Có Video 🌸Đưa người qua sông chẳng ngại bùn lầy, Chỉ tiếc khi người cập bến bình an Lại chê áo kẻ đưa đò chẳng đủ sạch .!

Trình CaTrình Ca is verified member.

Gió lạnh đầu buồi


🌸Đưa người qua sông chẳng ngại bùn lầy, chỉ tiếc…

Đưa người qua sông chẳng ngại bùn lầy,
Chỉ tiếc khi người cập bến bình an
Lại chê áo kẻ đưa đò chẳng đủ sạch .!

Có những lúc trong đời, ta dốc hết lòng vì một người, không phải vì mong được trả ơn, càng không phải để nhận về những lời tung hô.

Chỉ đơn giản là thấy người đang chênh vênh giữa đoạn đường khó đi, nên muốn chìa tay ra giúp họ bước qua một quãng đời giông gió.

Khi ấy, ta chẳng đắn đo mình sẽ thiệt thòi bao nhiêu, chẳng tính toán mình sẽ mất mát điều gì.

Chỉ nghĩ rằng nếu có thể giúp ai đó bớt khổ một chút, bớt cô đơn một chút, thì những vất vả mình mang cũng trở nên nhẹ nhàng.

Thế nhưng, điều khiến lòng người buồn nhất không phải là những ngày tháng hy sinh, cũng không phải những lần chịu thiệt về mình.

Mà là đến một ngày, khi người kia đã đứng ở nơi đủ đầy hơn, lại quay nhìn những điều mình từng làm bằng ánh mắt xem thường.

Người ta dễ nhớ những gì mình nhận được hôm nay, nhưng lại quên những ngày từng được nâng đỡ khi chưa có gì trong tay.

Cũng giống như nhiều người chỉ nhìn thấy bộ quần áo đã cũ của người đồng hành, mà quên rằng chính người ấy đã cùng mình đi qua những đoạn đường lầy lội nhất.

Rồi sau tất cả, ta mới hiểu một điều: lòng tốt là thứ đáng quý, nhưng không phải ai cũng đủ sâu sắc để trân trọng.

Có những người khi còn khó khăn sẽ xem bạn là ân nhân, nhưng khi cuộc sống đổi khác, họ lại xem những nghĩa tình năm cũ là điều hiển nhiên.

Vì thế, đừng buồn quá lâu vì sự vô tâm của người khác.

Người sống có tình có nghĩa không mất đi giá trị chỉ vì gặp phải kẻ bạc lòng.

Hoa sen vẫn nở giữa bùn mà không cần chứng minh mình thanh sạch.

Người tử tế cũng vậy, cứ giữ lấy nhân cách của mình, bởi điều làm nên phẩm giá của một con người không nằm ở việc họ được nhớ ơn bao nhiêu, mà nằm ở chỗ họ đã sống tử tế đến nhường nào.

Có những việc làm xong không cần được ghi nhận.

Có những người giúp xong không cần giữ lại.

Chỉ cần biết rằng trong những tháng năm ấy, mình đã sống đúng với lương tâm của mình, như vậy đã đủ để lòng thanh thản.
 



🌸Đưa người qua sông chẳng ngại bùn lầy, chỉ tiếc…

Đưa người qua sông chẳng ngại bùn lầy,
Chỉ tiếc khi người cập bến bình an
Lại chê áo kẻ đưa đò chẳng đủ sạch .!

Có những lúc trong đời, ta dốc hết lòng vì một người, không phải vì mong được trả ơn, càng không phải để nhận về những lời tung hô.

Chỉ đơn giản là thấy người đang chênh vênh giữa đoạn đường khó đi, nên muốn chìa tay ra giúp họ bước qua một quãng đời giông gió.

Khi ấy, ta chẳng đắn đo mình sẽ thiệt thòi bao nhiêu, chẳng tính toán mình sẽ mất mát điều gì.

Chỉ nghĩ rằng nếu có thể giúp ai đó bớt khổ một chút, bớt cô đơn một chút, thì những vất vả mình mang cũng trở nên nhẹ nhàng.

Thế nhưng, điều khiến lòng người buồn nhất không phải là những ngày tháng hy sinh, cũng không phải những lần chịu thiệt về mình.

Mà là đến một ngày, khi người kia đã đứng ở nơi đủ đầy hơn, lại quay nhìn những điều mình từng làm bằng ánh mắt xem thường.

