Xóa bỏ Phật giáo Nguyên Thủy chuyên ngu dân. Đầu tiên xóa bỏ tư duy nguy hiểm nhất, tao gọi đó là tư duy Nghiệp Quả.

Đéo có vụ khuyên ko đụ địt nhé cu
Mấy cái m thấy toàn là chế cháo thôi
Không khuyên mất gì tu khổ hạnh, tại sao không dạy kiểm soát cái điều đó mà lại triệt hẳn luôn?? Mày lại chế cháo

Sao con chó ngu nào nói thích ca sáng tạo ra nghiệp quả?
Ờ tao chó ngu đấy, hết cay chưa nhỉ?
 
Tao muốn dùng vật lý để nói lên sự tương đồng với sự luân hồi mà đức Phật confirm là có. Thật ra thuyết lượng tử vô cùng tương đồng với triết ký của ông Phật. Đó là vô thường, là luôn luôn biến đổi, tất cả vật chất, năng lượng, cái "tôi" đều là một dòng chảy bất tận, luôn luôn biến đổi.
Vậy ở trong dòng biến đổi kia có một tôi làm tổng thống,một tôi khác làm thần làm phật và cũng có một tôi ăn xin chết bờ bụi à thày :vozvn (21):
 
Chính vì nó không có tính dự đoán được, nên xin đừng gắn bất cứ hiện tượng khoa học vào cho nó, nó không phải là khoa học, nó là giả khoa học, hay nói chính xác hơn, luân hồi vẫn là một lý giải mang tính tâm linh và siêu nhiên, không phải là sự thật hiển nhiên.
Luân hồi là có thật, đức Phật đã confirm sau khi ngài tu chứng, có trí tuệ tam minh, nhìn xuyên thấu cả vũ trụ, nhìn thấy tiền kiếp, nhìn thấy quá khứ.
 
Luân hồi là có thật, đức Phật đã confirm sau khi ngài tu chứng, có trí tuệ tam minh, nhìn xuyên thấu cả vũ trụ, nhìn thấy tiền kiếp, nhìn thấy quá khứ.
Vậy ở một thời không sai lệch khác lại có một ông y vậy mà lên ngôi rồi đi đánh chiếm chư hầu thống nhất ấn độ sao thày :vozvn (21):
 
Vậy ở trong dòng biến đổi kia có một tôi làm tổng thống,một tôi khác làm thần làm phật và cũng có một tôi ăn xin chết bờ bụi à thày :vozvn (21):
Không, dòng chảy nghiệp lực của mỗi người sau khi chết đi sẽ đi tái sinh tương ưng với tính chất thiện hoặc ác của dòng chảy nghiệp lực được tạo ra từ hành động hay suy nghĩ của người đó lúc còn sống. Nôm na là sẽ đi tái sinh vào nơi có tần số tương ưng với dòng chảy nghiệp lực đó. Thí dụ Baron Trump kiếp trước là một người có lối sống suy nghĩ, hành động tương ưng với vợ chồng ông Trump. Đại loại vậy.
 
Luân hồi là có thật, đức Phật đã confirm sau khi ngài tu chứng, có trí tuệ tam minh, nhìn xuyên thấu cả vũ trụ, nhìn thấy tiền kiếp, nhìn thấy quá khứ.

Confirm cho ai?
4 tính chất của 1 lý thuyết khoa học:
1. Tính kiểm chứng (Verifiability) : Bất cứ ai cũng có thể kiểm chứng được dựa trên quy trình, khung tham chiếu mà lý thuyết đó nêu ra . "Luân hồi" chỉ được kiểm chứng bởi Thích Ca, không phải Thích Ca thì không thể kiểm chứng, nên nó không có tính chất này.
2. Tính dự đoán (Predictability): Có thể dự đoán được. Cái này như tao đã nói, "Luân hồi" không có.
3. Tính công bằng (Fairness): Dữ liệu phải được thu thập, báo cáo đầy đủ, kể cả những dữ liệu/kết quả không ủng hộ lý thuyết đó, không cherry picking. Cái này thì tao không biết áp dụng ở đâu, vì thuyết này không có báo cáo. Tao tạm để trống.
4. Tính có thể bác bỏ (Falsifiability): Lý thuyết có thể được bác bỏ, dựa trên bằng chứng quan sát được. Luân hồi không có.

