Đạo Giáo có phép xuất-thần kinh thật.

Gửi anh gì lải nhải Elon Musk:

Elon Musk mới chỉ loắt choắt mon men lên sao Hoả mà còn chưa biết đến bao giờ mới lên được.

Trong khi một dải ngân hà nó có hàng tỷ tinh cầu như thế này:
NGC_4414_%28NASA-med%29.jpg


Và trong vũ trụ có vô số dải ngân hà như thế này:
hubble-deep-field.jpg


Há há
 
Đạo Giáo hay thật mà ít người học, thường là bị các nghi thức và nhiều người học Đạo thường chú tâm vào Đạo thuật làm cho người ta tưởng Đạo Giáo có tính mê tín cao.
Hồi trước tao cũng tưởng là mê tín, không ngờ Đạo Giáo là giáo lý cao cấp.
Mà phần Giáo Lý (phần xương, tuỷ) thì ít người học, người ta thường chỉ học về Đạo Thuật (phần lông, da).
Đạo giáo tu tiên mê tín, chỉ nên tìm hiểu đạo gia như lão tử, trang tử.. thôi
 
Chào anh,

1. Mình không giới thiệu sách gì cho ai cả. Ai thích học Đạo thì phải tự đi tìm. Thứ nhất là vì mình không phải là 1 Đạo Sĩ (bởi không đủ tư cách). Thứ 2 là Đạo không thể dễ dàng truyền cho người này người kia nên dù mình có phải là 1 Đạo Sĩ thì cũng phải xét nhiều yếu tố mới được nói về Đạo, và phải nói từ khía cạnh nào trước. Có người học Đạo Lý trước, rồi các phần khác sau; có người thì ngược lại, đi dần vào Đạo Lý.

2. Tu hành đơn giản mà, chỉ cần có tông chỉ và biết cách thực hành thì không cần đọc Kinh sách gì hết. Các phép thiền đều đơn giản, nếu có đủ lòng tin thì không cần học nhiều mà đi ngay vào thực hành. Học nhiều là dành cho bọn chưa đủ lòng tin, phải lãng phí 10-20 năm đọc sách, phước nhỏ nó thế.

3. Tu tâm dưỡng tính cho mình và cho con cháu là rất tốt, theo Đạo Giáo thì đúng là điều anh làm có ảnh hưởng đến con cháu đời sau.
Cảm ơn huynh đài.

Thực tế thì nếu ko có sự hướng dẫn dễ bị đi sai con đường. Vị huynh đài kia có nói sơ bộ về việc nhập định / thiền, nếu ko có sư phụ tốt thì khả năng đi sai đường là rất cao. Ý mình muốn nói ở đây là để làm sao đi đúng con đường. Tránh phải đi lòng vòng.
Cảm ơn huynh đài đã cho lời khuyên nhé, mình sẽ tìm hiểu sâu thêm.
 
Tao khuyên chúng mày đừng bao giờ tập nếu không có sự chỉ dậy của 1 Đạo Sĩ chân chính vì rất dễ nhập ma.

Nhập ma khi thiền sâu có mấy loại sau:

1) Phát điên: la hét, khóc lóc, nói cười lung tung - Quả báo là Ngay khi tắt thở lập tức đoạ địa ngục.
2) Tự cho mình đắc quả Thánh này Thánh kia - Quả báo là Ngay khi tắt thở lập tức đoạ địa ngục.
3) Vỡ mạch máu trong thân, nếu vỡ mạch máu tim hoặc não thì cực kỳ nguy hiểm, nhưng nhiều người là bị vỡ mạch máu dạ dày, đang thiền thì ộc máu mồm - Không đoạ ác đạo nhưng việc tu hành bị cản trở.
4) Tuy không phát điên, không cho mình đã đắc quả, nhưng càng thiền càng ngây ngô - Ngay khi tắt thở lập tức đoạ ác đạo (thường là địa ngục nhưng còn tuỳ vào mức độ ngây ngô). Nhập ma kiểu này rất dễ gặp trong thiền nội đan cao cấp của Đạo Giáo nếu không có thầy chỉ dẫn đàng hoàng.