Người ta dễ nhớ những gì mình nhận được hôm nay, nhưng lại quên những ngày từng được nâng đỡ khi chưa có gì trong tay.

Cũng giống như nhiều người chỉ nhìn thấy bộ quần áo đã cũ của người đồng hành, mà quên rằng chính người ấy đã cùng mình đi qua những đoạn đường lầy lội nhất.

Rồi sau tất cả, ta mới hiểu một điều: lòng tốt là thứ đáng quý, nhưng không phải ai cũng đủ sâu sắc để trân trọng.

Có những người khi còn khó khăn sẽ xem bạn là ân nhân, nhưng khi cuộc sống đổi khác, họ lại xem những nghĩa tình năm cũ là điều hiển nhiên.

Vì thế, đừng buồn quá lâu vì sự vô tâm của người khác.

Người sống có tình có nghĩa không mất đi giá trị chỉ vì gặp phải kẻ bạc lòng.

Hoa sen vẫn nở giữa bùn mà không cần chứng minh mình thanh sạch.

Người tử tế cũng vậy, cứ giữ lấy nhân cách của mình, bởi điều làm nên phẩm giá của một con người không nằm ở việc họ được nhớ ơn bao nhiêu, mà nằm ở chỗ họ đã sống tử tế đến nhường nào.

Có những việc làm xong không cần được ghi nhận.

Có những người giúp xong không cần giữ lại.

Chỉ cần biết rằng trong những tháng năm ấy, mình đã sống đúng với lương tâm của mình, như vậy đã đủ để lòng thanh thản.
xàm Lồn mạnh lên, cố lên
 
Cố gắng đọc rồi làm người tốt đi. Xấu xa quá...suốt ngày cứ đi hại người khác như vậy sao?
Tao hại gì mày thằng bóng chó ? Tao thấy mày xàm Lồn thì nói xàm lồn, tao đéo phải nịnh thằng nào con nào hết, thằng nào thấy con này xàm lồn thì vodka cho tao, đéo cần phải comment tăng tương tác làm lồn gì , phải ko @Xoanquay ?
 
Tao hại gì mày thằng bóng chó ? Tao thấy mày xàm lồn thì nói xàm lồn, tao đéo phải nịnh thằng nào con nào hết, thằng nào thấy con này xàm lồn thì vodka cho tao, đéo cần phải comment tăng tương tác làm lồn gì , phải ko @Xoanquay ?
T vodka cho đấy, lại thèm vodka quá cơ...ko dùng tiền đi ban ng khác nữa hả...

@Xoanquay à, vào đây chơi. Hiệp cc
 
Cố gắng đọc rồi làm người tốt đi. Xấu xa quá...suốt ngày cứ đi hại người khác như vậy sao?
Ok bao cao su hả thằng lờ...
T vodka cho đấy, lại thèm vodka quá cơ...ko dùng tiền đi ban ng khác nữa hả...

@Xoanquay à, vào đây chơi. Hiệp cc
Hqua thấy chị bênh nghĩa ngáo, e tưởng chị tri thức, cao thượng, bác ai bao nhiu. Hnay đọc cmt làm e thất vọng bấy nhiu. Tại sao chị dc quyền nói lại người chị ghét còn những người dame thằng nghĩa ngáo thì chị cho là sai là tiêu cực :vozvn (19):
 
Hqua thấy chị bênh nghĩa ngáo, e tưởng chị tri thức, cao thượng, bác ai bao nhiu. Hnay đọc cmt làm e thất vọng bấy nhiu. Tại sao chị dc quyền nói lại người chị ghét còn những người dame thằng nghĩa ngáo thì chị cho là sai là tiêu cực :vozvn (19):
Bởi vì tôi chưa thấy bạn ấy làm hại ai...tôi chỉ thấy e đang cố tình bạo lực ngôn từ với người khác. Em ko cần phải nghĩ tốt cho tôi. Suy nghĩ là của em. Hãy làm chủ nó...
 
3tr vào việc luôn bạng ơi.
Mày!!! Luôn muốn hơn Nghĩa,,,nhưng sự đàn bà của mày đã đập nát cái mày vốn có....

Nên nhớ

Không can thiệp vào cuộc sống của người khác cũng chính là một loại tu dưỡng.

Trên đời này, chẳng có đúng, chẳng có sai.

