ĐỔI TIỀN

Thật ra chả dại gì mà đổi tiền tầm này. Dù thực ra bây giờ thấy rõ tiền đã mất giá quá rồi, cầm 500k ra chợ chả mua được gì, loanh quanh mua bó rau muống với vài quả chuối, khay trứng là hết sạch, nhưng đổi tiền không dễ đâu vì phiền phức vl. Phí thiết kế lại, in ấn bộ đồng mới rồi chi phí thu hồi tiền cũ — nếu không chơi loại bạc xanh như Mỹ mà cứ xài polyme kiểu cũ thì tốn kém cực kỳ. Thế nên khả năng đổi tiền chưa tới 10% (nếu đám Bđs ko sụp) hoàn toàn ko có lý do kỹ thuật để đổi tiền

Nó chỉ xảy ra khi quả bong bóng BĐS nát quá, dẫn tới đám chủ đầu tư mất khả năng thanh toán, kéo theo bọn ngân hàng cũng cạn sạch tiền mặt. Lúc đó may ra mới có khả năng chơi quả in thêm tiền để cấp cứu.

Còn tầm này Nova với Vin tao thấy ngáp ngáp hết năm nay thôi, chưa sụp hẳn vì năm sau sẽ khó hơn năm trước ( quy luật của đám bất tài làm lãnh đạo với tiêu chí chạy đua tăng trưởng và tăng thu ngân sách bất chấp, vì khi bọn này đói tiền, để bù đắp thiếu hụt ngân sách thì phải ra thông tư, nghị định với tần suất dày hơn, làm bóp nghẹt thở đời sống của những tầng lớp dân đen cù lao thấp hơn trong xh )

Với tình hình của Vin hiện giờ tao thấy rằng:
-Vin thì đang rao bán dự án Làng Vân để cầm cự.

-Mấy quả đẩy 1 đống xe thải sang Đan Mạch chạy taxi thực chất là tăng chút lãi ảo do doanh thu bán cho công ty con mang lại, chứ tóm lại vẫn là lấy tiền từ túi này đút túi kia, tiền mặt thực tế vẫn bằng 0.

-Tiền thu được từ đám bán góp xe cho dân xứ vẹm (kể cả tư nhân chạy gia đình hay từ mảng Xanh SM) thì cũng nhỏ giọt thôi, không thể gánh nổi cơn đói vốn hiện giờ của con nghiện này,

-Chủ yếu dòng tiền chính vẫn là thế chấp đám nhà Vinhomes cho ngân hàng, bán trái phiếu lãi suất cao, nhưng game này sẽ không còn kéo dài được lâu đâu.

-Riêng bọn Đan Mạch thì quá rành rồi. Mang con xe thiết kế kiểu cải lương sang xứ này chạy đòi ăn Renault,Polestar,Alpine, Tesla,... hệ thống hạ tầng không có, xài ké thì buộc trả thêm phí. Dân Bắc Âu (Đan Mạch, Thụy Điển...) bọn này tao thấy cực kỳ thực dụng, chúng nó toàn chọn hãng xe chung của khối Bắc Âu chúng nó sản xuất ra mà mua và xài, và bọn này Tuyệt đối - Tao nhấn mạnh chữ "Tuyệt đối" cực kỳ khắt khe về tiêu chuẩn an toàn, độ hoàn thiện và nhận diện thương hiệu. Mấy con xe nội thất nhựa "cải lương", thiết kế kiểu mức gọi là tiệm cận với mức đòi hỏi của con dân xứ vẹm mà đòi sang đua với Polestar (xe điện Thụy Điển/Volvo), Renault hay Alpine, Dacia,... thì đúng là ảo tưởng về mặt sản phẩm. Nó thực lộ ra rõ hơn sự ngây thơ của chiến lược "đem chuông đi đánh xứ người" khi tư duy sản phẩm vẫn dừng ở mức đáp ứng thị hiếu dễ dãi, thiếu trải nghiệm của thị trường nội địa.