Hồi xưa có cậu bé gì ở Nepal, thiền liên tục mấy năm, quần áo bốc cháy. Sau mấy năm thiền, xuất định thì tự xưng đã đắc quả. Nhiều người hiểu biết họ đều lắc đầu: "nhập ma rồi", "nhập ma rồi".



Thật đáng tiếc, không có thầy chỉ dậy đàng hoàng, tự hành thiền sâu rất nguy hiểm. Nhập ma thì A Tì địa ngục khó có ngày ra.

Nhiều người không biết gì mà cứ tập thiền, 1 thời gian là phát điên.

Thực ra thiền thư giãn 10-15 phút thì không sao, chả cần thầy dậy cũng được vì mình chỉ thiền thư giãn. Còn thiền sâu thì phải có tông chỉ; mỗi phái có 1 tông chỉ riêng, chưa rõ tông chỉ đừng có thiền sâu.

Pháp xuất thần của Đạo Giáo khi thực hành đúng thì công dụng như thế nào tao không rõ, chắc là có thể tự chọn nơi sinh, tự chọn giờ chết? Nhưng dù nó có tác dụng thì phải biết đây là 1 pháp cao cấp, đừng động vào nếu chưa nắm rõ giáo lý, tông chỉ vì nó cực kỳ nguy hiểm.

Thôi, tao viết ra để cho ai đang thực hành thì cẩn thận. Bởi vì gần nhà tao ngày xưa có 1 đứa con gái đi học yoga rồi thiền yoga khoảng 1 tháng sau là phát điên phải vào viện tâm thần. Nó suốt ngày nghe tiếng người nói chuyện.

Tao không phải người học đạo gì cả, tao chỉ tìm hiểu mỗi thứ 1 tí rồi nói ra chia sẻ thôi.

Tml này mới bú đá, chơi nấm, DMT gì à ?
 
Sửa lần cuối:
Ăn chay tháng 10 ngày, không sử dụng rượu bia và các chất kích thích.
Làm được 1 năm rồi hãy ngồi Thiền.
Không làm theo mà ngồi Thiền, thì sau 1 thời gian là gặp chuyện hết.
:confuse:
Không cần ăn chay đâu bạn.
Tao thiền cũng lâu rồi, nhưng có thời gian bận thì không thiền cũng chẳng sao cả.
Thiền xả, thiền quán tưởng, thiền theo hơi thở.
Đạo là đạo chung, vạn vật đều là đạo.
Tu đạo nghe cao siêu nhưng nó là học và sửa để nâng cao trí tuệ và cải thiện tâm tính.
Nói chung tao cũng hay tư vấn cho mọi người đỡ u mê nhưng giờ bận kiếm ăn nuôi con.
Bát chánh đạo thì bát gạo là chính trước đã.
 
Địa ngục Vô Gián là đằng khác.
Vì sao thì nó có được giải thích ở phần Đạo Lý.

Nhiều tôn giáo đều dậy người học phải kiêng dâm dục, tội dâm dục là tội đoạ địa ngục. Hồi trước tao cũng không hiểu dâm dục vì sao mà đoạ địa ngục, có làm ai đau đâu? Nhưng Đạo Giáo không chỉ nói mà còn có giải thích rất rõ ràng.
đm vừa làm quả lọ bên Quán con sò say xong thì đọc cái này của m
Tsb :canny:
 
Tu gì thì tu, chớ quên cái gốc rễ là nằm ở ngay thân thể vật lý hiện hữu này. "Thân là nhà của tâm, thân không vững, không luyện được cái hữu hình thì đừng bàn đến những thứ vô hình làm gì".
 
Công nhận cái quả thiền định này ảo, tao để ý mấy von mái rảnh dỗi đi tập thiền về 1 thời gian sau đầu óc chúng nó hoang tưởng tđn ấy nói chuyện ngáo ngơ ko còn đc như trước
 
Chào anh,

1. Mình không giới thiệu sách gì cho ai cả. Ai thích học Đạo thì phải tự đi tìm. Thứ nhất là vì mình không phải là 1 Đạo Sĩ (bởi không đủ tư cách). Thứ 2 là Đạo không thể dễ dàng truyền cho người này người kia nên dù mình có phải là 1 Đạo Sĩ thì cũng phải xét nhiều yếu tố mới được nói về Đạo, và phải nói từ khía cạnh nào trước. Có người học Đạo Lý trước, rồi các phần khác sau; có người thì ngược lại, đi dần vào Đạo Lý.

