hợp lạ lùng về tái sanh.

■ Trường hợp thứ hai thì tôi chỉ mới nghe cách đây vài ngày.

Anh chị bạn tôi đều đã ngoài 70 tuổi, sang Úc theo diện tị nạn từ cuối thập niên 1970. Con gái của anh chị thành hôn với một thanh niên sanh ra tại Úc trong một gia đình gốc Việt tị nạn. Hai vợ chồng có một cặp song sanh, một trai một gái.

Hai đứa bé lớn lên bình thường như bao đứa trẻ khác. Điều đặc biệt chỉ bắt đầu khi chúng lên hai tuổi. Cả nhà nhận ra chúng thường nói chuyện với nhau bằng tiếng … Nhật. Bà ngoại, tức chị bạn tôi, lúc đầu nghĩ trẻ con nói nhảm nên không để ý. Nhưng vì tò mò, chị thu âm lại rồi đem hỏi người quen. Không ngờ, người ta cho biết hai đứa đang nói tiếng Nhật thật sự.

Không chỉ nói với nhau bằng tiếng Nhật, hai đứa còn tỏ ra thích thức ăn Nhật. Những món ăn, mùi vị, cách chọn lựa của chúng làm người lớn trong nhà càng thêm ngạc nhiên. Cha mẹ là người Việt, gia đình sống trong môi trường Việt và Úc, vậy tiếng Nhật ấy từ đâu mà có?

Tôi không dám khẳng định điều gì. Chuyện tái sanh (đầu thai) vốn nằm ngoài khả năng giải thích dễ dàng của con người.

Có thể rồi khoa học một ngày nào đó sẽ tìm ra câu trả lời. Cũng có thể có những điều thuộc về kí ức, linh hồn và nhân duyên mà chúng ta chưa đủ hiểu để gọi tên.

Nhưng mỗi khi nghe những câu chuyện như vậy từ người quen, từ những người không có lí do gì để bịa đặt, tôi lại thấy thế giới này rộng hơn những gì mắt mình nhìn thấy.

Đời người có lẽ không chỉ bắt đầu bằng một tiếng khóc chào đời, và cũng chưa chắc đã kết thúc bằng một hơi thở cuối cùng.
@Sabin @Chị 5
 
Trước chổ T có Ông phá cái miếu thờ để chiếm, 2-3 năm sau Ông bị điên, gia đình thì tan nát.
T tin trên đời này có nghiệp, có vay có trả hết.
Xác nhận :x
Tml @đéo có hình chó nó tin nó còn giữ cái chuyện gì mà tml chủ tịch ra lệnh san bằng khu nghĩa địa xong tml chỉ tịch bị diệt môn luôn :))
Vậy là mtml "ông lớn" ở phía sau tml chủ tịch này còn bị nặng hơn nữa :))
 
Chuyện luân hồi

Hai đứa cháu của chị bạn tôi là một cặp song sanh, một trai một gái. Cha mẹ hai đứa đều là người Việt. Vậy mà khi mới lên 2 tuổi, chúng nói chuyện với nhau bằng tiếng… Nhật.

Chuyện tái sanh hay đầu thai, tôi từng nghe nhiều. Nhưng nghe từ chính người quen biết thì đây là lần thứ hai.

■ Lần đầu là chuyện của một đứa bé ở xóm tôi, miệt quê Kiên Giang. Đứa bé sanh ra bình thường, nhưng đến khi biết nói thì cứ khăng khăng bảo rằng nó từng sống trong một gia đình cách nhà hiện tại chỉ vài trăm mét.

Người lớn ban đầu tưởng con nít nói bâng quơ, nhưng khi dẫn nó đến căn nhà ấy, ai nấy đều lạnh người. Nó chỉ đúng cái giường “ngày xưa” nó từng nằm, kể lại hoàn cảnh qua đời của mình, và nói ra nhiều chi tiết mà một đứa trẻ nhỏ không thể nào biết được.

Câu chuyện lan ra khắp xóm. Có người tin, có người bán tín bán nghi, nhưng những người chứng kiến thì vẫn nhớ mãi. Sau đó, cha mẹ đứa bé quyết định dọn lên Bình Dương, có lẽ để con mình xa khỏi căn nhà cũ và cũng để mọi chuyện dần lắng xuống. Đến nay, bà con trong xóm vẫn còn nhắc lại như một trường hợp lạ lùng về tái sanh.

■ Trường hợp thứ hai thì tôi chỉ mới nghe cách đây vài ngày.

Anh chị bạn tôi đều đã ngoài 70 tuổi, sang Úc theo diện tị nạn từ cuối thập niên 1970. Con gái của anh chị thành hôn với một thanh niên sanh ra tại Úc trong một gia đình gốc Việt tị nạn. Hai vợ chồng có một cặp song sanh, một trai một gái.

Hai đứa bé lớn lên bình thường như bao đứa trẻ khác. Điều đặc biệt chỉ bắt đầu khi chúng lên hai tuổi. Cả nhà nhận ra chúng thường nói chuyện với nhau bằng tiếng … Nhật. Bà ngoại, tức chị bạn tôi, lúc đầu nghĩ trẻ con nói nhảm nên không để ý. Nhưng vì tò mò, chị thu âm lại rồi đem hỏi người quen. Không ngờ, người ta cho biết hai đứa đang nói tiếng Nhật thật sự.

Không chỉ nói với nhau bằng tiếng Nhật, hai đứa còn tỏ ra thích thức ăn Nhật. Những món ăn, mùi vị, cách chọn lựa của chúng làm người lớn trong nhà càng thêm ngạc nhiên. Cha mẹ là người Việt, gia đình sống trong môi trường Việt và Úc, vậy tiếng Nhật ấy từ đâu mà có?

Tôi không dám khẳng định điều gì. Chuyện tái sanh (đầu thai) vốn nằm ngoài khả năng giải thích dễ dàng của con người.

Có thể rồi khoa học một ngày nào đó sẽ tìm ra câu trả lời. Cũng có thể có những điều thuộc về kí ức, linh hồn và nhân duyên mà chúng ta chưa đủ hiểu để gọi tên.

Nhưng mỗi khi nghe những câu chuyện như vậy từ người quen, từ những người không có lí do gì để bịa đặt, tôi lại thấy thế giới này rộng hơn những gì mắt mình nhìn thấy.

Đời người có lẽ không chỉ bắt đầu bằng một tiếng khóc chào đời, và cũng chưa chắc đã kết thúc bằng một hơi thở cuối cùng.
Chắc do bố mẹ nó xem JAV nhiều quá nên nhiễm sang 2 đứa con.Chúng nó nói mấy từ này đúng ko?
Ya mê tê
Đà mê
Ki mô chi
I cự i cự
Mát tê
Ha zư ka shi
 
Sửa lần cuối:

Có thể bạn quan tâm

Top