-Thêm nữa không sở hữu mạng lưới trạm sạc riêng mà đi xài ké của các bên thứ ba (như Clever, Recharge...) thì biên lợi nhuận bị bào mòn sạch. Ở Đan mạch, điện có thể rẻ bèo nhưng tuyệt đối ko có thứ gì free ở đây cả, giá điện có thể rẻ nhưng chi phí lắm đặt trạm sạc và hạ tầng ở các thành phố Odense hay Aurhurs, Copenhaghen ko rẻ, :)

-Đàn anh như Mercedes, Tesla, Renault,... nội thất sang chảnh kiểu vậy mà chạy còn không ăn thua, giờ đem đống nội thất cải lương với mức gọi là chỉ dành cho thị hiếu tiêu dùng con dân xứ vẹm sang EU tao e là..... sớm nát thôi.

Nói chung việc xuất đống xe phế thải sang Đan Mạch hay lập công ty con chạy taxi bản chất không phải để kiếm lời từ thị trường EU, mà là làm đẹp báo cáo tài chính năm nay để "úp bô" nhà đầu tư hoặc dùng số liệu đó tiếp tục thế chấp vay ngân hàng trong nước. Một trò "xoay tiền" kinh điển của việc đuối thanh khoản.

Tóm cái váy lại: Chưa đến mức phải đổi tiền, trừ khi ngân hàng cạn sạch tiền do các công ty BĐS cạn vốn.

Cao tốc bọn này tha hồ chạy, 😁
 
Sửa lần cuối:
anh em có tin rồi à
Mày chưa thoát khỏi xứ Lừa nên vẫn còn tưởng bở mấy cái tàu sân bay của USA đổ bộ tới Đà Nẵng city chỉ thuần túy nhằm mục đích ăn uống đập phá thay vì thực hiện một nhiệm vụ siêu chiến lược nào đó như nó đc vẽ vời trên các cơ quan thông tấn là công cụ của thực thể mà-ai-cũng-biết-là-thực-thể-nào-đó
;))
 
Thật ra chả dại gì mà đổi tiền tầm này. Dù thực ra bây giờ thấy rõ tiền đã mất giá quá rồi, cầm 500k ra chợ chả mua được gì, loanh quanh mua bó rau muống với vài quả chuối, khay trứng là hết sạch, nhưng đổi tiền không dễ đâu vì phiền phức vl. Phí thiết kế lại, in ấn bộ đồng mới rồi chi phí thu hồi tiền cũ — nếu không chơi loại bạc xanh như Mỹ mà cứ xài polyme kiểu cũ thì tốn kém cực kỳ. Thế nên khả năng đổi tiền chưa tới 10% (nếu đám Bđs ko sụp) hoàn toàn ko có lý do kỹ thuật để đổi tiền

Nó chỉ xảy ra khi quả bong bóng BĐS nát quá, dẫn tới đám chủ đầu tư mất khả năng thanh toán, kéo theo bọn ngân hàng cũng cạn sạch tiền mặt. Lúc đó may ra mới có khả năng chơi quả in thêm tiền để cấp cứu.

Còn tầm này Nova với Vin tao thấy ngáp ngáp hết năm nay thôi, chưa sụp hẳn vì năm sau sẽ khó hơn năm trước ( quy luật của đám bất tài làm lãnh đạo với tiêu chí chạy đua tăng trưởng và tăng thu ngân sách bất chấp, vì khi bọn này đói tiền, để bù đắp thiếu hụt ngân sách thì phải ra thông tư, nghị định với tần suất dày hơn, làm bóp nghẹt thở đời sống của những tầng lớp dân đen cù lao thấp hơn trong xh )

Với tình hình của Vin hiện giờ tao thấy rằng:
-Vin thì đang rao bán dự án Làng Vân để cầm cự.

-Mấy quả đẩy 1 đống xe thải sang Đan Mạch chạy taxi thực chất là tăng chút lãi ảo do doanh thu bán cho công ty con mang lại, chứ tóm lại vẫn là lấy tiền từ túi này đút túi kia, tiền mặt thực tế vẫn bằng 0.

