Nơi Mr Cương tông chết người trở thành nơi check in hot dành cho giới trẻ, sánh vai với kim tự tháp ba đình

Khi Cương gây tai nạn xong đi ra khỏi xe là rời hiện trường, không gọi xe cấp cứu hay có hành động gì cứu giúp người bị nạn là rơi vào Khoản 2 Điều 260, khung cao nhất là 10 năm là rất nghiêm trọng rồi. Khoản 3 Điều 29 chỉ giúp được Cương nếu rơi vào Khoản 1 Điều 260 thôi. Làm gì được miễn trách nhiệm hình sự.
Nếu ra quyết định không khởi tố vụ án chỉ vì dàn xếp thì nền tư pháp xuống hố mẹ rồi.

Đây là Công Lý bị đột quỵ chứ không còn diễn hài nữa!
 
Gen z tính chơi khô máo luôn hay sao nhỉ? Hôm trước tao search còn đéo ra maps giờ ra cả đống rồi.

6gncn1o0qLW.png
 
Tao được biết vụ này Nam Tào và vợ muốn một chân trong thượng thư bộ văn hoá chú phỉnh. Nên sẽ không dễ để vụ này chìm
Gọi gì bần tăng thế?

Nam Tào mà không nhân cơ hội này thì đáo bao giờ cơ hội nữa đâu. Tao nghe đồn bà "Sinh" ghim Nam Tào và đéo ưa từ lâu rồi. Vì Nam Tào đi đến đâu là lãnh đạo cơ quan đó gặp vận rủi.
Thầy đâu có tai tiếng như vậy??? Dm
 
Đọc sách của bọn cai trị cả trăm năm trước rồi tự nhục thì nhất m rồi .
Nếu thích tự nhục thì t chỉ m đọc thêm cuốn Tâm lý dân tộc an nam của Paul Giran rồi m tự nhục thêm cho nó lên đỉnh.
Bonus thêm cuốn Khuyến học của Fukuzawa Yukichi xem chính ổng có chửi dân Nhật te tua ko.
Cần đéo gì tự nhục; đọc Phan châu trinh đi rồi vuốt mặt cho tỉnh
 

Bộ trưởng Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch Lâm Thị Phương Thanh sử dụng rất nhiều văn của tác giả khác nhưng không ghi nguồn trong Luận văn Thạc Sĩ năm 2009 tại Đại học Quốc gia Hà Nội.

Lời đầu tiên, tên của nhóm này là Liêm Chính Khoa Học, vậy nên xin hãy chú trọng vào nội dung, tài liệu và bằng chứng được trình bày trong bài viết, thay vì chức vụ, quan điểm chính trị hay những vấn đề cá nhân không liên quan.

Thứ hai, mọi nhận định trong bài đều dựa trên việc đối chiếu trực tiếp văn bản, kèm nguồn và số trang cụ thể để người đọc có thể tự kiểm chứng.

Thứ ba, tôi đã viết sẵn một bức thư cảm ơn để gửi quản trị viên của nhóm nếu như nhóm này không còn tồn tại nữa.

Đường dẫn đến Luận văn bà Thanh:


—————————————————

Một vài lưu ý trước khi đọc:
    • Ở đâu mà tôi có Luận văn của bà Thanh? Thư viện Đại học Quốc gia Hà Nội có lưu trữ. Có một bản lưu công cộng từ rất lâu phải dùng web archive mới tìm được.
https://repository.vnu.edu.vn/.../08c9ee57-89f3.../content
    • Tôi có đảm bảo những thông tôi đưa ra là chính xác không? Tôi hoàn toàn NHẬN TRÁCH NHIỆM về mình nếu nội dung tôi đưa ra là không chính xác, thậm chí nhận trách nhiệm trước pháp luật nếu thông tin sai lệch. Tất cả nội dung đưa ra đều có bằng chứng đối chiếu, dựa danh những chuẩn mực Liêm chính Khoa học.
    • Đây có phải là tất cả bằng chứng về sự trùng lặp mà không trích dẫn phù hợp trong Luận văn của bà Thanh không? Những bằng chứng tôi đưa ra không là tất cả, nhưng trong giới hạn của một bài viết (và cả hình minh họa), thì tôi cố gắng diễn giải và truyền đạt thông tin một cách cụ thể, rõ ràng, dễ hiểu và ngắn gọn nhất.
—————————————————

Luận văn là “Bảo vệ quyền trẻ em đối với người chưa thành niên vi phạm pháp luật” của bà Lâm Thị Phương Thanh, bảo vệ tại Khoa Luật - Đại học Quốc gia Hà Nội năm 2009, chuyên ngành Lý luận và lịch sử nhà nước và pháp luật, dưới sự hướng dẫn của GS.TS Hoàng Thị Kim Quế.