Mỗi người một cuộc đời, vì vậy sẽ có sự lựa chọn khác nhau.

Điều bạn thấy đúng, chưa chắc người khác cũng thấy vậy.

Cho phép bản thân được sai, cho phép người khác được sai.

Không phán xét chính là đang tu tâm... đấy
 
nhân có bài viết về việc giúp người, t trích thêm một bài có ý nghĩa tương tự:

Vầng Trăng Của Hai Kẻ Lạc Loài

Trong một khu rừng xa, có một con sói già bị bầy đàn bỏ lại. Ngày trước, nó từng là con sói mạnh mẽ. Nó đã cùng bầy vượt qua nhiều mùa đông, đã chạy qua những triền núi phủ sương, đã chịu đói để nhường phần ăn cho những con non yếu sức. Nhưng rồi năm tháng đi qua, răng nó mòn dần, chân nó chậm lại, hơi thở cũng không còn đủ dài để đuổi theo con mồi.

Bầy sói không trách nó. Nhưng cơn đói khiến lòng chúng hẹp lại. Một buổi chiều, khi cả đàn đi săn, chúng không còn quay đầu chờ nó nữa. Chúng đi mãi, đi mãi, để con sói già ở lại bên một tảng đá phủ rêu, giữa gió lạnh và bóng chiều đang xuống.

Con sói già ngồi yên...... Nó không oán bầy đàn. Nó hiểu, trong đói khát, chúng sinh thường quên mất nhau. Khi cái bụng đau lên, trái tim dễ co lại. Khi sợ mình không còn sống nổi, người ta dễ bỏ quên lòng nghĩa cũ. Nó chỉ thấy buồn. Không phải buồn vì bị bỏ rơi, mà buồn vì tình thương trên đời này nhiều khi còn phải nương vào sức mạnh, vào lợi ích, vào khả năng được dùng đến. Khi mình còn có ích, mình được gọi là đồng loại. Khi mình yếu đi, có khi mình bỗng trở thành gánh nặng.

Đêm ấy, trăng lên rất sáng.......

Ánh trăng rơi xuống mặt hồ, mềm như một lời an ủi không lời. Con sói già nằm bên tảng đá, nhìn bóng trăng run nhẹ trên mặt nước. Nó đói, nhưng lòng nó không còn muốn tranh đoạt. Nó mệt, nhưng trong sự mệt ấy lại có một khoảng lặng rất sâu.

Giữa lúc đó, từ trời cao, một con đại bàng bay xuống. Đại bàng đậu trên cành cây khô gần đó, nhìn con sói thật lâu. Con sói già nhận ra nó.

Ngày xưa, khi đại bàng còn nhỏ, nó từng rơi khỏi tổ. Con sói đi ngang qua, thấy chim non run rẩy dưới gốc cây. Khi ấy, sói có thể bỏ đi. Nó cũng có thể xem chim non là một miếng ăn. Nhưng không hiểu vì sao, trong khoảnh khắc ấy, lòng nó mềm lại. Nó tha đến cho chim non vài mẩu thịt vụn. Không vì mong được trả ơn. Không vì nghĩ mình đang làm một điều thiện lớn lao. Chỉ là nó thấy một sinh linh đang đói, và nó không nỡ để sinh linh ấy rời đi trong cô độc.

Việc ấy, con sói đã quên từ lâu. Nhưng trong dòng đời, có những điều thiện tuy rất nhỏ, vẫn âm thầm ở lại trong tim kẻ được nhận. Không phải như món nợ, mà như một đốm lửa. Đốm lửa ấy nằm yên qua nhiều năm tháng, đến một ngày lại soi sáng con đường quay về.

Từ đêm đó, đại bàng thường bay đến bên hồ. Khi thì nó mang một con cá nhỏ. Khi thì mang vài miếng thức ăn kiếm được từ xa. Nó đặt xuống trước mặt con sói già, rồi lặng lẽ đứng bên cạnh. Sói ăn rất chậm. Nó không nói lời cảm ơn. Đại bàng cũng không cần lời cảm ơn.

Bởi tình thương thật sự không đi tìm tiếng đáp lại. Nó đến như mưa rơi xuống đất khô. Nó đến vì thấy khổ đau, chứ không phải vì muốn được gọi là người tốt. Nó cho đi không phải để trở nên cao cả, mà vì trong lòng không nỡ quay lưng.

