Live Nhìn lại Vụ Án Nhân Văn Giai Phẩm

sami88

Kích Dục Đại Sư
Tố Hữu cay vì Trần Dần và những nhà văn, nhà thơ kia tài năng hơn mình, chê bai thơ cảu mình. Và nay tôi cũng thấy thế thật, thơ Tố Hữu làm sao so với thơ, văn của những người từng bị trù dập kia. Vụ này thể hiện sự cơ hội, hèn hạ, bẩn thỉu của những kẻ cầm bút bưng bô...

Lại nhớ lại, đúng 70 năm trước…

Tháng 1/1956: Giai phẩm Mùa Xuân ra đời, do Lê Đạt và Hoàng Cầm chủ trương. Tập san đăng các tác phẩm chính như Nhất định thắng (Trần Dần), Anh có nghe thấy không (Văn Cao), Làm thơ, Mới (Lê Đạt)...

Tháng 2/1956: Giai phẩm Mùa Xuân bị tịch thu.

Ngày 9/2/1956 (28 Tết): Tố Hữu triệu tập Lê Đạt đến Ban Tuyên huấn.

Ngày 16/2/1956 (mùng 5 Tết): Lê Đạt đến trình diện và bị giữ lại kiểm thảo trong 15 ngày.

Cùng thời gian này, Tố Hữu triệu tập Hội nghị cán bộ Tuyên huấn toàn miền Bắc để phê phán Giai phẩm Mùa Xuân. Tại hội nghị, Chế Lan Viên mở đầu việc phê phán Trần Dần. Sau đó, Trần Dần và Tử Phác bị bắt; trong thời gian bị giam, Trần Dần dùng dao cạo cứa cổ. Hội Văn nghệ tiếp tục tổ chức đại hội với khoảng 150 văn nghệ sĩ tại 51 Trần Hưng Đạo để phê phán Trần Dần.

Ngày 7/3/1956: Báo Văn Nghệ số 110 đăng bài của Hoài Thanh: Vạch trần tính chất phản động trong bài thơ "Nhất định thắng" của Trần Dần, mở đầu chiến dịch phê phán trên báo chí.

Chế Lan Viên buộc tội Trần Dần phản động, chống Đảng.

Trần Dần "nhận tội", thừa nhận bài Nhất định thắng là "một cuộc đánh thẳng vào tư tưởng của Đảng, trắng trợn và hung hăng"!

Giai Phẩm Mùa Xuân và Nhân Văn – Giai phẩm nói chung thể hiện ý kiến đòi tự do sáng tác, không muốn tiếp tục bị “bao cấp tư tưởng” và phải viết theo khuôn mẫu, nhưng nội dung chủ yếu vẫn là văn chương tuyên truyền cách mạng.

Nhất định thắng, tác phẩm bị phê phán nặng nề nhất là một bài thơ tiêu biểu của Trần Dần. Bài thơ phản ánh đời sống khó khăn ở miền Bắc sau Hiệp định Genève qua câu: "Anh bước đi không thấy phố không thấy nhà, chỉ thấy mưa sa trên màu cờ đỏ", đồng thời lên án chính quyền Ngô Đình Diệm và sự can thiệp của Mỹ ở miền Nam: “Ở miền Nam có tên giặc họ Ngô, tài của hắn là Khuyển Ưng của Mỹ“. Tuy nhiên, tác phẩm vẫn khẳng định niềm tin vào thắng lợi và thống nhất đất nước, kết thúc bằng hình ảnh: "Anh bước đi / đã thấy phố thấy nhà / Không thấy mưa sa / Chỉ thấy nắng lên / trên màu cờ đỏ."

Hoài Thanh kết luận bài thơ "chứa đựng những tư tưởng phản động, đứng về phía địch chống lại nhân dân ta"; Nguyễn Tuân gọi đây là "một thứ mụn lở trên một cơ thể lành mạnh". Các bài phê bình chính thức sau đó tiếp tục quy kết Nhất định thắng là "bôi đen miền Bắc" và "đánh thẳng vào tư tưởng của Đảng".

Tháng 2–3/1958: Hai lớp đấu tranh "chống bọn phản động Nhân văn – Giai phẩm" được tổ chức tại Thái Hà Ấp.