2. Tu hành đơn giản mà, chỉ cần có tông chỉ và biết cách thực hành thì không cần đọc Kinh sách gì hết. Các phép thiền đều đơn giản, nếu có đủ lòng tin thì không cần học nhiều mà đi ngay vào thực hành. Học nhiều là dành cho bọn chưa đủ lòng tin, phải lãng phí 10-20 năm đọc sách, phước nhỏ nó thế.

3. Tu tâm dưỡng tính cho mình và cho con cháu là rất tốt, theo Đạo Giáo thì đúng là điều anh làm có ảnh hưởng đến con cháu đời sau.
T thấy truyền sách đạo giáo nguy hiểm. Xưa có thằng duy linh (tiktok là duy linh thiên tôn) mày mò tự học, cũng kiếm được vài quyển tập luyện gì đó của đạo giáo. Xong hồi xưa cậu share sách cho mem. Lắm thằng tập theo có vấn đề thật. VD tay kiểu giật đéo kiểm soát được ... xong thằng đấy cũng không dám share sách nữa
 
Cảm ơn huynh đài.

Thực tế thì nếu ko có sự hướng dẫn dễ bị đi sai con đường. Vị huynh đài kia có nói sơ bộ về việc nhập định / thiền, nếu ko có sư phụ tốt thì khả năng đi sai đường là rất cao. Ý mình muốn nói ở đây là để làm sao đi đúng con đường. Tránh phải đi lòng vòng.
Cảm ơn huynh đài đã cho lời khuyên nhé, mình sẽ tìm hiểu sâu thêm.

1. Làm gì cũng thế, phải đi từ dễ đến khó, không được nhẩy cóc. Nhẩy cóc công đoạn là việc làm của người ngộ tánh cao, hạng này rất hiếm. Như tôi với anh thì làm gì cũng phải từng bước từng bước.

2. Tập từ từ, mới đầu thì mỗi ngày 5 phút thôi rồi vừa tập vừa xem phản ứng của thân và cảm giác của tâm thế nào. Lên cao rồi thì phải tìm thầy nếu muốn học các pháp cao cấp.

3. Phải lương thiên, chính trực. Càng lương thiện, chính trực thì ma trướng càng ít.

4. Tinh thần phải dũng mãnh, dũng mãnh bao nhiêu thì ma trướng càng ít bấy nhiêu. Đạo Giáo có nhiều nhánh học và đều là để phục vụ cho việc luyện tâm. Đạo võ có Thái Cực kiếm, Bát Quái đao và nhiều môn khác là để cho tâm dũng mãnh, không phải để đánh nhau. Chọn 1 môn mình thích để khiến tinh thần phấn trấn, người đầu óc u ám mà ngồi thiền rất dễ gặp ma cảnh.

5. Người như mình ít phước thì phải dành nhiều năm đọc sách để tăng trưởng lòng tin, tin rồi lại phải bỏ nhiều năm để tìm pháp môn phù hợp. Nhanh lắm cũng phải 20 năm. Hạng nghe rồi mà tin và thực hành đúng pháp ngay thì rất hiếm vì phước phải dày. Đạo Tạng có hơn 5000 quyển sách là để phục vụ cho người ít phước như mình là chính. Người nhiều phước nó sẽ sớm có lòng tin.

6. Phải thật cung kính các vị Thánh, trong Đạo Giáo có rất nhiều vị Thánh, tìm 1 vị mình yêu quý nhất để sùng bái, sẽ nhận được thần lực hộ trì từ vị ý, ma tà không dám đến gần, gặp tai nạn lớn thì thành tai nạn nhỏ.

7. Đạo Lý thì phải tự học, mình không có khả năng dạy.

