Có Hình Buồn ơi; Chào mi.

Sài Gòn tắt nắng thì khí trời còn hơi oi bức, tao hay lựa lúc nắng tắt để lên sân thượng ngắm cái chiều tà; Cái chiều tà ẩn uất khuất sau những tòa cao tầng. Tiếng gọi mưu sinh vẫn dồn dập và không bao giờ nghỉ.

Ngày xưa tao đã từng tự hỏi, tao không hiểu vì sai Sài Gòn- nơi tao sinh ra- dù có đi đâu, Sg vẫn có những thanh âm khác biệt mà không đâu tao nghe được.

Đến một trưa, tao nằm võng, vất qua cuốn: Buồn ơi chào Mi của Sagan rồi ngủ thiếp đi mất. Trong giấc mộng mị; tiếng loa rao bánh mì sữa đặc, .. ngàn 1 ổ; Hay tiếng rao thu mua đồ điện cũ len lỏi trong giấc mơ ngột ngạt, đầy hình thù kinh dị.

T giật mình dậy; nhận ra, đúng rồi, Cái thanh âm mà tao hằng ám ảnh của Sài Gòn:
Chính là: Thanh âm của sự mưu sinh! Chính cái tao nghe hằng ngày đã ám ảnh tao mà tao không biết,

Cái SG này, là nơi mọi người đến để kiếm sống, là nơi mọi văn hóa đều được đồng hóa! Hence, the voices and sounds!

CtQCNKKNkmvf.png


Chỉ vậy thôi mà mãi không nghe ra.

Tao vui quá; Bật máy ngồi dịch thơ Paul Éluard:

Buồn ơi chào mi;
Buồn ơi
Rồi đi

Buồn khắc trên tường,
Buồn rơi vấn vương.
Buồn trong đôi mắt;
Hắt lên bờ môi.

Buồn người không tới;
Khuôn mặt thân quen,
Đượm trong con quỷ
Chuyện tình không tên.

Buồn hỡi buồn ơi;
Đau như ngày hè,
Hé những đôi môi,
Tình ta đâu rồi?

.....
Farewell sadness, Hello, sadness

Love of lovable bodies
Power of love
Whose courtesy emerges
Like a bodiless monster
Unattached head
Sadness beautiful face.

-Paul Éluard-

Buồn ơi,
Chào Mi.
 
Sửa lần cuối:
Với tôi thì, SG không hẳn nơi mưu sinh, tôi chả kiếm chác được gì từ cái tp chết tiệt này, mà ngược lại.
Tôi chỉ thấy nó như một nơi hò hẹn của tội lỗi và bệnh tật. Ở một khía cạnh khác thì nó hơi giống hội quán của những mảnh đời không tên tuổi, những thương nhớ, những giấc mộng không thành. Và những ngày tháng ngậm ngùi nữa.
Tôi nợ SG hay SG nợ tôi? Ai vay mượn ai làm sao trả?
3qRDvdx.jpeg
 
Sửa lần cuối:
Với tôi thì, SG không hẳn nơi mưu sinh, tôi chả kiếm chác được gì từ cái tp chết tiệt này, mà ngược lại.
Tôi chỉ thấy nó như một nơi hò hẹn của tội lỗi và bệnh tật. Ở một khía cạnh khác thì nó hơi giống hội quán của những mảnh đời không tên tuổi, những thương nhớ, những giấc mộng không thành. Và những ngày tháng ngậm ngùi nữa.
Tôi nợ SG hay SG nợ tôi? Ai vay mượn ai làm sao trả?
3qRDvdx.jpeg
Thì coi như cả hai nợ nhau. Lol, có gì từ từ trả
Tôi sanh ở đây nên cảm nhận sự thay đổi của SG rất rõ. Chưa kể từng khu vực cảm quan không gian cũng khá khác nhau.
 
Thì coi như cả hai nợ nhau. Lol, có gì từ từ trả
Tôi sanh ở đây nên cảm nhận sự thay đổi của SG rất rõ. Chưa kể từng khu vực cảm quan không gian cũng khá khác nhau.
Nhớ hồi sau covid về VN, cái không nhận ra được khúc Cách Mạng Tháng 8 luôn, lúc trước khi đi nó chưa có mở đường, lúc về thì thấy rộng hơn, mấy chỗ mà ngày xưa hay ngồi ăn uống cũng đóng cửa mất. :too_sad:
 
Mầy thuộc đoạn đó là hết vốn từ vựng của tau, đóng 1k cho khóa học đi tml :shame:
:vozvn (21): khầy gì kỳ mậy, giấu nghề à. Bo hẳn ngàn rưỡi luôn mày,
bố mày đang buồn đọc xong lão lòng vl
Tức, tao đã thành công :vozvn (18): .
Nếu buồn là một loại tài sản thì Ngạn được coi là người giàu. :pudency:
Buồn gì lắm Ngạn, đi "kím" tình yêu thích đực không ra hả.
 
:vozvn (21): khầy gì kỳ mậy, giấu nghề à. Bo hẳn ngàn rưỡi luôn mày,

Tức, tao đã thành công :vozvn (18): .

Buồn gì lắm Ngạn, đi "kím" tình yêu thích đực không ra hả.
Tình yêu đích thực thời nay hiếm lắm, hoặc nó chỉ tồn tại trong một vài thời điểm. Còn thích đực thì nhường @chó đen chó vàng chó đỏ :vozvn (22):
 
Top