Khi đem so sánh với 1 phát biểu (được cho là của Aristotle)
Vật nặng rơi nhanh hơn vật nhẹ
Mặc dù nó sai, nhưng đây vẫn là một lý thuyết có tính khoa học, vì nó có cả 4 yếu tố kể trên. Luân hồi thì không.
 
Dựa trên câu mở đầu của mày, tao thấy mày không hiểu rõ giáo lý của Đức Phật. Tao chỉ khuyên mày nếu muốn hiểu thì nên bỏ thời gian để thực hành, đừng chỉ đọc qua sách vở và đừng vội phỉ báng Đức Phật. Ngài đã nói "đến để mà thấy".
 
Dựa trên câu mở đầu của mày, tao thấy mày không hiểu rõ giáo lý của Đức Phật. Tao chỉ khuyên mày nếu muốn hiểu thì nên bỏ thời gian để thực hành, đừng chỉ đọc qua sách vở và đừng vội phỉ báng Đức Phật. Ngài đã nói "đến để mà thấy".
Thực ra tao từng thờ, rồi tao không thích nhưng lúc khó khăn, áp lực nhất tao lại thờ tiếp, và tao tỉnh lại tao mới nhận ra tao đã rời xa thực tại khá lâu khi đi theo cái thuyết này. Thế là tao tìm hiểu sâu ra thì tao thấy nhiều thứ mâu thuẫn mờ ám của nó. Cuối cùng thì tao cũng hiểu ra được là tôn giáo chỉ là thuốc phiện của nhân dân. Nó không giúp tao giải quyết vấn đề hiện tại, áp lực hiện tại, nó chỉ giúp tao trốn tránh hiện tại. Vậy thôi. Dù sao cũng respect liều thuốc phiện này. Nhưng tao sẽ không bao giờ tuyên truyền cái này, tao luôn muốn con người vững vàng tâm lí hơn để chịu áp lực, đối mặt với cuộc sống, ít nhất là học cách chấp nhận thực tại hơn là cứ trốn chui trốn lũi trong cái Nghiệp Quả.


======================================================================================================================================================================
POST CLOSED!!!
NGƯNG TRANH LUẬN NHÉ. TỰ HIỂU NHƯ NÀO ĐÓ HIỂU. TAO NÓI HẾT NƯỚC HẾT CÁI RỒI ĐẤY KHÔNG CÒN LÍ LẼ NÀO MỚI ĐÂU
======================================================================================================================================================================
 
Nếu mày tìm hiểu sâu về Hấp dẫn lượng tử, các trường năng lượng Siêu Hạt, nghịch lý lỗ đen, sự thật của đa vũ trụ...

Mày sẽ đi đến kết luận rằng : Nghiệp quả là có thật

Bộ óc vĩ đại nhất của thế kỷ Einstein cũng đã nói rằng
: niềm tin tôn giáo mới là chìa khóa để giải quyết những vấn đề tối thượng của khoa học bị giới hạn
Cái này là xạo Lồn của 1 thằng tây trắng theo đạo Phật nó bịa ra mà hài Vl :))
Muốn truyền giáo thì phải xạo Lồn chứ dm tuân theo bát chánh đạo phải nói thật thì có cứt phát triển được =)) giờ hỏi ông Phật có phép nhiệm màu không, có rẽ nước biển như chúa trời được không, có hái trăng, hái sao được không thì ông ấy chả bảo có cl =)) Tôn giáo nào tồn tại đến bây giờ cũng là nhờ xạo lồn hết =))
Ông Phật hồi đấy chắc cũng muốn thay đổi cái đạo hindu đầu buồi nên phải biến tấu theo nó để cố mà thuyết phục đám dân ngu bỏ cái đạo đầu buồi đấy đi cho đỡ khổ nhưng ai cũng biết kết quả thế nào rồi đấy :)) thế kỷ 21 còn có bọn tin trái đất phẳng cố chứng minh bằng được thì tin theo tôn giáo là cdg đâu :)) Đến cả Charlie Kirk muốn thay đổi suy nghĩ, niềm tin của lũ ngu Woke mà đi tranh luận 24/7 còn ăn phát đạn chết tươi chỉ để chứng minh cho chúng nó đàn ông là đàn ông còn phụ nữ là phụ nữ thì t nghĩ là kệ con mẹ người ta thôi, ngu thì chết khôn thì sống, chọn lọc tự nhiên, rảnh buồi đâu mà làm việc rảnh háng :))
 
Luân hồi là một dòng chảy của Nghiệp và duyên ,không có Ngã vậy ông phật ổng tu cái gì, vốn chẳng phải ổng tu mà chỉ là dòng chảy của duyên và nghiệp thứ theo như định nghĩa nghiệp quả là thứ bất định.Mà đã bất định thì mấy người tu cũng chả có ý nghĩa gì,vì nó hoàn toàn không do quá trình tu tập của bản thân chi phối.Nên không có Ngã thì không có cái gì gọi là tu tập hết.
 