Dần dần, hai kẻ lạc loài ấy nương nhau qua từng đêm trăng. Một con thuộc về mặt đất - Một con thuộc về bầu trời, nhưng vẫn ngẩng lên - cúi xuống vì nhau. Chúng không gọi nhau là ân nhân. Không gọi nhau là bạn tri kỷ. Không nói những lời sâu xa. Chúng chỉ ở đó, bên nhau, rất lặng.

Có đêm, sói nhìn đại bàng và nghĩ:

“Ngày xưa ta cứu nó, thật ra không phải ta cứu nó. Chỉ là lòng ta trong khoảnh khắc ấy chưa bị sự sống làm cho khô cạn.”

Có đêm, đại bàng nhìn sói và nghĩ:

“Bây giờ ta nuôi nó, thật ra cũng không phải ta trả ơn. Chỉ là ta không muốn quên thứ ánh sáng từng cứu mình khỏi bóng tối.”

Trong khu rừng ấy, bầy sói cũ vẫn tiếp tục đi săn.

Chúng tranh nhau từng khúc xương. Chúng gầm gừ, nghi ngờ, cắn xé nhau vì phần ăn ít ỏi. Không phải vì chúng xấu. Chỉ vì chúng quá sợ hãi. Khi tâm còn bị cái đói dẫn đi, tình nghĩa cũng dễ thành mong manh.

Con sói già không biết chuyện đó. Nhưng nếu biết, có lẽ nó cũng không trách. Vì nó đã bắt đầu hiểu rằng, mỗi chúng sinh đều đang bị nghiệp riêng của mình kéo đi. Có kẻ bị kéo bởi cơn đói. Có kẻ bị kéo bởi nỗi sợ. Có kẻ bị kéo bởi tham lam. Có kẻ bị kéo bởi cô độc.

Và có lẽ, đạo không nằm ở chỗ đứng ngoài để phán xét ai. Đạo là khi nhìn thấy tất cả những điều ấy, lòng mình vẫn còn có thể mềm lại.

Một đêm nọ, trăng tròn sáng đến lạ.

Mặt hồ như một tấm gương lớn. Sói nằm trên tảng đá cũ. Đại bàng đậu bên cạnh, đôi cánh khép lại trong ánh bạc của đêm.

Con sói già khẽ nói:

“Trần gian nhiều xót xa quá.”

Đại bàng im lặng một lúc lâu.

Rồi nó đáp:

“Phải. Nhưng nếu không có trần gian này, ta đã không biết thế nào là lòng thương.”

Sói quay sang nhìn đại bàng.

Đại bàng nói tiếp:

“Ta từng nghĩ quê hương là bầu trời. Bay càng cao, càng xa, càng tự do. Nhưng sau nhiều năm, ta mới hiểu, quê hương không chỉ ở nơi đôi cánh được tung bay. Quê hương còn là nơi lòng mình biết cúi xuống vì một sinh linh khác. Quê hương nơi lòng mình”

Con sói già nghe vậy, mắt nó dịu lại.

Nó nhìn bóng mình dưới mặt hồ. Một con sói già yếu, từng bị bỏ rơi, từng tưởng mình không còn thuộc về đâu nữa. Nhưng bên cạnh bóng sói ấy, còn có bóng một cánh chim lớn đang đứng yên.

Nó chợt hiểu. Có những cuộc gặp gỡ không đến để bù đắp cho nhau theo cách thường tình. Chúng đến để nhắc ta rằng: trong mỗi sinh linh, dù từng bị thương tổn đến đâu, vẫn còn một phần thiện lành chưa mất.

Nếu đời làm ta đau, ta đừng vội biến thành kẻ chỉ biết làm đau lại. Nếu người khác bỏ rơi ta, ta đừng vì thế mà bỏ rơi lòng từ trong chính mình.
Nếu trần gian có nhiều cơn đói, thì càng cần có những bàn tay không nỡ quay lưng.

Từ đó, mỗi khi trăng lên bên hồ, người ta lại thấy một con sói già nằm yên trên tảng đá, và một con đại bàng lặng lẽ đậu gần bên.

Chúng không sở hữu nhau. Không ràng buộc nhau. Không cần nhau phải trở thành điều gì khác. Chúng chỉ cùng có mặt trong đời nhau, như ánh trăng có mặt trên mặt nước, như gió có mặt giữa rừng cây, như lòng thương có mặt giữa cõi vô thường.