Dưới đây là một số bằng chứng về việc bà Thanh “mượn” văn của tác giả khác nhưng không ghi nguồn thích hợp.

Trường hợp thứ nhất, từ trang 47 đến trang 51, khi đặt nội dung luận văn cạnh bài “Pháp luật Việt Nam với việc đáp ứng các yêu cầu quốc tế về thủ tục tố tụng xét xử đối với người chưa thành niên” của ThS. Nguyễn Xuân Tĩnh, đăng trên Ấn phẩm Tạp chí Nghiên cứu Lập pháp, số 20, tháng 12/2008, có thể thấy nhiều đoạn trùng nguyên văn và cùng trình tự lập luận.

Đường dẫn đến bài báo của ông Tĩnh:
https://lapphap.vn/.../Phap-luat-Viet-Nam-voi-viec-dap...


Một số đoạn được sao chép từ trang 47…

Ở Việt Nam, thủ tục tố tụng đối với người chưa thành niên (trong đó có xét xử) về cơ bản được quy định chung trong BLTTHS. So với yêu cầu quốc tế thì chúng ta chưa có văn bản pháp luật riêng về thủ tục tố tụng đối với người chưa thành niên, nhưng trong BLTTHS ngoài những quy định chung (áp dụng cho cả người chưa thành niên) thì đã có một chương (Chương XXXII từ Điều 301 đến Điều 310) quy định thủ tục tố tụng đối với người chưa thành niên. Tuy nhiên, thủ tục tố tụng tại chương này chỉ áp dụng đối với người bị bắt, người bị tạm giữ, bị can, bị cáo là người chưa thành niên, chưa có quy định thủ tục tố tụng áp dụng với người bị hại, người làm chứng là người chưa thành niên.

… đến hết trang 51 là giống y hệt nha.

Về yêu cầu bảo vệ riêng tư đối với bị cáo, người bị hại, người làm chứng là người chưa thành niên: Theo Điều 18 BLTTHS thì việc xét xử của Tòa án được tiến hành công khai, mọi người đều có quyền tham dự. Tòa án chỉ xử kín trong trường hợp đặc biệt cần giữ bí mật nhà nước, thuần phong mỹ tục của dân tộc hoặc để giữ bí mật của đương sự theo yêu cầu chính đáng của họ, nhưng vẫn phải tuyên án công khai. Điều 307 BLTTHS về xét xử với bị cáo chưa thành niên quy định: trong trường hợp cần thiết, Tòa án có thể quyết định xét xử kín. Như vậy, việc xét xử của Tòa án cơ bản là công khai, người chưa thành niên chỉ có thể được xét xử kín khi được Tòa án chấp thuận, nhưng hiện nay cũng chưa có hướng dẫn cụ thể nào về xét xử kín theo yêu cầu giữ bí mật của đương sự hoặc “trường hợp cần thiết” để xét xử kín đối với bị cáo chưa thành niên, nên quy định này ít khả thi.

Điểm đáng chú ý là theo phần đối chiếu tôi thực hiện, Nguyễn Xuân Tính không xuất hiện trong danh mục tài liệu tham khảo của luận văn, mặc dù nhiều đoạn liên tiếp trong các trang 47-51 tương ứng rất sát với bài của ông.

Chưa hết.

Ở trang 72-73, luận văn lại có một đoạn dài trùng với bài “Một số vấn đề về quyền tham gia của trẻ em” của TS. Hoàng Văn Tiến, đăng ngày 31/3/2009.

Đường dẫn đến bài báo của ông Tiến:
https://web.archive.org/.../Mot-so-van-de-ve-quyen-tham...


Đoạn bị sao chép:

Tuy nhiên, các điều khoản về sự tham gia của trẻ em trong các luật, chính sách chính trong nước thì vẫn còn rải rác và không phải lúc nào cũng cung cấp đủ hướng dẫn để có thể thực thi tốt. Ví dụ, các quy định về sự tham gia của người chưa thành niên trong các thủ tục hình sự và dân sự và các thủ tục khiếu nại và tố cáo vẫn còn không có các chỉ dẫn cụ thể. [Rút gọn bớt nhé] Luật bảo vệ, chăm sóc và giáo dục trẻ em (2004) đã nêu: Nhà nước “có trách nhiệm lắng nghe và giải quyết các nguyện vọng chính đáng của trẻ em” mà không quy định rằng trẻ em cần được tham khảo ý kiến trong các quy trình biện hộ hoặc làm rõ thế nào là nguyện vọng “chính đáng”.

