Anh có còn nhớ mùi hương của em giữa những cơn mơ không tên không tuổi?

Em nghe lời anh sửa soạn giờ em đẹp lắm, em hơi gầy anh thích thuốc lá 🚬
Có người hỏi tôi thích màu gì. Tôi trả lời là màu gì cũng được, miễn nó đừng giống với màu của khoảng trống trong đầu tôi, cái thứ màu ngay cả ánh sáng cũng né tránh, không phải đen vì đen còn có chiều sâu, không phải trắng vì trắng còn có hy vọng. Nó là màu của việc quên, của việc nhớ, của việc tồn tại mà không còn sống.
 
Có người hỏi tôi thích màu gì. Tôi trả lời là màu gì cũng được, miễn nó đừng giống với màu của khoảng trống trong đầu tôi, cái thứ màu ngay cả ánh sáng cũng né tránh, không phải đen vì đen còn có chiều sâu, không phải trắng vì trắng còn có hy vọng. Nó là màu của việc quên, của việc nhớ, của việc tồn tại mà không còn sống.
Em rào trước đón sau vì thế có người yêu em mãi mãi, một người của cuộc sống màu hồng... Thuốc lá 🚬
 
Thời gian chỉ làm mọi thứ cũ đi thôi. Vết thương vẫn còn đó, chỉ là nó bọc một lớp chai dày đến mức bạn sờ không thấy đau nữa. Bạn tưởng mình đã lành, cho đến một ngày nghe lại một bài hát cũ, ngửi lại một mùi nước hoa cũ, hoặc thấy ai đó cười giống người cũ, lớp chai nứt ra, máu chảy ngược vào trong, đau hơn cả ngày đầu.
Tôi tâm đắc đoạn này. Cái tên damlol mà viết hay copy đâu nó thấm quá v 😆
 
những câu văn này quá hợp với thằng @___ Ngạn ___ sim lỏ thôi.
đời mà, đương nhiên sẽ có nuối tiếc, đương nhiên sẽ có những khoảng trời mà sau này khi trưởng thành hơn và nhìn lại thì mình vẫn chọn con đường cũ đó.
con người là giống loài lạ kỳ. rất thích những cái xưa cũ. có thể đó cũng là một cách để người ta nhấm nháp những điều nuối tiếc ngày xa xưa.
đời mà, đâu ai biết được chuyện ngày sau, nên cứ vui với niềm vui mình có, buồn với những nỗi buồn mình có rồi mai thì để mai tính.
 
Có người hỏi tôi thích màu gì. Tôi trả lời là màu gì cũng được, miễn nó đừng giống với màu của khoảng trống trong đầu tôi, cái thứ màu ngay cả ánh sáng cũng né tránh, không phải đen vì đen còn có chiều sâu, không phải trắng vì trắng còn có hy vọng. Nó là màu của việc quên, của việc nhớ, của việc tồn tại mà không còn sống.
Nếu lần sau ai hỏi thích màu gì hãy dõng dạc trả lời thật to: Chấm bi!
Ngoài ra, hồng nam tính cũng là một lựa chọn
 
Ý nghĩa ;
Tôi hay tưởng tượng Thượng đế là một nhân viên IT làm ca đêm, ngồi trong căn phòng tối om, trước mặt là hàng nghìn màn hình đang chạy cuộc sống của từng người. Thỉnh thoảng Ngài kéo thanh cuộn xuống, thấy ai đó sắp tìm ra ý nghĩa cuộc đời thì vội vàng nhấn F5. Màn hình nhấp nháy, mọi thứ load lại, người kia tỉnh dậy sáng hôm sau, quên sạch, lại tiếp tục đi làm, trả góp, yêu nhầm người, rồi lại tìm ý nghĩa. Ngài ngáp, uống một ngụm cà phê hòa tan đã nguội, lẩm bẩm: “Làm ơn đừng tìm nữa, tui mệt lắm rồi.”
Giống bộ phim tui từng xem có tựa đề:
The Brand New Testament thế nhờ, ông copy ở đâu cũng hay hay kaka
 
Có người hỏi tôi thích màu gì. Tôi trả lời là màu gì cũng được, miễn nó đừng giống với màu của khoảng trống trong đầu tôi, cái thứ màu ngay cả ánh sáng cũng né tránh, không phải đen vì đen còn có chiều sâu, không phải trắng vì trắng còn có hy vọng. Nó là màu của việc quên, của việc nhớ, của việc tồn tại mà không còn sống.
nay t phát hiện có 1 trịn côn sơn đệ nhị ở đây,văn thơ lai lán như hán gái 20
 
Thời gian chỉ làm mọi thứ cũ đi thôi. Vết thương vẫn còn đó, chỉ là nó bọc một lớp chai dày đến mức bạn sờ không thấy đau nữa. Bạn tưởng mình đã lành, cho đến một ngày nghe lại một bài hát cũ, ngửi lại một mùi nước hoa cũ, hoặc thấy ai đó cười giống người cũ, lớp chai nứt ra, máu chảy ngược vào trong, đau hơn cả ngày đầu.
Thời gian đâu chữa được ai,
Chỉ đem năm tháng phủ dài vết thương.
Tưởng rằng quên hết đoạn đường,
Nào ngờ ký ức vẫn vương trong lòng.

Vết đau chẳng hóa hư không,
Chỉ là chai sạn chất chồng tháng năm.
Sờ vào chẳng thấy âm thầm,
Ngỡ mình đã vượt trăm ngàn bão giông.

Một hôm giai điệu quen lòng,
Ngân lên mấy nốt mà lòng tái tê.
Mùi hương cũ thoảng lối về,
Kéo bao kỷ niệm lê thê quay đầu.

Hay ai nở một nụ cười,
Giống người năm cũ, rối bời tim câm.
Lớp chai bỗng vỡ âm thầm,
Máu không chảy xuống… mà dằm vào tim.

Đau này chẳng thể kiếm tìm,
Thuốc nào vá nổi lặng im tháng ngày.
Hóa ra năm tháng đổi thay,
Chỉ làm vết xước phủ dày lớp chai.

Đến khi ký ức trở lại,
Mới hay tim vẫn chưa phai một người.
Thời gian chẳng chữa nụ cười,
Chỉ làm ta giỏi… mỉm cười để đau.


-thấy hay nên làm theo nội dung trên góp vui vs b thôi nhaaaaaa-
 
Top