nhân có bài viết về việc giúp người, t trích thêm một bài có ý nghĩa tương tự:
Vầng Trăng Của Hai Kẻ Lạc Loài
Trong một khu rừng xa, có một con sói già bị bầy đàn bỏ lại. Ngày trước, nó từng là con sói mạnh mẽ. Nó đã cùng bầy vượt qua nhiều mùa đông, đã chạy qua những triền núi phủ sương, đã chịu đói để nhường phần ăn cho những con non yếu sức. Nhưng rồi năm tháng đi qua, răng nó mòn dần, chân nó chậm lại, hơi thở cũng không còn đủ dài để đuổi theo con mồi.
Bầy sói không trách nó. Nhưng cơn đói khiến lòng chúng hẹp lại. Một buổi chiều, khi cả đàn đi săn, chúng không còn quay đầu chờ nó nữa. Chúng đi mãi, đi mãi, để con sói già ở lại bên một tảng đá phủ rêu, giữa gió lạnh và bóng chiều đang xuống.
Con sói già ngồi yên...... Nó không oán bầy đàn. Nó hiểu, trong đói khát, chúng sinh thường quên mất nhau. Khi cái bụng đau lên, trái tim dễ co lại. Khi sợ mình không còn sống nổi, người ta dễ bỏ quên lòng nghĩa cũ. Nó chỉ thấy buồn. Không phải buồn vì bị bỏ rơi, mà buồn vì tình thương trên đời này nhiều khi còn phải nương vào sức mạnh, vào lợi ích, vào khả năng được dùng đến. Khi mình còn có ích, mình được gọi là đồng loại. Khi mình yếu đi, có khi mình bỗng trở thành gánh nặng.
Đêm ấy, trăng lên rất sáng.......
Ánh trăng rơi xuống mặt hồ, mềm như một lời an ủi không lời. Con sói già nằm bên tảng đá, nhìn bóng trăng run nhẹ trên mặt nước. Nó đói, nhưng lòng nó không còn muốn tranh đoạt. Nó mệt, nhưng trong sự mệt ấy lại có một khoảng lặng rất sâu.
Giữa lúc đó, từ trời cao, một con đại bàng bay xuống. Đại bàng đậu trên cành cây khô gần đó, nhìn con sói thật lâu. Con sói già nhận ra nó.
Ngày xưa, khi đại bàng còn nhỏ, nó từng rơi khỏi tổ. Con sói đi ngang qua, thấy chim non run rẩy dưới gốc cây. Khi ấy, sói có thể bỏ đi. Nó cũng có thể xem chim non là một miếng ăn. Nhưng không hiểu vì sao, trong khoảnh khắc ấy, lòng nó mềm lại. Nó tha đến cho chim non vài mẩu thịt vụn. Không vì mong được trả ơn. Không vì nghĩ mình đang làm một điều thiện lớn lao. Chỉ là nó thấy một sinh linh đang đói, và nó không nỡ để sinh linh ấy rời đi trong cô độc.
Việc ấy, con sói đã quên từ lâu. Nhưng trong dòng đời, có những điều thiện tuy rất nhỏ, vẫn âm thầm ở lại trong tim kẻ được nhận. Không phải như món nợ, mà như một đốm lửa. Đốm lửa ấy nằm yên qua nhiều năm tháng, đến một ngày lại soi sáng con đường quay về.
Từ đêm đó, đại bàng thường bay đến bên hồ. Khi thì nó mang một con cá nhỏ. Khi thì mang vài miếng thức ăn kiếm được từ xa. Nó đặt xuống trước mặt con sói già, rồi lặng lẽ đứng bên cạnh. Sói ăn rất chậm. Nó không nói lời cảm ơn. Đại bàng cũng không cần lời cảm ơn.
Bởi tình thương thật sự không đi tìm tiếng đáp lại. Nó đến như mưa rơi xuống đất khô. Nó đến vì thấy khổ đau, chứ không phải vì muốn được gọi là người tốt. Nó cho đi không phải để trở nên cao cả, mà vì trong lòng không nỡ quay lưng.
Dần dần, hai kẻ lạc loài ấy nương nhau qua từng đêm trăng. Một con thuộc về mặt đất - Một con thuộc về bầu trời, nhưng vẫn ngẩng lên - cúi xuống vì nhau. Chúng không gọi nhau là ân nhân. Không gọi nhau là bạn tri kỷ. Không nói những lời sâu xa. Chúng chỉ ở đó, bên nhau, rất lặng.
