Nơi Mr Cương tông chết người trở thành nơi check in hot dành cho giới trẻ, sánh vai với kim tự tháp ba đình

Mua thêm cái chân giò, thắp hương ở đó nữa là đẹp

Muốn lan tỏa, ngoài việc đưa lên phổ biến ở VN, phải có những cánh chim đầu đàn, lan tỏa ra quôc tế, để quốc tế nó biết sự man rợ của lanh đạo vn

bọn lãnh đạo vn ác với dân nhưng lại xu nịnh bọn tây lông

bọn mày phải viết bằng tiếng anh, tag bằng tiếng anh lên reddit threads, insta, ... thì mới mong có ngày chân lý thực thi
Chuẩn bọn quan thầy giờ chỉ sợ bọn tây lông nó để ý chứ dân đen nó đéo them quan tâm đâu, cứ để lâu cứt trâu hoá bùn, dân Việt thuộc loại dễ quên nữa
 
Tầm như cương tuổi gì. Cấm threads thì trump nó đập thuế chết mẹ luôn. Mùng 1 tết bác tao còn phải sang Mỹ xông đất. Quan chức cỡ cương có mà đầy, thằng này mất có thằng khác thay ngay.
Nhưng vợ nó lị o bế chui rúc đc phó tổng bí nên đf bảo kể
 

Bộ trưởng Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch Lâm Thị Phương Thanh sử dụng rất nhiều văn của tác giả khác nhưng không ghi nguồn trong Luận văn Thạc Sĩ năm 2009 tại Đại học Quốc gia Hà Nội.

Lời đầu tiên, tên của nhóm này là Liêm Chính Khoa Học, vậy nên xin hãy chú trọng vào nội dung, tài liệu và bằng chứng được trình bày trong bài viết, thay vì chức vụ, quan điểm chính trị hay những vấn đề cá nhân không liên quan.

Thứ hai, mọi nhận định trong bài đều dựa trên việc đối chiếu trực tiếp văn bản, kèm nguồn và số trang cụ thể để người đọc có thể tự kiểm chứng.

Thứ ba, tôi đã viết sẵn một bức thư cảm ơn để gửi quản trị viên của nhóm nếu như nhóm này không còn tồn tại nữa.

Đường dẫn đến Luận văn bà Thanh:


—————————————————

Một vài lưu ý trước khi đọc:

    • Ở đâu mà tôi có Luận văn của bà Thanh? Thư viện Đại học Quốc gia Hà Nội có lưu trữ. Có một bản lưu công cộng từ rất lâu phải dùng web archive mới tìm được.
https://repository.vnu.edu.vn/.../08c9ee57-89f3.../content
    • Tôi có đảm bảo những thông tôi đưa ra là chính xác không? Tôi hoàn toàn NHẬN TRÁCH NHIỆM về mình nếu nội dung tôi đưa ra là không chính xác, thậm chí nhận trách nhiệm trước pháp luật nếu thông tin sai lệch. Tất cả nội dung đưa ra đều có bằng chứng đối chiếu, dựa danh những chuẩn mực Liêm chính Khoa học.
    • Đây có phải là tất cả bằng chứng về sự trùng lặp mà không trích dẫn phù hợp trong Luận văn của bà Thanh không? Những bằng chứng tôi đưa ra không là tất cả, nhưng trong giới hạn của một bài viết (và cả hình minh họa), thì tôi cố gắng diễn giải và truyền đạt thông tin một cách cụ thể, rõ ràng, dễ hiểu và ngắn gọn nhất.
—————————————————

Luận văn là “Bảo vệ quyền trẻ em đối với người chưa thành niên vi phạm pháp luật” của bà Lâm Thị Phương Thanh, bảo vệ tại Khoa Luật - Đại học Quốc gia Hà Nội năm 2009, chuyên ngành Lý luận và lịch sử nhà nước và pháp luật, dưới sự hướng dẫn của GS.TS Hoàng Thị Kim Quế.

Dưới đây là một số bằng chứng về việc bà Thanh “mượn” văn của tác giả khác nhưng không ghi nguồn thích hợp.

Trường hợp thứ nhất, từ trang 47 đến trang 51, khi đặt nội dung luận văn cạnh bài “Pháp luật Việt Nam với việc đáp ứng các yêu cầu quốc tế về thủ tục tố tụng xét xử đối với người chưa thành niên” của ThS. Nguyễn Xuân Tĩnh, đăng trên Ấn phẩm Tạp chí Nghiên cứu Lập pháp, số 20, tháng 12/2008, có thể thấy nhiều đoạn trùng nguyên văn và cùng trình tự lập luận.

Đường dẫn đến bài báo của ông Tĩnh:
https://lapphap.vn/.../Phap-luat-Viet-Nam-voi-viec-dap...

Một số đoạn được sao chép từ trang 47…



… đến hết trang 51 là giống y hệt nha.



Điểm đáng chú ý là theo phần đối chiếu tôi thực hiện, Nguyễn Xuân Tính không xuất hiện trong danh mục tài liệu tham khảo của luận văn, mặc dù nhiều đoạn liên tiếp trong các trang 47-51 tương ứng rất sát với bài của ông.

Chưa hết.

Ở trang 72-73, luận văn lại có một đoạn dài trùng với bài “Một số vấn đề về quyền tham gia của trẻ em” của TS. Hoàng Văn Tiến, đăng ngày 31/3/2009.

Đường dẫn đến bài báo của ông Tiến:
https://web.archive.org/.../Mot-so-van-de-ve-quyen-tham...

Đoạn bị sao chép:



Trường hợp Hoàng Văn Tiến thì tên tác giả có xuất hiện trong danh mục tài liệu tham khảo. Nhưng việc đưa một tác phẩm vào bibliography không có nghĩa là có thể lấy nguyên cả đoạn văn của tác giả rồi sử dụng như văn của mình. Nếu sử dụng nguyên văn, thông lệ học thuật yêu cầu phải đánh dấu trích dẫn trực tiếp và chỉ rõ nguồn tại vị trí sử dụng. Việc chỉ để tên nguồn ở cuối luận văn không thay thế cho việc ghi nhận tác giả ngay tại đoạn văn được lấy lại.

Đến trang 77, lại xuất hiện một nguồn khác.

Nhiều đoạn ở đây tương ứng với bài “Thực trạng và giải pháp phòng, chống vi phạm pháp luật của người chưa thành niên” của TS. Đinh Xuân Nam, cũng đăng trên Ấn phẩm Tạp chí Nghiên cứu Lập pháp, số 20, tháng 12/2008.

Đường dẫn đến bài báo của ông Nam:
https://lapphap.vn/.../Thuc-trang-va-giai-phap-phong...

Một số đoạn bị sao chép mà không ghi nguồn trong bài bà Thanh:




—————————————————

Điều cần phân biệt rất rõ là, ở đây không phải vấn đề “similarity 20% hay 30%”, cũng không phải câu chuyện một vài định nghĩa pháp luật buộc phải giống nhau.

Vấn đề nằm ở cách sử dụng văn bản của người khác viết trước đó mà không cho trích dẫn.

Một đoạn văn có thể dựa trên cùng điều luật. Nhưng khi hàng loạt câu liên tiếp có cùng cách sắp xếp ý, cùng diễn giải, cùng ví dụ, cùng dấu câu và cùng thứ tự lập luận với một bài được công bố trước đó thì có phải là…?

Còn nhiều mảnh bằng chứng về sự sao chép văn của người khác trong luận văn của bà Thanh nữa
Vl thật
 

Có thể bạn quan tâm

Top