Có người hỏi tôi thích màu gì. Tôi trả lời là màu gì cũng được, miễn nó đừng giống với màu của khoảng trống trong đầu tôi, cái thứ màu ngay cả ánh sáng cũng né tránh, không phải đen vì đen còn có chiều sâu, không phải trắng vì trắng còn có hy vọng. Nó là màu của việc quên, của việc nhớ, của việc tồn tại mà không còn sống.