Những lời thì thầm của núi đá

Damlolol

Già làng
New-Zealand
Tôi nằm đây, từ thuở núi còn non, xương cốt tôi là lửa nguội. Mọi thứ trôi qua tôi như nước chảy qua kẽ nứt: những bước chân người, tiếng cười tan vỡ, những giấc mơ rơi vãi thành bụi. Tôi không bước đi, nhưng tôi thấy hết. Cây cối mọc lên rồi mục nát trên lưng tôi, thành rêu xanh lè như ký ức ướt át. Mặt trời nung tôi đỏ rồi trắng, rồi lại đỏ, như một cơn sốt dài không nguôi.

Hít vào... thở ra... không khí nặng mùi đất đá, mùi thời gian nghiền nát. Bạn đang nghe tôi phải không? Tiếng tim bạn đập vọng vào tôi, từng nhịp một, như mưa nhỏ giọt vào hang sâu. Sao bạn vội thế? Tôi đã chờ hàng triệu năm chỉ để thì thầm một câu này: mọi thứ đều tan ra, rồi lại đông đặc. Bạn cũng vậy. Da thịt bạn chỉ là lớp vỏ mỏng, bên trong là đất đá đang ngủ, đang mơ.
 
Tôi nằm đây, từ thuở núi còn non, xương cốt tôi là lửa nguội. Mọi thứ trôi qua tôi như nước chảy qua kẽ nứt: những bước chân người, tiếng cười tan vỡ, những giấc mơ rơi vãi thành bụi. Tôi không bước đi, nhưng tôi thấy hết. Cây cối mọc lên rồi mục nát trên lưng tôi, thành rêu xanh lè như ký ức ướt át. Mặt trời nung tôi đỏ rồi trắng, rồi lại đỏ, như một cơn sốt dài không nguôi.

Hít vào... thở ra... không khí nặng mùi đất đá, mùi thời gian nghiền nát. Bạn đang nghe tôi phải không? Tiếng tim bạn đập vọng vào tôi, từng nhịp một, như mưa nhỏ giọt vào hang sâu. Sao bạn vội thế? Tôi đã chờ hàng triệu năm chỉ để thì thầm một câu này: mọi thứ đều tan ra, rồi lại đông đặc. Bạn cũng vậy. Da thịt bạn chỉ là lớp vỏ mỏng, bên trong là đất đá đang ngủ, đang mơ.

 

Có thể bạn quan tâm

Top