8. Học Đạo rất khó, phải chuẩn bị tinh thần thật kỹ chứ không phải học theo cảm hứng, 3-5 ngày thì chán.
 
T thấy truyền sách đạo giáo nguy hiểm. Xưa có thằng duy linh (tiktok là duy linh thiên tôn) mày mò tự học, cũng kiếm được vài quyển tập luyện gì đó của đạo giáo. Xong hồi xưa cậu share sách cho mem. Lắm thằng tập theo có vấn đề thật. VD tay kiểu giật đéo kiểm soát được ... xong thằng đấy cũng không dám share sách nữa

Thiền của Đạo Giáo liên quan đến kinh mạch, không biết tập thì sẽ gây hại cho sức khoẻ, biết tập thì trường thọ (nhiều Đạo sĩ khi chết không bị bệnh gì, cơ thể đến hạn sử dụng thì mệt rồi tự chết thôi).

Công phu cao có thể đắc tiên, sống vài trăm năm thậm chí cả nghìn năm nhưng phải vào rừng núi hoặc tàng hình (đúng thế, phải tự biến thân thành trong suốt), không được can thiệp vào thế sự vì sẽ phải chịu quả báo.

Học Đạo thì tất nhiên khi chết sẽ sinh thiên. Cảnh giới của Đạo Giáo rất cao, tối cao có thể lên đến Vô Sắc Giới Thiên, tuổi thọ lâu hơn vũ trụ. Nhưng ai lên được Sắc Giới Thiên đã là giỏi lắm rồi, cảnh giới Vô Sắc thời nay không ai đạt được đâu.
 
Công nhận cái quả thiền định này ảo, tao để ý mấy von mái rảnh dỗi đi tập thiền về 1 thời gian sau đầu óc chúng nó hoang tưởng tđn ấy nói chuyện ngáo ngơ ko còn đc như trước

Tập thiền rất nguy hiểm, có người tập thiền rồi ngây ngây ngô ngô không biết phân biệt màu đỏ với màu hồng, màu đen với màu tím, lúc nào cũng bất thần như người không hồn.

Nhà có ai đòi ngồi thiền thì cản trước đi nhất là trẻ con (con bé tập thiền yoga gần nhà tao tập thiền lúc nó 16-17 tuổi, 1 tháng phát điên), phải cản ngoại trừ khi người đấy trưởng thành, được cao nhân chỉ dậy và học hành đàng hoàng. Khi đấy thì nên khuyến khích vì thiền rất tốt.
 
Luyện hơi thở để khoẻ thì ok. Còn xạo lòn thiền định các kiểu thì quên đi. Không ai có thể 01 phát nhảy vào hít thở, xã rắm rồi cho là thiền định, là vạn vật giác ngộ. Thứ nhất phải có căn (thiên phú, dị bẩm hay theo Phật thì gọi là có duyên). Thứ hai phải ít, nhiều đọc, hiểu (hay chí ít phải biết cái rất cơ bản về nó) còn không thì phải quay về cái thứ nhất mà cầu khấn.
 
Luyện hơi thở để khoẻ thì ok. Còn xạo lòn thiền định các kiểu thì quên đi. Không ai có thể 01 phát nhảy vào hít thở, xã rắm rồi cho là thiền định, là vạn vật giác ngộ. Thứ nhất phải có căn (thiên phú, dị bẩm hay theo Phật thì gọi là có duyên). Thứ hai phải ít, nhiều đọc, hiểu (hay chí ít phải biết cái rất cơ bản về nó) còn không thì phải quay về cái thứ nhất mà cầu khấn.

Thiền khác, định khác.
Ai cũng có thể thiền nhưng chỉ 1 số rất ít có thể định.
 
Thiền của Đạo Giáo liên quan đến kinh mạch, không biết tập thì sẽ gây hại cho sức khoẻ, biết tập thì trường thọ (nhiều Đạo sĩ khi chết không bị bệnh gì, cơ thể đến hạn sử dụng thì mệt rồi tự chết thôi).

Công phu cao có thể đắc tiên, sống vài trăm năm thậm chí cả nghìn năm nhưng phải vào rừng núi hoặc tàng hình (đúng thế, phải tự biến thân thành trong suốt), không được can thiệp vào thế sự vì sẽ phải chịu quả báo.