-Tiền thu được từ đám bán góp xe cho dân xứ vẹm (kể cả tư nhân chạy gia đình hay từ mảng Xanh SM) thì cũng nhỏ giọt thôi, không thể gánh nổi cơn đói vốn hiện giờ của con nghiện này,

-Chủ yếu dòng tiền chính vẫn là thế chấp đám nhà Vinhomes cho ngân hàng, bán trái phiếu lãi suất cao, nhưng game này sẽ không còn kéo dài được lâu đâu.

-Riêng bọn Đan Mạch thì quá rành rồi. Mang con xe thiết kế kiểu cải lương sang xứ này chạy đòi ăn Renault,Polestar,Alpine, Tesla,... hệ thống hạ tầng không có, xài ké thì buộc trả thêm phí. Dân Bắc Âu (Đan Mạch, Thụy Điển...) bọn này tao thấy cực kỳ thực dụng, chúng nó toàn chọn hãng xe chung của khối Bắc Âu chúng nó sản xuất ra mà mua và xài, và bọn này Tuyệt đối - Tao nhấn mạnh chữ "Tuyệt đối" cực kỳ khắt khe về tiêu chuẩn an toàn, độ hoàn thiện và nhận diện thương hiệu. Mấy con xe nội thất nhựa "cải lương", thiết kế kiểu mức gọi là tiệm cận với mức đòi hỏi của con dân xứ vẹm mà đòi sang đua với Polestar (xe điện Thụy Điển/Volvo), Renault hay Alpine, Dacia,... thì đúng là ảo tưởng về mặt sản phẩm. Nó thực lộ ra rõ hơn sự ngây thơ của chiến lược "đem chuông đi đánh xứ người" khi tư duy sản phẩm vẫn dừng ở mức đáp ứng thị hiếu dễ dãi, thiếu trải nghiệm của thị trường nội địa.

-Thêm nữa không sở hữu mạng lưới trạm sạc riêng mà đi xài ké của các bên thứ ba (như Clever, Recharge...) thì biên lợi nhuận bị bào mòn sạch. Ở Đan mạch, điện có thể rẻ bèo nhưng tuyệt đối ko có thứ gì free ở đây cả, giá điện có thể rẻ nhưng chi phí lắm đặt trạm sạc và hạ tầng ở các thành phố Odense hay Aurhurs, Copenhaghen ko rẻ, :)

-Đàn anh như Mercedes, Tesla, Renault,... nội thất sang chảnh kiểu vậy mà chạy còn không ăn thua, giờ đem đống nội thất cải lương với mức gọi là chỉ dành cho thị hiếu tiêu dùng con dân xứ vẹm sang EU tao e là..... sớm nát thôi.

Nói chung việc xuất đống xe phế thải sang Đan Mạch hay lập công ty con chạy taxi bản chất không phải để kiếm lời từ thị trường EU, mà là làm đẹp báo cáo tài chính năm nay để "úp bô" nhà đầu tư hoặc dùng số liệu đó tiếp tục thế chấp vay ngân hàng trong nước. Một trò "xoay tiền" kinh điển của việc đuối thanh khoản.

Tóm cái váy lại: Chưa đến mức phải đổi tiền, trừ khi ngân hàng cạn sạch tiền do các công ty BĐS cạn vốn.

Cao tốc bọn này tha hồ chạy, 😁
Sắp tới vin mà chấp nhận giơ đầu chịu báng đứng tên Đại Nam thì lại được cấp kim bài miễn tử và bơm thêm máu còn lâu mới hẹo
 
Dm dân ngu cu đen cứ nghĩ đổi tiền là dễ. 1 là thay đổi thể chế hoặc thay đổi hiến pháp như hồi mở cửa hoặc là kt nát như cháo chó 1tr hồ tệ mua 1 bó rau muốn thì may ra mới đổi, chúng mày tung tin chẳng qua đang cầm nhiều vàng hy vọng dân ngu nó ôm vàng cho chúng mày thoát
 
Dm dân ngu cu đen cứ nghĩ đổi tiền là dễ. 1 là thay đổi thể chế hoặc thay đổi hiến pháp như hồi mở cửa hoặc là kt nát như cháo chó 1tr hồ tệ mua 1 bó rau muốn thì may ra mới đổi, chúng mày tung tin chẳng qua đang cầm nhiều vàng hy vọng dân ngu nó ôm vàng cho chúng mày thoát
Cốc vỡ nước tự tan
 
