nguoivehuu
Bát sứ hư hỏng
Anh đi điểm báo nhé, xíu gặp thuốc lá 🚬
Anh đi điểm báo nhé, xíu gặp thuốc lá 🚬
Có người hỏi tôi thích màu gì. Tôi trả lời là màu gì cũng được, miễn nó đừng giống với màu của khoảng trống trong đầu tôi, cái thứ màu ngay cả ánh sáng cũng né tránh, không phải đen vì đen còn có chiều sâu, không phải trắng vì trắng còn có hy vọng. Nó là màu của việc quên, của việc nhớ, của việc tồn tại mà không còn sống.Em nghe lời anh sửa soạn giờ em đẹp lắm, em hơi gầy anh thích thuốc lá 🚬
Em rào trước đón sau vì thế có người yêu em mãi mãi, một người của cuộc sống màu hồng... Thuốc lá 🚬Có người hỏi tôi thích màu gì. Tôi trả lời là màu gì cũng được, miễn nó đừng giống với màu của khoảng trống trong đầu tôi, cái thứ màu ngay cả ánh sáng cũng né tránh, không phải đen vì đen còn có chiều sâu, không phải trắng vì trắng còn có hy vọng. Nó là màu của việc quên, của việc nhớ, của việc tồn tại mà không còn sống.
Tôi tâm đắc đoạn này. Cái tên damlol mà viết hay copy đâu nó thấm quá v 😆Thời gian chỉ làm mọi thứ cũ đi thôi. Vết thương vẫn còn đó, chỉ là nó bọc một lớp chai dày đến mức bạn sờ không thấy đau nữa. Bạn tưởng mình đã lành, cho đến một ngày nghe lại một bài hát cũ, ngửi lại một mùi nước hoa cũ, hoặc thấy ai đó cười giống người cũ, lớp chai nứt ra, máu chảy ngược vào trong, đau hơn cả ngày đầu.
Nếu lần sau ai hỏi thích màu gì hãy dõng dạc trả lời thật to: Chấm bi!Có người hỏi tôi thích màu gì. Tôi trả lời là màu gì cũng được, miễn nó đừng giống với màu của khoảng trống trong đầu tôi, cái thứ màu ngay cả ánh sáng cũng né tránh, không phải đen vì đen còn có chiều sâu, không phải trắng vì trắng còn có hy vọng. Nó là màu của việc quên, của việc nhớ, của việc tồn tại mà không còn sống.
Giống bộ phim tui từng xem có tựa đề:Ý nghĩa ;
Tôi hay tưởng tượng Thượng đế là một nhân viên IT làm ca đêm, ngồi trong căn phòng tối om, trước mặt là hàng nghìn màn hình đang chạy cuộc sống của từng người. Thỉnh thoảng Ngài kéo thanh cuộn xuống, thấy ai đó sắp tìm ra ý nghĩa cuộc đời thì vội vàng nhấn F5. Màn hình nhấp nháy, mọi thứ load lại, người kia tỉnh dậy sáng hôm sau, quên sạch, lại tiếp tục đi làm, trả góp, yêu nhầm người, rồi lại tìm ý nghĩa. Ngài ngáp, uống một ngụm cà phê hòa tan đã nguội, lẩm bẩm: “Làm ơn đừng tìm nữa, tui mệt lắm rồi.”
nay t phát hiện có 1 trịn côn sơn đệ nhị ở đây,văn thơ lai lán như hán gái 20Có người hỏi tôi thích màu gì. Tôi trả lời là màu gì cũng được, miễn nó đừng giống với màu của khoảng trống trong đầu tôi, cái thứ màu ngay cả ánh sáng cũng né tránh, không phải đen vì đen còn có chiều sâu, không phải trắng vì trắng còn có hy vọng. Nó là màu của việc quên, của việc nhớ, của việc tồn tại mà không còn sống.
Thời gian đâu chữa được ai,Thời gian chỉ làm mọi thứ cũ đi thôi. Vết thương vẫn còn đó, chỉ là nó bọc một lớp chai dày đến mức bạn sờ không thấy đau nữa. Bạn tưởng mình đã lành, cho đến một ngày nghe lại một bài hát cũ, ngửi lại một mùi nước hoa cũ, hoặc thấy ai đó cười giống người cũ, lớp chai nứt ra, máu chảy ngược vào trong, đau hơn cả ngày đầu.