Ngày 4/6/1958: Đại hội Văn nghệ III họp tại Hà Nội. Tố Hữu đọc báo cáo tổng kết, đại hội thông qua nghị quyết của khoảng 800 văn nghệ sĩ lên án Nhân văn – Giai phẩm và triển khai các biện pháp kỷ luật đối với những người liên quan. Tại đại hội, Tố Hữu tuyên bố đã "dẹp xong" Nhân văn – Giai phẩm.

Sau đó, nhiều trí thức, văn nghệ sĩ (và gia đình, bạn bè của họ) như Phan Khôi, Nguyễn Hữu Đang, Trần Dần, Phùng Quán, Hoàng Cầm, Lê Đạt, Nguyễn Mạnh Tường, Đào Duy Anh, Trần Đức Thảo, Trương Tửu... phải sống 30 năm trong cảnh bị treo bút, cô lập, nghèo đói và luôn bị theo dõi.

Tháng 2/2007: Trần Dần, Phùng Quán, Lê Đạt và Hoàng Cầm được truy tặng Giải thưởng Nhà nước về văn học nghệ thuật!
SLAZv9tR.jpeg
 
"Bữa trước mẹ cho con xem ảnh:
Ông Xta-lin bên cạnh nhi đồng
Áo Ông trắng giữa mây hồng
Mắt Ông hiền hậu, miệng Ông mỉm cười...

Trên đồng xanh mênh mông
Ông đứng với em nhỏ
Cổ em quàng khăn đỏ
Một niềm tin
Hướng tương lai, hai ông cháu cùng nhìn.

Xta-lin!
Yêu biết mấy, nghe con tập nói
Tiếng con thơ gọi Xta-lin!
Mồm con thơm sữa xinh xinh
Như con chim của hoà bình trắng trong..."
 
Anh viết cho em, tự đảo này
Cu-ba, hòn đảo Lửa, đảo Say
Ở đây say thật, say trời đất
Sóng biển say cùng rượu mật, say...

Nửa vòng trái đất, rẽ tầng mây
Anh đến Cu-ba một sáng ngày
Nắng rực trời tơ và biển ngọc
Đào tươi một dải lụa đào bay.

Em ạ Cu-ba ngọt lịm đường
Mía xanh đồng bãi, biếc đồi nương
Cam ngon, xoài ngọt vàng nông trại
Ong lạc đường hoa, rộn bốn phương

Anh mải mê nhìn, anh mải nghe
Múa reo theo gió những thân kè
Tóc xanh xoã bóng, hàng chân trắng
Có phải tiên nga dự hội hè?...

*

Mừng bạn ngày vui, chén rượu đầy
Hết buồn, chưa hết nhớ chua cay
Em ơi, mía ngọt từng khi mặn
Máu trộn bùn vun gốc mía này.

Ngày xưa... bạn hỡi, mới dăm năm
Roi vọt trên lưng, thịt tím bầm
Như mía... Ngày xưa bao trận cháy
Đã bùng, như mía, lửa hờn căm!

*

Đêm đã qua rồi. Những buổi mai
Anh đi quanh phố, dọc đường dài
Biển xanh trước mặt, bao la biển
Gió lộng triều vui dội pháo đài

Lởn vởn ngoài khơi, những bóng ma
Hai con tàu Mỹ ngó dòm ta.
Ô hay, bay vẫn ngu hoài vậy!
Chẳng thấy Cu-ba đứng đấy à?

Thằng cuba sắp lên đĩa rồi
*
 
năm 2009 tôi có gặp tố hữu, ông ấy cg già và móc trong cái hộp tờ 100 fr con gái ô ấy gửi về, bảo nó thương ba lắm...