Và trong sự có mặt lặng lẽ ấy, cả hai hiểu rằng:

Tình thương sâu nhất không phải là thương vì người kia thuộc về mình. Mà là thương vì người kia cũng đang khổ. Tình nghĩa đẹp nhất không phải là nhớ nhau để đòi trả. Mà là nhớ nhau để lòng mình không quên điều thiện. Quê hương cuối cùng không phải là nơi không còn xót xa. Mà là nơi giữa bao xót xa, tâm ta vẫn còn biết thương đời mà không cần giữ đời cho riêng mình.

Mượn sói và đại bàng kể thay câu chuyện tử vi hôm nay như thế

Tôi thưa - lành thay

Nguồn fb Hiếu Đức
 
Bởi vì tôi chưa thấy bạn ấy làm hại ai...tôi chỉ thấy e đang cố tình bạo lực ngôn từ với người khác. Em ko cần phải nghĩ tốt cho tôi. Suy nghĩ là của em. Hãy làm chủ nó...
Có thể nó ko cố tình hại, nhưng sự ngu dốt và hoang tưởng của nó đã tác động lớn lên những người nhẹ dạ và mới tham gia thị trường tài chính, kiếm dc mấy đồng từ cviec cò đất và lên xam làm hội viên 3 điềm thần thánh, lừa người xong lừa chính bản thân mình.
Nghĩa ngáo nhận bản thân là chuyên gia tài chính có thể kéo 1 học trò từ 10tr lên 10 tỉ đồng
Nó đưa ra những kèo coin, vàng đi vào lòng đất, dẫn chứng hình ảnh thì ở thớt nó em đã spam nhan nhản.
Chị nói nó ko hại người là vì chị ko ở trong thị trường tài chính, ko hiểu áp lực và đau khổ của những người tham gia thị trường này, càng nói em càng thấy đầu chị có điện, bạng @Hoanggiap512 cho e xem ảnh chị, nhờ vậy em đã có tư liệu để tu tập quán bất tịnh. Đây sẽ là lần đầu tiên và cuối cùng e vào thớt chị cmt, chào thân ái, chúc chị 1 ngày vui. Chị Vân heo
 
nhân có bài viết về việc giúp người, t trích thêm một bài có ý nghĩa tương tự:

Vầng Trăng Của Hai Kẻ Lạc Loài

Trong một khu rừng xa, có một con sói già bị bầy đàn bỏ lại. Ngày trước, nó từng là con sói mạnh mẽ. Nó đã cùng bầy vượt qua nhiều mùa đông, đã chạy qua những triền núi phủ sương, đã chịu đói để nhường phần ăn cho những con non yếu sức. Nhưng rồi năm tháng đi qua, răng nó mòn dần, chân nó chậm lại, hơi thở cũng không còn đủ dài để đuổi theo con mồi.

Bầy sói không trách nó. Nhưng cơn đói khiến lòng chúng hẹp lại. Một buổi chiều, khi cả đàn đi săn, chúng không còn quay đầu chờ nó nữa. Chúng đi mãi, đi mãi, để con sói già ở lại bên một tảng đá phủ rêu, giữa gió lạnh và bóng chiều đang xuống.

Con sói già ngồi yên...... Nó không oán bầy đàn. Nó hiểu, trong đói khát, chúng sinh thường quên mất nhau. Khi cái bụng đau lên, trái tim dễ co lại. Khi sợ mình không còn sống nổi, người ta dễ bỏ quên lòng nghĩa cũ. Nó chỉ thấy buồn. Không phải buồn vì bị bỏ rơi, mà buồn vì tình thương trên đời này nhiều khi còn phải nương vào sức mạnh, vào lợi ích, vào khả năng được dùng đến. Khi mình còn có ích, mình được gọi là đồng loại. Khi mình yếu đi, có khi mình bỗng trở thành gánh nặng.

Đêm ấy, trăng lên rất sáng.......

Ánh trăng rơi xuống mặt hồ, mềm như một lời an ủi không lời. Con sói già nằm bên tảng đá, nhìn bóng trăng run nhẹ trên mặt nước. Nó đói, nhưng lòng nó không còn muốn tranh đoạt. Nó mệt, nhưng trong sự mệt ấy lại có một khoảng lặng rất sâu.