Dm dân ngu cu đen cứ nghĩ đổi tiền là dễ. 1 là thay đổi thể chế hoặc thay đổi hiến pháp như hồi mở cửa hoặc là kt nát như cháo chó 1tr hồ tệ mua 1 bó rau muốn thì may ra mới đổi, chúng mày tung tin chẳng qua đang cầm nhiều vàng hy vọng dân ngu nó ôm vàng cho chúng mày thoát
Không phải là vấn đề dễ hay khó, nó phải đúng thời điểm, có đầy đủ nhân và duyên.😅
 
Không phải là vấn đề dễ hay khó, nó phải đúng thời điểm, có đầy đủ nhân và duyên.😅
Tầm này ko đủ nhân duyên đâu, năm ngoái sát nhập 1 phần ko nhỏ bọn cán bụ mất việc nó đã cay rồi chưa nói đến dân thêm cái sb gia bình nữa lòng dân nó đã nhen nhóm rồi, giờ mà đổi tiền thì dcm nó đốt trụi cái hà nội
 
Tầm này ko đủ nhân duyên đâu, năm ngoái sát nhập 1 phần ko nhỏ bọn cán bụ mất việc nó đã cay rồi chưa nói đến dân thêm cái sb gia bình nữa lòng dân nó đã nhen nhóm rồi, giờ mà đổi tiền thì dcm nó đốt trụi cái hà nội
Mình không đủ thông tin để nhận xét nó có xảy ra hay không đâu. Thôi kệ, tới đâu hay đó 😅
 
Đợi nhà nước confirmed :”Không có chuyện …”

Tin đồn đổi tiền đã manh nha trong dân chúng khi tình hình kinh tế thập niên 1980 ngày càng khó khăn nên chính quyền cho cơ quan truyền thông phát tán và trấn an dân tình là không có kế hoạch đổi tiền. Ngày 12 tháng 9 năm 1985, trang nhất báo Tuổi Trẻ còn khẳng định "Bẻ gãy thủ đoạn tung tin đổi tiền của gian thương..." nhưng hai ngày sau, 14 tháng 9 thì có lệnh thu hồi tiền cũ và đồng loạt thay tiền mới. Lý do đưa ra là để tăng cường "lợi ích của dân lao động

Nhưung tới đó thì muộn rồi, tranh thủ đổi sang vàng đi :hungry:
 
CHAEBOL NGUYÊN BẢN VÀ PHIÊN BẢN "NỬA VỜI" TẠI VIỆT NAM

Trong lịch sử kinh tế thế giới, mô hình Chaebol (tài phiệt) của Hàn Quốc những năm 1960 luôn là ví dụ kinh điển về cú bắt tay chiến lược giữa Nhà nước và Tư nhân để vực dậy một nền kinh tế đổ nát. Nhìn sang Việt Nam hôm nay, dường như chúng ta đang vận hành một phiên bản Chaebol khá "nửa vời".

1. Bản chất Chaebol Hàn Quốc: Đổi đặc quyền lấy kỷ luật toàn cầu.

Vào thập niên 1960, dưới bàn tay sắt của Tổng thống Park Chung-hee, chính phủ Hàn Quốc đã dồn những nguồn lực quốc gia tối thượng — từ tín dụng ưu đãi đến bảo hộ độc quyền — vào tay một số ít gia tộc để nhào nặn nên Samsung, Hyundai, LG, SK...

Nhưng điểm mấu chốt tạo nên kỳ tích sông Hàn không nằm ở sự ưu ái, mà nằm ở cơ chế sàng lọc tàn nhẫn dựa trên hai nguyên tắc:
- Áp lực xuất khẩu bắt buộc: Chính phủ không nuôi "gà chọi" bằng thóc nội địa. Các tập đoàn buộc phải lao vào các ngành công nghiệp nặng, công nghệ cao (đóng tàu, luyện thép, ô tô, bán dẫn) để đấu tay đôi với các ông lớn Mỹ, Âu, Nhật. Không mang được ngoại tệ về, dòng vốn ưu đãi lập tức bị cắt đứt. Thắng làm vua, thua bị đào thải.
- Cộng sinh chuỗi cung ứng: Định hướng Chaebol vào sản xuất công nghiệp và bắt buộc họ phải kéo theo hàng ngàn doanh nghiệp vừa và nhỏ (SME) trong nước tham gia sâu vào chuỗi giá trị>>>>Thịnh vượng được lan tỏa thực chất.

