Có Video 🌸Người có CHÍNH KHÍ Sợ nhất là thẹn với lòng Người có ÂM ĐỨC sợ nhất là kể công.



🌸Con người…
rất ít ai trở thành kẻ xấu chỉ sau một đêm.

Đa số đều bắt đầu từ:
* một lần trái lòng mà tự tha thứ cho mình,

* một lần thất tín mà thấy vẫn ổn

* một lần vì lợi mà cúi đầu…

rồi dần dần…
không còn nghe thấy tiếng hổ thẹn bên trong nữa.

-----
Mạnh Tử từng buông một câu định giang sơn:

“Nhân bất khả dĩ vô sỉ.”
(Con người… tuyệt đối không thể không biết hổ thẹn).

Người có chính khí sợ nhất là thẹn với lòng.

Người có âm đức sợ nhất là kể công.”
---
Người có chính khí là người có năng lượng của sự chính trực....

Thần quỷ kính sợ, tà ma lánh xa

Kinh điển phương Đông cho rằng, người có Chính khí thì hào quang phát ra bên ngoài cương mãnh, khiến các thế lực hắc ám, năng lượng tiêu cực tà khí không thể đến gần.
----
Cái đáng sợ nhất của người quân tử không phải là sự phán xét của thế gian, mà là khoảnh khắc tự liếc mắt nhìn lại bản thân mà thấy lòng mình vẩn đục.

Chỉ một niệm dung túng, một giây tự lừa dối để đổi lấy sự an toàn hay lợi lộc, ngọn lửa chính trực lập tức lịm tắt.

Khí một khi đã tán, cốt cách tự khắc đổ nhào, con người dẫu còn hiển hiện cũng chỉ là một cái xác không hồn trước đại đạo.

Khi một người có Chính khí, tâm tính của họ tự khắc sẽ hướng về sự lương thiện và công lý.

Khi họ nhìn thấy điều chướng tai gai mắt, thấy người yếu thế, họ sẽ hành động để giúp đỡ.

Nếu hành động giúp đỡ đó được thực hiện một cách vô tư, không phô trương, nó lập tức chuyển hóa thành Âm đức.

Người có Âm đức dày thì luôn có các thiện thần, hộ pháp âm thầm che chở.

Sách Liệt Tử có viết về những bậc chân nhân đi vào lửa không cháy, đi vào nước không chìm, gặp muông thú dữ không bị hại, chính là vì năng lượng bên trong họ đã hòa làm một với tự nhiên, không có tâm niệm đối kháng, nên tự nhiên vạn vật bao bọc.

Bởi vậy, đỉnh cao của người có hành trang đại trí tuệ không nằm ở việc cầu cúng để tìm kiếm sự bảo hộ từ thần quyền hay quý nhân.

Phía sau có bức tường thành vững chắc của phúc báo âm đức, trước ngực có tấm khiên kiên cố của chính khí hiên ngang.

Khi nội tâm không còn một vết gợn của sự hổ thẹn, bản ngã không còn tiếng gầm gào của sự tranh công, thì đi qua vạn kiếp nhân sinh, nước không thể chìm, lửa không thể rụi.

Không cần thần quỷ hộ tống, cũng chẳng cầu thế gian vinh danh.

Khi vạn niệm quy về tịch tĩnh, tự khắc vạn vật sẽ bao bọc.

Thế trận lớn nhất của đời người, suy cho cùng, là giữ cho mình một tâm thế thẳng đứng trước trời đất, và một cái cúi đầu đầy thương cảm trước nhân gian.🌸
 



🌸Con người…
rất ít ai trở thành kẻ xấu chỉ sau một đêm.

Đa số đều bắt đầu từ:
* một lần trái lòng mà tự tha thứ cho mình,

* một lần thất tín mà thấy vẫn ổn

* một lần vì lợi mà cúi đầu…

rồi dần dần…
không còn nghe thấy tiếng hổ thẹn bên trong nữa.

-----
Mạnh Tử từng buông một câu định giang sơn:

“Nhân bất khả dĩ vô sỉ.”
(Con người… tuyệt đối không thể không biết hổ thẹn).

Người có chính khí sợ nhất là thẹn với lòng.

Người có âm đức sợ nhất là kể công.”
---
Người có chính khí là người có năng lượng của sự chính trực....

Thần quỷ kính sợ, tà ma lánh xa

Kinh điển phương Đông cho rằng, người có Chính khí thì hào quang phát ra bên ngoài cương mãnh, khiến các thế lực hắc ám, năng lượng tiêu cực tà khí không thể đến gần.
----
Cái đáng sợ nhất của người quân tử không phải là sự phán xét của thế gian, mà là khoảnh khắc tự liếc mắt nhìn lại bản thân mà thấy lòng mình vẩn đục.

Chỉ một niệm dung túng, một giây tự lừa dối để đổi lấy sự an toàn hay lợi lộc, ngọn lửa chính trực lập tức lịm tắt.

Khí một khi đã tán, cốt cách tự khắc đổ nhào, con người dẫu còn hiển hiện cũng chỉ là một cái xác không hồn trước đại đạo.

Khi một người có Chính khí, tâm tính của họ tự khắc sẽ hướng về sự lương thiện và công lý.

Khi họ nhìn thấy điều chướng tai gai mắt, thấy người yếu thế, họ sẽ hành động để giúp đỡ.

Nếu hành động giúp đỡ đó được thực hiện một cách vô tư, không phô trương, nó lập tức chuyển hóa thành Âm đức.

Người có Âm đức dày thì luôn có các thiện thần, hộ pháp âm thầm che chở.

Sách Liệt Tử có viết về những bậc chân nhân đi vào lửa không cháy, đi vào nước không chìm, gặp muông thú dữ không bị hại, chính là vì năng lượng bên trong họ đã hòa làm một với tự nhiên, không có tâm niệm đối kháng, nên tự nhiên vạn vật bao bọc.

Bởi vậy, đỉnh cao của người có hành trang đại trí tuệ không nằm ở việc cầu cúng để tìm kiếm sự bảo hộ từ thần quyền hay quý nhân.

Phía sau có bức tường thành vững chắc của phúc báo âm đức, trước ngực có tấm khiên kiên cố của chính khí hiên ngang.

Khi nội tâm không còn một vết gợn của sự hổ thẹn, bản ngã không còn tiếng gầm gào của sự tranh công, thì đi qua vạn kiếp nhân sinh, nước không thể chìm, lửa không thể rụi.

Không cần thần quỷ hộ tống, cũng chẳng cầu thế gian vinh danh.

Khi vạn niệm quy về tịch tĩnh, tự khắc vạn vật sẽ bao bọc.

Thế trận lớn nhất của đời người, suy cho cùng, là giữ cho mình một tâm thế thẳng đứng trước trời đất, và một cái cúi đầu đầy thương cảm trước nhân gian.🌸
Đọc xong cảm thấy vừa thẹn vừa sợ :vozvn (18):
 

Có thể bạn quan tâm

Top