Giữa lúc đó, từ trời cao, một con đại bàng bay xuống. Đại bàng đậu trên cành cây khô gần đó, nhìn con sói thật lâu. Con sói già nhận ra nó.

Ngày xưa, khi đại bàng còn nhỏ, nó từng rơi khỏi tổ. Con sói đi ngang qua, thấy chim non run rẩy dưới gốc cây. Khi ấy, sói có thể bỏ đi. Nó cũng có thể xem chim non là một miếng ăn. Nhưng không hiểu vì sao, trong khoảnh khắc ấy, lòng nó mềm lại. Nó tha đến cho chim non vài mẩu thịt vụn. Không vì mong được trả ơn. Không vì nghĩ mình đang làm một điều thiện lớn lao. Chỉ là nó thấy một sinh linh đang đói, và nó không nỡ để sinh linh ấy rời đi trong cô độc.

Việc ấy, con sói đã quên từ lâu. Nhưng trong dòng đời, có những điều thiện tuy rất nhỏ, vẫn âm thầm ở lại trong tim kẻ được nhận. Không phải như món nợ, mà như một đốm lửa. Đốm lửa ấy nằm yên qua nhiều năm tháng, đến một ngày lại soi sáng con đường quay về.

Từ đêm đó, đại bàng thường bay đến bên hồ. Khi thì nó mang một con cá nhỏ. Khi thì mang vài miếng thức ăn kiếm được từ xa. Nó đặt xuống trước mặt con sói già, rồi lặng lẽ đứng bên cạnh. Sói ăn rất chậm. Nó không nói lời cảm ơn. Đại bàng cũng không cần lời cảm ơn.

Bởi tình thương thật sự không đi tìm tiếng đáp lại. Nó đến như mưa rơi xuống đất khô. Nó đến vì thấy khổ đau, chứ không phải vì muốn được gọi là người tốt. Nó cho đi không phải để trở nên cao cả, mà vì trong lòng không nỡ quay lưng.

Dần dần, hai kẻ lạc loài ấy nương nhau qua từng đêm trăng. Một con thuộc về mặt đất - Một con thuộc về bầu trời, nhưng vẫn ngẩng lên - cúi xuống vì nhau. Chúng không gọi nhau là ân nhân. Không gọi nhau là bạn tri kỷ. Không nói những lời sâu xa. Chúng chỉ ở đó, bên nhau, rất lặng.

Có đêm, sói nhìn đại bàng và nghĩ:

“Ngày xưa ta cứu nó, thật ra không phải ta cứu nó. Chỉ là lòng ta trong khoảnh khắc ấy chưa bị sự sống làm cho khô cạn.”

Có đêm, đại bàng nhìn sói và nghĩ:

“Bây giờ ta nuôi nó, thật ra cũng không phải ta trả ơn. Chỉ là ta không muốn quên thứ ánh sáng từng cứu mình khỏi bóng tối.”

Trong khu rừng ấy, bầy sói cũ vẫn tiếp tục đi săn.

Chúng tranh nhau từng khúc xương. Chúng gầm gừ, nghi ngờ, cắn xé nhau vì phần ăn ít ỏi. Không phải vì chúng xấu. Chỉ vì chúng quá sợ hãi. Khi tâm còn bị cái đói dẫn đi, tình nghĩa cũng dễ thành mong manh.

Con sói già không biết chuyện đó. Nhưng nếu biết, có lẽ nó cũng không trách. Vì nó đã bắt đầu hiểu rằng, mỗi chúng sinh đều đang bị nghiệp riêng của mình kéo đi. Có kẻ bị kéo bởi cơn đói. Có kẻ bị kéo bởi nỗi sợ. Có kẻ bị kéo bởi tham lam. Có kẻ bị kéo bởi cô độc.

Và có lẽ, đạo không nằm ở chỗ đứng ngoài để phán xét ai. Đạo là khi nhìn thấy tất cả những điều ấy, lòng mình vẫn còn có thể mềm lại.

Một đêm nọ, trăng tròn sáng đến lạ.

Mặt hồ như một tấm gương lớn. Sói nằm trên tảng đá cũ. Đại bàng đậu bên cạnh, đôi cánh khép lại trong ánh bạc của đêm.

Con sói già khẽ nói:

“Trần gian nhiều xót xa quá.”

Đại bàng im lặng một lúc lâu.