Có đêm, sói nhìn đại bàng và nghĩ:
“Ngày xưa ta cứu nó, thật ra không phải ta cứu nó. Chỉ là lòng ta trong khoảnh khắc ấy chưa bị sự sống làm cho khô cạn.”
Có đêm, đại bàng nhìn sói và nghĩ:
“Bây giờ ta nuôi nó, thật ra cũng không phải ta trả ơn. Chỉ là ta không muốn quên thứ ánh sáng từng cứu mình khỏi bóng tối.”
Trong khu rừng ấy, bầy sói cũ vẫn tiếp tục đi săn.
Chúng tranh nhau từng khúc xương. Chúng gầm gừ, nghi ngờ, cắn xé nhau vì phần ăn ít ỏi. Không phải vì chúng xấu. Chỉ vì chúng quá sợ hãi. Khi tâm còn bị cái đói dẫn đi, tình nghĩa cũng dễ thành mong manh.
Con sói già không biết chuyện đó. Nhưng nếu biết, có lẽ nó cũng không trách. Vì nó đã bắt đầu hiểu rằng, mỗi chúng sinh đều đang bị nghiệp riêng của mình kéo đi. Có kẻ bị kéo bởi cơn đói. Có kẻ bị kéo bởi nỗi sợ. Có kẻ bị kéo bởi tham lam. Có kẻ bị kéo bởi cô độc.
Và có lẽ, đạo không nằm ở chỗ đứng ngoài để phán xét ai. Đạo là khi nhìn thấy tất cả những điều ấy, lòng mình vẫn còn có thể mềm lại.
Một đêm nọ, trăng tròn sáng đến lạ.
Mặt hồ như một tấm gương lớn. Sói nằm trên tảng đá cũ. Đại bàng đậu bên cạnh, đôi cánh khép lại trong ánh bạc của đêm.
Con sói già khẽ nói:
“Trần gian nhiều xót xa quá.”
Đại bàng im lặng một lúc lâu.
Rồi nó đáp:
“Phải. Nhưng nếu không có trần gian này, ta đã không biết thế nào là lòng thương.”
Sói quay sang nhìn đại bàng.
Đại bàng nói tiếp:
“Ta từng nghĩ quê hương là bầu trời. Bay càng cao, càng xa, càng tự do. Nhưng sau nhiều năm, ta mới hiểu, quê hương không chỉ ở nơi đôi cánh được tung bay. Quê hương còn là nơi lòng mình biết cúi xuống vì một sinh linh khác. Quê hương nơi lòng mình”
Con sói già nghe vậy, mắt nó dịu lại.
Nó nhìn bóng mình dưới mặt hồ. Một con sói già yếu, từng bị bỏ rơi, từng tưởng mình không còn thuộc về đâu nữa. Nhưng bên cạnh bóng sói ấy, còn có bóng một cánh chim lớn đang đứng yên.
Nó chợt hiểu. Có những cuộc gặp gỡ không đến để bù đắp cho nhau theo cách thường tình. Chúng đến để nhắc ta rằng: trong mỗi sinh linh, dù từng bị thương tổn đến đâu, vẫn còn một phần thiện lành chưa mất.
Nếu đời làm ta đau, ta đừng vội biến thành kẻ chỉ biết làm đau lại. Nếu người khác bỏ rơi ta, ta đừng vì thế mà bỏ rơi lòng từ trong chính mình.
Nếu trần gian có nhiều cơn đói, thì càng cần có những bàn tay không nỡ quay lưng.
Từ đó, mỗi khi trăng lên bên hồ, người ta lại thấy một con sói già nằm yên trên tảng đá, và một con đại bàng lặng lẽ đậu gần bên.
Chúng không sở hữu nhau. Không ràng buộc nhau. Không cần nhau phải trở thành điều gì khác. Chúng chỉ cùng có mặt trong đời nhau, như ánh trăng có mặt trên mặt nước, như gió có mặt giữa rừng cây, như lòng thương có mặt giữa cõi vô thường.
Và trong sự có mặt lặng lẽ ấy, cả hai hiểu rằng:
Tình thương sâu nhất không phải là thương vì người kia thuộc về mình. Mà là thương vì người kia cũng đang khổ. Tình nghĩa đẹp nhất không phải là nhớ nhau để đòi trả. Mà là nhớ nhau để lòng mình không quên điều thiện. Quê hương cuối cùng không phải là nơi không còn xót xa. Mà là nơi giữa bao xót xa, tâm ta vẫn còn biết thương đời mà không cần giữ đời cho riêng mình.
Mượn sói và đại bàng kể thay câu chuyện tử vi hôm nay như thế
Tôi thưa - lành thay
Nguồn fb Hiếu Đức