Trường hợp Hoàng Văn Tiến thì tên tác giả có xuất hiện trong danh mục tài liệu tham khảo. Nhưng việc đưa một tác phẩm vào bibliography không có nghĩa là có thể lấy nguyên cả đoạn văn của tác giả rồi sử dụng như văn của mình. Nếu sử dụng nguyên văn, thông lệ học thuật yêu cầu phải đánh dấu trích dẫn trực tiếp và chỉ rõ nguồn tại vị trí sử dụng. Việc chỉ để tên nguồn ở cuối luận văn không thay thế cho việc ghi nhận tác giả ngay tại đoạn văn được lấy lại.

Đến trang 77, lại xuất hiện một nguồn khác.

Nhiều đoạn ở đây tương ứng với bài “Thực trạng và giải pháp phòng, chống vi phạm pháp luật của người chưa thành niên” của TS. Đinh Xuân Nam, cũng đăng trên Ấn phẩm Tạp chí Nghiên cứu Lập pháp, số 20, tháng 12/2008.

Đường dẫn đến bài báo của ông Nam:
https://lapphap.vn/.../Thuc-trang-va-giai-phap-phong...


Một số đoạn bị sao chép mà không ghi nguồn trong bài bà Thanh:

Các bậc cha mẹ cần được nâng cao tri thức về phòng, chống vi phạm, tội phạm, tệ nạn xã hội để hiểu được vi phạm tội phạm và tệ nạn xã hội là gì; nguyên nhân chủ quan và khách quan dẫn đến việc gây ra các hành vi này; cách nhận biết người phạm tội, vi phạm pháp luật, mắc nghiện ma túy; tội phạm và tệ nạn xã hội gây ra tác hại gì cho bản thân, gia đình, xã hội; có thể cai nghiện ma túy được không; cai nghiện bằng cách nào để họ có định hướng và có biện pháp quản lý, giáo dục con cái.
Triển khai tốt việc dạy nghề cho các đối tượng ở các trại giam, đưa chương trình việc làm vào các trường giáo dưỡng, cơ sở giáo dục, cơ sở chữa bệnh hỗ trợ giải quyết việc làm cho các đối tượng vừa ra khỏi các trường giáo dưỡng hoặc trại giam nhanh chóng tái hòa nhập với cộng đồng./.

—————————————————

Điều cần phân biệt rất rõ là, ở đây không phải vấn đề “similarity 20% hay 30%”, cũng không phải câu chuyện một vài định nghĩa pháp luật buộc phải giống nhau.

Vấn đề nằm ở cách sử dụng văn bản của người khác viết trước đó mà không cho trích dẫn.

Một đoạn văn có thể dựa trên cùng điều luật. Nhưng khi hàng loạt câu liên tiếp có cùng cách sắp xếp ý, cùng diễn giải, cùng ví dụ, cùng dấu câu và cùng thứ tự lập luận với một bài được công bố trước đó thì có phải là…?

Còn nhiều mảnh bằng chứng về sự sao chép văn của người khác trong luận văn của bà Thanh nữa
 
Nghĩ mà buồn chả nhẽ bán nhà đi làm cái quốc tịch
tao quen một số người nó xuất thân cũng bình thường, chúng nó là bạn học, hàng xóm, đồng nghiệp cũ… vớ được mấy cái mối đi nước ngoài giờ đứa ở Úc, đứa ở Nhật, đứa châu Âu… bọn nó trình độ ko cao ko nhiều tiền nhưng tao ko rõ nó vẫn đc ở định cư lâu dài, giờ ko biết đời sống hàng ngày hơn tao ko nhưng con cái nó đẻ ra bên đó nhập tịch bên đó hết, rõ ràng sẽ hơn con tao rồi
 