me cai thang mt nay, tao go tieng viet 2 dau thi no tru tao 1 dau
 
Cuộc chiến Tranh Việt Nam đa số là do Trung Kỳ cầm nắm, Bake thật chất lúc đấy chả có cái vẹo gì.
Dân Trung Kỳ mà nắm chính quyền thì Bake và NamKe tuổi lồn sánh vai.
:vozvn (17): :vozvn (17): :vozvn (17):
Thằng tàu có cái câu rất chuẩn với xứ lừa: "Xứ bần cùng (khỉ ho cò gáy) sinh ra điêu dân"
Nhìn lại đám TNT, khá hơn 1 chút là Truke có gì? Khí hậu khắc nghiệt, đất đai phần lớn là sỏi đá.
Chính vì vậy mà dân TNT, truke phần lớn ra đời đéo có con cặc gì trong tay, trừ con cặc của chính mình. Cho nên tụi này chẳng có gì để mất và bất chấp mọi thủ đoạn để làm giàu / phát triển bản thân => mau giàu và thành công nhanh hơn dân đồng bằng.
Cho nên lúc chế độ biến động, thì đám này là đám sẵn sàng liều mạng chiến đấu chứ đéo phải dân đồng bằng có của ăn của để => tụi nó cũng là tụi gặt hái thành quả.
Nhưng về lâu dài thì vẫn là tụi đồng bằng có nhiều cơ hội hơn :doubt:
 
Tố Hữu cay vì Trần Dần và những nhà văn, nhà thơ kia tài năng hơn mình, chê bai thơ cảu mình. Và nay tôi cũng thấy thế thật, thơ Tố Hữu làm sao so với thơ, văn của những người từng bị trù dập kia. Vụ này thể hiện sự cơ hội, hèn hạ, bẩn thỉu của những kẻ cầm bút bưng bô...

Lại nhớ lại, đúng 70 năm trước…

Tháng 1/1956: Giai phẩm Mùa Xuân ra đời, do Lê Đạt và Hoàng Cầm chủ trương. Tập san đăng các tác phẩm chính như Nhất định thắng (Trần Dần), Anh có nghe thấy không (Văn Cao), Làm thơ, Mới (Lê Đạt)...

Tháng 2/1956: Giai phẩm Mùa Xuân bị tịch thu.

Ngày 9/2/1956 (28 Tết): Tố Hữu triệu tập Lê Đạt đến Ban Tuyên huấn.

Ngày 16/2/1956 (mùng 5 Tết): Lê Đạt đến trình diện và bị giữ lại kiểm thảo trong 15 ngày.

Cùng thời gian này, Tố Hữu triệu tập Hội nghị cán bộ Tuyên huấn toàn miền Bắc để phê phán Giai phẩm Mùa Xuân. Tại hội nghị, Chế Lan Viên mở đầu việc phê phán Trần Dần. Sau đó, Trần Dần và Tử Phác bị bắt; trong thời gian bị giam, Trần Dần dùng dao cạo cứa cổ. Hội Văn nghệ tiếp tục tổ chức đại hội với khoảng 150 văn nghệ sĩ tại 51 Trần Hưng Đạo để phê phán Trần Dần.

Ngày 7/3/1956: Báo Văn Nghệ số 110 đăng bài của Hoài Thanh: Vạch trần tính chất phản động trong bài thơ "Nhất định thắng" của Trần Dần, mở đầu chiến dịch phê phán trên báo chí.

Chế Lan Viên buộc tội Trần Dần phản động, chống Đảng.

Trần Dần "nhận tội", thừa nhận bài Nhất định thắng là "một cuộc đánh thẳng vào tư tưởng của Đảng, trắng trợn và hung hăng"!

Giai Phẩm Mùa Xuân và Nhân Văn – Giai phẩm nói chung thể hiện ý kiến đòi tự do sáng tác, không muốn tiếp tục bị “bao cấp tư tưởng” và phải viết theo khuôn mẫu, nhưng nội dung chủ yếu vẫn là văn chương tuyên truyền cách mạng.

Nhất định thắng, tác phẩm bị phê phán nặng nề nhất là một bài thơ tiêu biểu của Trần Dần. Bài thơ phản ánh đời sống khó khăn ở miền Bắc sau Hiệp định Genève qua câu: "Anh bước đi không thấy phố không thấy nhà, chỉ thấy mưa sa trên màu cờ đỏ", đồng thời lên án chính quyền Ngô Đình Diệm và sự can thiệp của Mỹ ở miền Nam: “Ở miền Nam có tên giặc họ Ngô, tài của hắn là Khuyển Ưng của Mỹ“. Tuy nhiên, tác phẩm vẫn khẳng định niềm tin vào thắng lợi và thống nhất đất nước, kết thúc bằng hình ảnh: "Anh bước đi / đã thấy phố thấy nhà / Không thấy mưa sa / Chỉ thấy nắng lên / trên màu cờ đỏ."