2. Phiên bản "Chaebol hướng nội" tại Việt Nam
Chủ trương phát triển các tập đoàn kinh tế tư nhân lớn đóng vai trò "đầu tàu" là định hướng hoàn toàn đúng. Thực tế, chúng ta đã hình thành được những đế chế quy mô khổng lồ, kiểm soát phần lớn vốn hóa chứng khoán, quỹ đất và các lĩnh vực trọng yếu.
Tuy nhiên, khi mô hình này được "Việt hóa", những khoảng trống chết người bắt đầu lộ ra, đó là:

Tập trung cào xới "địa tô" nội địa: Thay vì mang chuông đi đánh xứ người, chịu áp lực xuất khẩu công nghệ hay sản phẩm công nghiệp, đa phần các "đầu tàu" của chúng ta lại lớn lên nhờ khai thác tài nguyên nội địa — chủ yếu là bất động sản, tài chính và dịch vụ tiêu dùng.

Dòng tiền khép kín trong "hệ sinh thái": Lợi ích và dòng tiền từ các chính sách ưu đãi, thay vì chảy vào huyết mạch nền kinh tế để lan tỏa, thì lại xoay vòng, "xào nấu" bên trong các công ty con, công ty liên kết của chính tập đoàn đó.

Sự đứt gãy của khối doanh nghiệp vừa và nhỏ (SME): Khác với Nhật Bản hay Hàn Quốc — nơi các tập đoàn lớn nuôi dưỡng hàng vạn nhà cung cấp vệ tinh vững mạnh — khối SME tại Việt Nam phần lớn đang bị đẩy bên lề cuộc chơi. Họ chật vật xoay xở với nguồn vốn đắt đỏ và chi phí mặt bằng ngất ngưởng do chính bong bóng tài sản từ các ông lớn tạo ra.

3. Hệ lụy: Kinh tế hình chữ K và rủi ro "bụng ỏng đít teo". Sự lệch pha này đang bào mòn sức khỏe tổng thể của nền kinh tế một cách âm thầm nhưng khốc liệt:

Phân hóa hình chữ K sâu sắc: Nhánh đi lên là các tập đoàn lớn nắm giữ nguồn lực, đất đai và các đặc quyền. Nhánh cắm đầu xuống là đại đa số doanh nghiệp SME, hộ kinh doanh và người lao động — những đối tượng đang bị bóp nghẹt biên lợi nhuận và đối diện với sức mua cạn kiệt.

Cấu trúc dị dạng: Khi nguồn lực quốc gia (đất đai, tín dụng, giấy phép) tập trung quá mức vào một nhóm lợi ích mà thiếu đi áp lực về hiệu suất kinh tế thực, chúng ta dễ rơi vào trạng thái "bụng ỏng đít teo" — phình to ở phần ngọn (các tập đoàn ngàn tỷ) nhưng teo tóp ở phần gốc (năng lực sản xuất cốt lõi và túi tiền của người dân).

Thiết nghĩ:
Một nền kinh tế muốn bứt phá không thể thiếu những cánh chim đầu đàn. Nhưng nếu sao chép mô hình Chaebol mà bỏ quên hai mỏ neo cốt lõi: Kỷ luật xuất khẩu và Trách nhiệm dẫn dắt chuỗi cung ứng, chúng ta sẽ chỉ tạo ra những "đầu tàu" ngốn tài nguyên nhưng thiếu đi lực kéo thực sự.
Bài toán ở đây không phải là kìm hãm các tập đoàn lớn, mà là thiết lập lại luật chơi: Gắn liền đặc quyền ưu đãi với trách nhiệm tạo ra giá trị kinh tế thực cho quốc gia.
 

Có thể bạn quan tâm

Top