Confirm cho ai?
4 tính chất của 1 lý thuyết khoa học:
1. Tính kiểm chứng (Verifiability) : Bất cứ ai cũng có thể kiểm chứng được dựa trên quy trình, khung tham chiếu mà lý thuyết đó nêu ra . "Luân hồi" chỉ được kiểm chứng bởi Thích Ca, không phải Thích Ca thì không thể kiểm chứng, nên nó không có tính chất này.
2. Tính dự đoán (Predictability): Có thể dự đoán được. Cái này như tao đã nói, "Luân hồi" không có.
3. Tính công bằng (Fairness): Dữ liệu phải được thu thập, báo cáo đầy đủ, kể cả những dữ liệu/kết quả không ủng hộ lý thuyết đó, không cherry picking. Cái này thì tao không biết áp dụng ở đâu, vì thuyết này không có báo cáo. Tao tạm để trống.
4. Tính có thể bác bỏ (Falsifiability): Lý thuyết có thể được bác bỏ, dựa trên bằng chứng quan sát được. Luân hồi không có.

Khi đem so sánh với 1 phát biểu (được cho là của Aristotle)

Mặc dù nó sai, nhưng đây vẫn là một lý thuyết có tính khoa học, vì nó có cả 4 yếu tố kể trên. Luân hồi thì không.
Vậy thì mày ko tin đức Phật đã tu chứng.
 
Thực ra tao từng thờ, rồi tao không thích nhưng lúc khó khăn, áp lực nhất tao lại thờ tiếp, và tao tỉnh lại tao mới nhận ra tao đã rời xa thực tại khá lâu khi đi theo cái thuyết này. Thế là tao tìm hiểu sâu ra thì tao thấy nhiều thứ mâu thuẫn mờ ám của nó. Cuối cùng thì tao cũng hiểu ra được là tôn giáo chỉ là thuốc phiện của nhân dân. Nó không giúp tao giải quyết vấn đề hiện tại, áp lực hiện tại, nó chỉ giúp tao trốn tránh hiện tại. Vậy thôi. Dù sao cũng respect liều thuốc phiện này. Nhưng tao sẽ không bao giờ tuyên truyền cái này, tao luôn muốn con người vững vàng tâm lí hơn để chịu áp lực, đối mặt với cuộc sống, ít nhất là học cách chấp nhận thực tại hơn là cứ trốn chui trốn lũi trong cái Nghiệp Quả.


======================================================================================================================================================================
POST CLOSED!!!
NGƯNG TRANH LUẬN NHÉ. TỰ HIỂU NHƯ NÀO ĐÓ HIỂU. TAO NÓI HẾT NƯỚC HẾT CÁI RỒI ĐẤY KHÔNG CÒN LÍ LẼ NÀO MỚI ĐÂU
======================================================================================================================================================================
Mày còn nghĩ phật là tôn giáo, thì mày chưa từng hiểu rõ về Phật.
 
Vấn đề là Phật nhà mày lại xài nó, thế mới hay. Thích Ca muốn nhập Niết Bàn thoát ra vòng Luân Hồi đó, nếu không có vòng Luân Hồi thì Nghiệp Quả đã không tồn tại, và chính vì điều đó mày nghĩ Thích Ca lại không phổ biến tư duy Nghiệp Quả.
Cay đến giờ vẫn không hết cay hả. hahaha
Mày nói có lý đấy, cháu thằng @atlas05 bị tự kỉ là do nhà nó kiếp trước sống thất đức mà
 
Vậy thì mày ko tin đức Phật đã tu chứng.
Tao nghĩ ổng chỉ là người nhận ra các quy tắc vận hành sơ khởi của tự nhiên rồi đúc rút thành các quy tắc sống để thoát khỏi cái khổ theo kinh nghiệm sống của ổng,như Lão tử bên Trung thôi,không có cái gì quá cao siêu cả.Sau đó truyền lại cho dân đen khi xưa,dân mà chữ còn không biết thì mấy cái lý luận hơi cao siêu chút là không hiểu rồi thần thánh hoá nó lên,so với triết lý và lập luận logic thời bây giờ thì đầy lỗi ngụy biện thôi.Không có cái gì gọi là tu chứng cả,nếu có thì hơn hai ngàn năm nay phải có người thành phật và xác nhận mấy thứ đó.Nhưng theo theo tra thì chưa có ai cả.
 