Học Đạo thì tất nhiên khi chết sẽ sinh thiên. Cảnh giới của Đạo Giáo rất cao, tối cao có thể lên đến Vô Sắc Giới Thiên, tuổi thọ lâu hơn vũ trụ. Nhưng ai lên được Sắc Giới Thiên đã là giỏi lắm rồi, cảnh giới Vô Sắc thời nay không ai đạt được đâu.
Quả sống vài trăm năm thì hơi ảo không chứng minh được. Nhưng vụ thiền nguy hiểm là t từng có thấy. T theo đạo Chúa nhưng vụ này t liệt vào dạng không giải thích được và cũng dừng ở biết bên ngoài chứ không có thử lung tung.
 
“Người thuận theo đất, đất thuận theo trời, trời thuận theo Đạo, Đạo thuận theo tự nhiên” – đây là câu nói của Lão Tử trong “Đạo Đức Kinh”, là tinh túy của tư tưởng Đạo gia, cũng là dấu ấn tinh thần được khắc sâu vào xương tủy của người Trung Quốc. Dưới tác dụng của loại ý thức này, mấy nghìn năm qua, người Trung Quốc đều hữu ý hoặc vô ý coi việc “thuận theo tự nhiên” thành nguyên tắc đối nhân xử thế.

Trong nhận thức về văn hóa truyền thống Trung Hoa, Phật gia thuyết Phật Pháp, Đạo gia giảng Đạo Pháp. Chiểu theo lý luận của Đạo gia, trên “thái cực” là “thái hư”, “vô cực”, là “vô”; trên “Đạo” là “tự nhiên” và cũng là “vô”. Do đó “tự nhiên” trong Đạo pháp là cảnh giới cao nhất, và ảnh hưởng của nó trong nhận thức của mọi người là vô cùng to lớn và có sự hiện diện ở khắp mọi nơi.

Đệ tử Đại Pháp đều biết rằng nền văn minh Trung Hoa trong năm nghìn năm đều là để đặt định văn hóa cho con người có thể lý giải Pháp. Do đó bất kể Đạo gia và Phật gia lưu lại lý luận gì, thì kỳ thực cũng chỉ là văn hóa tu luyện chứ không phải chân Pháp. Tuy nhiên dấu ấn tinh thần được khắc sâu vào xương tủy này, ngay cả khi trải qua đời đời kiếp kiếp thì vẫn ảnh hưởng rất lớn đến người tu luyện ngày nay. Quan niệm “Đạo thuận theo tự nhiên”, đối với tu luyện cá nhân mà nói thì dường như không có ảnh hưởng lớn. Nhưng trong tu luyện Chính Pháp, phải đối diện với tình huống cựu thế lực và những tà ma can nhiễu, phá hoại Đại Pháp, Pháp của cựu vũ trụ đều đang được Sư phụ quy chính, vậy thì quan niệm này sẽ gây trở ngại cho chúng ta.

Trong bài kinh văn “Nói về Pháp” – Tinh Tấn Yếu Chỉ, Sư phụ đã khai thị:

“Lâu nay những chúng sinh trong Đại Pháp, đặc biệt là đệ tử vẫn một mực tồn tại một loại hiểu sai ở các tầng thứ khác nhau đối với Pháp về phương diện đề cao tâm tính. Mỗi khi ma nạn tới, không dùng phía bản tính để nhận thức, mà hoàn toàn dùng phía con người để lý giải, như vậy tà ma sẽ lợi dụng điểm ấy để can nhiễu và phá hoại mãi không thôi, khiến học viên lâm trong ma nạn một thời gian lâu”. “Chư vị cũng cần minh bạch rõ rằng “tự nhiên” là không tồn tại, mà “tất nhiên” là có nguyên nhân. Kỳ thực “tự nhiên” là người thường giải thích không nổi những hiện tượng về vũ trụ, về sinh mệnh, về vật chất nên mới nói bao biện một cách vô trách nhiệm như thế, họ cũng không nghĩ đến bản thân “tự nhiên” ấy là gì. Do chịu nhận ảnh hưởng của loại ý thức ấy, chư vị cho rằng hết thảy ma nạn đều là tất nhiên, là như thế rồi, sản sinh ra một loại trạng thái bó tay tiêu cực. Do đó, phía con người của chư vị cần phải minh bạch, mà chủ yếu hơn là phía đã đắc Pháp phải rõ ràng.”
Tôi lý giải được rằng cái gọi là “tự nhiên” trong “Đạo thuận theo tự nhiên”, “thái hư”, “vô cực”, “vô” trong văn hóa tu luyện bản thân nó cũng là sinh mệnh, cũng là thể hiện của một tầng thứ trong Pháp của cựu vũ trụ. Mà toàn bộ Pháp trong cựu vũ trụ đều biến dị cả rồi, đều đi đến bước cuối cùng trong “thành trụ hoại diệt” rồi. Vì vậy, làm một đệ tử Đại Pháp thì không thể thuận theo cái “tự nhiên” này mà đi được. Trong ma nạn cần phải học Pháp cho nhiều, dùng những gì bản thân lĩnh ngộ được trong Đại Pháp để đo lường, để xem cái “tất nhiên” ở đằng sau “ma nạn” này là do nguyên nhân gì tạo ra. Ví dụ như đằng sau “ma nạn” này chính là cựu thế lực đang dùi vào sơ hở của bản thân chúng ta, mà cái “sơ hở” này chính là nơi mà bản thân ta không phù hợp với tiêu chuẩn của Đại Pháp. “Lậu” của bản thân rốt cuộc là gì? Đã làm sai ở đâu và làm thế nào thì mới đúng? Làm sao để điều chỉnh lại quan niệm không đúng đắn của bản thân? Trên hành vi thì phải làm thế nào mới phù hợp với yêu cầu của Đại Pháp đối với bản thân ở tầng thứ này?

Ví dụ, nếu như thông qua những điều ở trên ta phát hiện được vấn đề của bản thân và điều chỉnh lại, trong tâm thực sự thản nhiên bất động, nhưng lại thấy rằng cái “ma nạn” này vẫn chưa hết, vậy thì ta lại xem tâm tính hoặc trên hành vi của bản thân còn có vấn đề khác không. Nếu như bản thân không có vấn đề gì, thì đây nhất định là do tà ác can nhiễu, khi đó ta sẽ kiên định phát chính niệm để giải thể cái “ma nạn” này, đồng thời phủ định an bài của cựu thế lực.

Sư phụ đã từng giảng:

“Phật Pháp là đặc tính của vũ trụ, là nhân tố tạo nên vật chất bản nguyên, là nguyên nhân của vũ trụ được sinh ra” (“Chứng thực” – Tinh Tấn Yếu Chỉ).
Từ trong đoạn kinh văn này, tôi ngộ được rằng khi gặp phải mâu thuẫn trước mắt hay lúc ma nạn đến, nếu có thể tĩnh tâm học Pháp và hướng nội tìm, thực sự có thể tìm được nguyên nhân sản sinh vấn đề, nguyên nhân căn bản, hơn nữa còn quy chính nó, vậy thì cảnh giới tu luyện sẽ không ngừng đột phá hướng đến bản nguyên hơn, cũng là đến được cảnh giới hồng quan hơn và vi quan hơn.

Trên đây là một chút tâm đắc tu luyện gần đây của bản thân tôi, có chỗ nào không phù hợp với Pháp, mong đồng tu từ bi chỉ chính.
 
Quả sống vài trăm năm thì hơi ảo không chứng minh được. Nhưng vụ thiền nguy hiểm là t từng có thấy. T theo đạo Chúa nhưng vụ này t liệt vào dạng không giải thích được và cũng dừng ở biết bên ngoài chứ không có thử lung tung.

Đạo Chúa là cảnh giới của Dục Giới Thiên.
Người mà anh gọi là Chúa là đấng rất cao quý.
Dục Giới Thiên có một số cõi trời tầng thấp giáp ranh với cõi quỷ nên thỉnh thoảng có chiến tranh.
 

Có thể bạn quan tâm

Top