Hoài Thanh kết luận bài thơ "chứa đựng những tư tưởng phản động, đứng về phía địch chống lại nhân dân ta"; Nguyễn Tuân gọi đây là "một thứ mụn lở trên một cơ thể lành mạnh". Các bài phê bình chính thức sau đó tiếp tục quy kết Nhất định thắng là "bôi đen miền Bắc" và "đánh thẳng vào tư tưởng của Đảng".

Tháng 2–3/1958: Hai lớp đấu tranh "chống bọn phản động Nhân văn – Giai phẩm" được tổ chức tại Thái Hà Ấp.

Ngày 4/6/1958: Đại hội Văn nghệ III họp tại Hà Nội. Tố Hữu đọc báo cáo tổng kết, đại hội thông qua nghị quyết của khoảng 800 văn nghệ sĩ lên án Nhân văn – Giai phẩm và triển khai các biện pháp kỷ luật đối với những người liên quan. Tại đại hội, Tố Hữu tuyên bố đã "dẹp xong" Nhân văn – Giai phẩm.

Sau đó, nhiều trí thức, văn nghệ sĩ (và gia đình, bạn bè của họ) như Phan Khôi, Nguyễn Hữu Đang, Trần Dần, Phùng Quán, Hoàng Cầm, Lê Đạt, Nguyễn Mạnh Tường, Đào Duy Anh, Trần Đức Thảo, Trương Tửu... phải sống 30 năm trong cảnh bị treo bút, cô lập, nghèo đói và luôn bị theo dõi.

Tháng 2/2007: Trần Dần, Phùng Quán, Lê Đạt và Hoàng Cầm được truy tặng Giải thưởng Nhà nước về văn học nghệ thuật!
SLAZv9tR.jpeg

Chỉ đề bạt những thằng biết cúi đầu sao có thể mong chờ nó lãnh đạo dân tộc ngẩng đầu?
 
Thằng tàu có cái câu rất chuẩn với xứ lừa: "Xứ bần cùng (khỉ ho cò gáy) sinh ra điêu dân"
Nhìn lại đám TNT, khá hơn 1 chút là Truke có gì? Khí hậu khắc nghiệt, đất đai phần lớn là sỏi đá.
Chính vì vậy mà dân TNT, truke phần lớn ra đời đéo có con cặc gì trong tay, trừ con cặc của chính mình. Cho nên tụi này chẳng có gì để mất và bất chấp mọi thủ đoạn để làm giàu / phát triển bản thân => mau giàu và thành công nhanh hơn dân đồng bằng.
Cho nên lúc chế độ biến động, thì đám này là đám sẵn sàng liều mạng chiến đấu chứ đéo phải dân đồng bằng có của ăn của để => tụi nó cũng là tụi gặt hái thành quả.
Nhưng về lâu dài thì vẫn là tụi đồng bằng có nhiều cơ hội hơn :doubt:
Thằng nhà nghèo thường ra trận là máu chó nhất, trả thù củng loại top.
Con thằng nhà giàu đang ăn chơi đụ, địt nên chiến tranh toàn trốn lính. :vozvn (17)::vozvn (17):

vụ này Tố Hữu đầu têu nhé !
sau lên được Phó Thủ Tướng
Nó băng của Lê Duẩn, nên kiếm cớ tiêu diệt sỉ phu bắc hà. :vozvn (17): :vozvn (17):
 