Rồi nó đáp:

“Phải. Nhưng nếu không có trần gian này, ta đã không biết thế nào là lòng thương.”

Sói quay sang nhìn đại bàng.

Đại bàng nói tiếp:

“Ta từng nghĩ quê hương là bầu trời. Bay càng cao, càng xa, càng tự do. Nhưng sau nhiều năm, ta mới hiểu, quê hương không chỉ ở nơi đôi cánh được tung bay. Quê hương còn là nơi lòng mình biết cúi xuống vì một sinh linh khác. Quê hương nơi lòng mình”

Con sói già nghe vậy, mắt nó dịu lại.

Nó nhìn bóng mình dưới mặt hồ. Một con sói già yếu, từng bị bỏ rơi, từng tưởng mình không còn thuộc về đâu nữa. Nhưng bên cạnh bóng sói ấy, còn có bóng một cánh chim lớn đang đứng yên.

Nó chợt hiểu. Có những cuộc gặp gỡ không đến để bù đắp cho nhau theo cách thường tình. Chúng đến để nhắc ta rằng: trong mỗi sinh linh, dù từng bị thương tổn đến đâu, vẫn còn một phần thiện lành chưa mất.

Nếu đời làm ta đau, ta đừng vội biến thành kẻ chỉ biết làm đau lại. Nếu người khác bỏ rơi ta, ta đừng vì thế mà bỏ rơi lòng từ trong chính mình.
Nếu trần gian có nhiều cơn đói, thì càng cần có những bàn tay không nỡ quay lưng.

Từ đó, mỗi khi trăng lên bên hồ, người ta lại thấy một con sói già nằm yên trên tảng đá, và một con đại bàng lặng lẽ đậu gần bên.

Chúng không sở hữu nhau. Không ràng buộc nhau. Không cần nhau phải trở thành điều gì khác. Chúng chỉ cùng có mặt trong đời nhau, như ánh trăng có mặt trên mặt nước, như gió có mặt giữa rừng cây, như lòng thương có mặt giữa cõi vô thường.

Và trong sự có mặt lặng lẽ ấy, cả hai hiểu rằng:

Tình thương sâu nhất không phải là thương vì người kia thuộc về mình. Mà là thương vì người kia cũng đang khổ. Tình nghĩa đẹp nhất không phải là nhớ nhau để đòi trả. Mà là nhớ nhau để lòng mình không quên điều thiện. Quê hương cuối cùng không phải là nơi không còn xót xa. Mà là nơi giữa bao xót xa, tâm ta vẫn còn biết thương đời mà không cần giữ đời cho riêng mình.

Mượn sói và đại bàng kể thay câu chuyện tử vi hôm nay như thế

Tôi thưa - lành thay

Nguồn fb Hiếu Đức
Tâm không chết thì Đạo không sinh🌸 Chúc bạn luôn bình an và may mắn🌸
 
Có thể nó ko cố tình hại, nhưng sự ngu dốt và hoang tưởng của nó đã tác động lớn lên những người nhẹ dạ và mới tham gia thị trường tài chính, kiếm dc mấy đồng từ cviec cò đất và lên xam làm hội viên 3 điềm thần thánh, lừa người xong lừa chính bản thân mình.
Nghĩa ngáo nhận bản thân là chuyên gia tài chính có thể kéo 1 học trò từ 10tr lên 10 tỉ đồng
Nó đưa ra những kèo coin, vàng đi vào lòng đất, dẫn chứng hình ảnh thì ở thớt nó em đã spam nhan nhản.
Chị nói nó ko hại người là vì chị ko ở trong thị trường tài chính, ko hiểu áp lực và đau khổ của những người ở thị tham gia thị trường này, càng nói em càng thấy đầu chị có điện, bạng @Hoanggiap512 cho e xem ảnh chị, nhờ vậy em đã có tư liệu để tu tập quán bất tịnh. Đây sẽ là lần đầu tiên và cuối cùng e vào thớt chị cmt, chào thân ái, chúc chị 1 ngày vui. Chị Vân heo
Ok em nhé. Chúc em bình an🌸
 
Cái này content giống thằng Xuân Hạ lên fb lấy hình của thằng Cảnh Phùng đem lên đây, nên mấy thớt như thớt này report chết mẹ nó đi toàn tâm thần ko
 

Có thể bạn quan tâm

Top