tao quen một số người nó xuất thân cũng bình thường, chúng nó là bạn học, hàng xóm, đồng nghiệp cũ… vớ được mấy cái mối đi nước ngoài giờ đứa ở Úc, đứa ở Nhật, đứa châu Âu… bọn nó trình độ ko cao ko nhiều tiền nhưng tao ko rõ nó vẫn đc ở định cư lâu dài, giờ ko biết đời sống hàng ngày hơn tao ko nhưng con cái nó đẻ ra bên đó nhập tịch bên đó hết, rõ ràng sẽ hơn con tao rồi
chuẩn rồi
ko chắc rằng ai qua bên tư bản giãy chết sẽ khổ hay sướng
làm cực hơn vn hay làm ít hơn đéo ai biết
nhưng chắc chắn mọi người luôn biết rằng đời con đời cháu của những ng đó tươi sáng hơn những đứa con sinh ra ở xứ vẹm
cứ chửi 3que, cali , khát nước đi
đến đời con cháu chúng mày sẽ dc no nê yêu nước :)))))))))))))))))))))))))))))))))))
 
Chịu. Nhưng chắc có QĐ không khởi tố vụ án rồi.

Tầm Uỷ viên TƯ nó can thiệp mà người nhà bị hại không ầm ĩ lên thì chắc dập đc rồi. Chắc cũng đền bù nhiều tỷ cho gia đình bị hại rồi, Conan, kiểm sát lại tác động vào người nhà bị hại nữa, lỗi vô ý mà.

Giờ gia đình bị hại nó mà ầm ĩ hết lên cả nước công khai quan tâm thì mới khởi tố được.

Trước hồi còn ở Toà tao làm án giao thông, hồi Chủ tịch UBND quận/ tỉnh còn làm trưởng ban chỉ đạo An toàn giao thông địa phương - chịu trách nhiệm về việc để xảy ra TNGT chết người trên địa bàn, toàn bật đèn xanh cho Conan, kiểm sát dàn xếp nếu gia đình bị hại bồi thường thoả đáng không kiện cáo gì thì hạn chế khởi tố. Án giao thông cũng là án nhẹ, khoản 1 hầu hết là treo. Khoản 2 cũng treo được miễn là dàn xếp được với gia đình bị hại và không có 2 tình tiết định khung ở khoản 2 và ko làm chết 02 người.
Khoản 1 từ 1 đến 5 năm.
Khoản 2 từ 3 đến 10 năm.

Làm đéo nào có chuyện án treo!? Mày đọc luật ở đâu!?
 
Khoản 1 từ 1 đến 5 năm.
Khoản 2 từ 3 đến 10 năm.

Làm đéo nào có chuyện án treo!? Mày đọc luật ở đâu!?

Vụ tai nạn của ông NSC dưới góc nhìn Pháp Luật như nào.

Điều 260 Bộ luật Hình sự 2015, được sửa đổi 2017 như sau:
* Khung 1:
Người nào tham gia giao thông đường bộ mà vi phạm quy định về an toàn giao thông đường bộ gây thiệt hại cho người khác thuộc một trong các trường hợp sau đây, thì bị phạt tiền từ 30.000.000 đồng đến 100.000.000 đồng, phạt cải tạo không giam giữ đến 03 năm hoặc phạt tù từ 01 năm đến 05 năm:
- Làm chết người;
- Gây thương tích hoặc gây tổn hại cho sức khỏe của 01 người mà tỷ lệ tổn thương cơ thể 61% trở lên;
- Gây thương tích hoặc gây tổn hại cho sức khỏe của 02 người trở lên mà tổng tỷ lệ tổn thương cơ thể của những người này từ 61% đến 121%;
- Gây thiệt hại về tài sản từ 100.000.000 đồng đến dưới 500.000.000 đồng.

* Khung 2:
Phạm tội thuộc một trong các trường hợp sau đây, thì bị phạt tù từ 03 năm đến 10 năm:
- Không có giấy phép lái xe theo quy định;
- Trong tình trạng có sử dụng rượu, bia mà trong máu hoặc hơi thở có nồng độ cồn vượt quá mức quy định, có sử dụng chất ma túy hoặc chất kích thích mạnh khác;
- Bỏ chạy để trốn tránh trách nhiệm hoặc cố ý không cứu giúp người bị nạn;
Không chấp hành hiệu lệnh của người điều khiển hoặc hướng dẫn giao thông;
- Làm chết 02 người;
- Gây thương tích hoặc gây tổn hại cho sức khỏe của 02 người trở lên mà tổng tỷ lệ tổn thương cơ thể của những người này từ 122% đến 200%;
- Gây thiệt hại về tài sản từ 500.000.000 đồng đến dưới 1.500.000.000 đồng.
 

Có thể bạn quan tâm

Top