Thằng tàu có cái câu rất chuẩn với xứ lừa: "Xứ bần cùng (khỉ ho cò gáy) sinh ra điêu dân"
Nhìn lại đám TNT, khá hơn 1 chút là Truke có gì? Khí hậu khắc nghiệt, đất đai phần lớn là sỏi đá.
Chính vì vậy mà dân TNT, truke phần lớn ra đời đéo có con cặc gì trong tay, trừ con cặc của chính mình. Cho nên tụi này chẳng có gì để mất và bất chấp mọi thủ đoạn để làm giàu / phát triển bản thân => mau giàu và thành công nhanh hơn dân đồng bằng.
Cho nên lúc chế độ biến động, thì đám này là đám sẵn sàng liều mạng chiến đấu chứ đéo phải dân đồng bằng có của ăn của để => tụi nó cũng là tụi gặt hái thành quả.
Nhưng về lâu dài thì vẫn là tụi đồng bằng có nhiều cơ hội hơn :doubt:
Nguyên văn nó nhận xét xứ ta của Trương Phụ sau khi chiếm được thành công
: Dân Giao Chỉ cũng biết đọc sách, nhưng ưa điều lợi trước mắt, thích khoe khoang trí trá, bỏ gốc theo ngọn, không để ý đến liêm sĩ. Nay các phủ như Giao Châu đã mở trường học, tuyển con các thổ quan, cùng trẻ em tuấn tú nhà dân sung làm sinh viên. Dùng các giáo quan như Lê Cảnh Tuân người bản xứ, thực ra bọn này chỉ chuộng hư văn, chưa thấy cái hay của sự thực học. Nay xin tuyển các lão thành có học, theo khuôn khổ sư phạm, dạy các sĩ tử biết lễ nghĩa của Trung Quốc, biến đổi tục Di, ngõ hầu sau này đào tạo được người cho nhà nước dùng."

Hoàng thương vui lòng nhận bản tấu.
 
Tố hữu sao bằng tmk: Tau với mi không mẹ không con mà chỉ là kẻ thù giai cấp của nhau – Trường Chinh Đấu Tố Mẹ.
Bậy bạ rồi
Đây là câu của Chu Văn Biên đấu tố mẹ
Sau thành thứ trưởng bộ Nông nghiệp
Còn Trường Chinh thì không trực tiếp đấu tố cha mẹ nhưng bác ruột của ông ấy bị đấu tố đến chết
 
Cuộc chiến Tranh Việt Nam đa số là do Trung Kỳ cầm nắm, Bake thật chất lúc đấy chả có cái vẹo gì.
Dân Trung Kỳ mà nắm chính quyền thì Bake và NamKe tuổi lồn sánh vai.
:vozvn (17): :vozvn (17): :vozvn (17):
Thằng tàu có cái câu rất chuẩn với xứ lừa: "Xứ bần cùng (khỉ ho cò gáy) sinh ra điêu dân"
Nhìn lại đám TNT, khá hơn 1 chút là Truke có gì? Khí hậu khắc nghiệt, đất đai phần lớn là sỏi đá.
Chính vì vậy mà dân TNT, truke phần lớn ra đời đéo có con cặc gì trong tay, trừ con cặc của chính mình. Cho nên tụi này chẳng có gì để mất và bất chấp mọi thủ đoạn để làm giàu / phát triển bản thân => mau giàu và thành công nhanh hơn dân đồng bằng.
Cho nên lúc chế độ biến động, thì đám này là đám sẵn sàng liều mạng chiến đấu chứ đéo phải dân đồng bằng có của ăn của để => tụi nó cũng là tụi gặt hái thành quả.
Nhưng về lâu dài thì vẫn là tụi đồng bằng có nhiều cơ hội hơn :doubt:
Bọn trung địa gan lì giỏi đánh đấm, triều nào cũng sinh ra tướng giỏi. Nam kì giỏi mần ăn buôn bán. Còn bắc kì giỏi ní nuận thôy :shame:
 
Vẫn đéo hiểu sao Tố Hữu lại leo cao tới như vậy. Các nhân vật của triều đại +S có khen, có chê. Còn TH là bị chê thậm tệ, vậy mà đéo hiểu sao lại leo cao vl :vozvn (12):
 
đâm lén anh em , báo hại đồng bào, bố láo với ân nhân =))) loại này tồn tại đến giờ thì đúng là ..tài thật..
Vẫn đéo hiểu sao Tố Hữu lại leo cao tới như vậy. Các nhân vật của triều đại +S có khen, có chê. Còn TH là bị chê thậm tệ, vậy mà đéo hiểu sao lại leo cao vl :vozvn (12):
Chân truyền Thái Tổ. Pác Hù cũng y chang. Bán cụ Châu, Phong, Phú... thờ +Sản hại đồng bào, đấu tố @Chị 5 Cát Hanh Long.

Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, chó một bầy ăn cứt cùng nhau.
 

Có thể bạn quan tâm

Top