Confirm cho ai?
4 tính chất của 1 lý thuyết khoa học:
1. Tính kiểm chứng (Verifiability) : Bất cứ ai cũng có thể kiểm chứng được dựa trên quy trình, khung tham chiếu mà lý thuyết đó nêu ra . "Luân hồi" chỉ được kiểm chứng bởi Thích Ca, không phải Thích Ca thì không thể kiểm chứng, nên nó không có tính chất này.
2. Tính dự đoán (Predictability): Có thể dự đoán được. Cái này như tao đã nói, "Luân hồi" không có.
3. Tính công bằng (Fairness): Dữ liệu phải được thu thập, báo cáo đầy đủ, kể cả những dữ liệu/kết quả không ủng hộ lý thuyết đó, không cherry picking. Cái này thì tao không biết áp dụng ở đâu, vì thuyết này không có báo cáo. Tao tạm để trống.
4. Tính có thể bác bỏ (Falsifiability): Lý thuyết có thể được bác bỏ, dựa trên bằng chứng quan sát được. Luân hồi không có.

Khi đem so sánh với 1 phát biểu (được cho là của Aristotle)

Mặc dù nó sai, nhưng đây vẫn là một lý thuyết có tính khoa học, vì nó có cả 4 yếu tố kể trên. Luân hồi thì không.
Mày lôi tiêu chuẩn Falsifiability của Karl Popper ra thì nghe nguy hiểm đấy, nhưng mày đang mắc cái lỗi sơ đẳng nhất của triết học: Lỗi phạm trù (Category Mistake).
Mày vác cái nhiệt kế đi đo chiều dài cái bàn xong bảo cái bàn vô lý!
4 tiêu chí mày nêu là thước đo của Khoa học VẬT CHẤT (Góc nhìn thứ 3).
Trong khi Phật giáo là khoa học TÂM THỨC/Hiện tượng học (Góc nhìn thứ 1). Theo đúng logic 4 tiêu chí của mày, thì 'Công lý', 'Tình yêu' hay chính 'Ý thức' của con người cũng đéo thể kiểm chứng hay bác bỏ bằng máy móc, thế là vứt hết sọt rác à?
Còn mày bảo Luân hồi/Nhân quả đéo kiểm chứng, đéo dự đoán được? Sai bét.
Thích Ca cung cấp hẳn quy trình thí nghiệm (Thiền Vipassana), phòng lab chính là Tâm trí mày, với câu slogan 'Đến để mà thấy' (Ehi Passiko). Quy trình dự đoán rõ: Gieo tác ý Tham thì kết quả ra Khổ đau. Chuẩn xác 100%. Hàng vạn người đã tự làm thí nghiệm và tự kiểm chứng. Mày đéo bước vào phòng lab, đéo thực hành quy trình, xong mày đứng ở ngoài sủa là đéo ai kiểm chứng được ngoài Thích Ca?
Khoa học nửa vời quá.
 
Nghiệp Quả là cái tư duy mà tao phải nói thẳng: nó đéo sinh ra để phát triển con người, mà là công cụ ru ngủ dân đen thượng thừa nhất lịch sử từng tạo ra.

Thời Ấn Độ xưa có chế độ phân biệt giai cấp rất kinh khủng. Thằng sinh ra ở tầng lớp trên thì ngập trong nhung lụa, vàng bạc, quyền lực; còn cái đám tiện dân cùng đinh ở dưới đáy thì sống khổ không bằng một con chó, bị giẫm đạp từ đời này qua đời khác đéo bao giờ ngóc đầu lên nổi. Đúng lúc xã hội đang đấu tranh gay gắt, mâu thuẫn giai cấp sắp biến thành bạo động, thì Thích Ca tung ra cái chiêu bài Nghiệp Quả để giải quyết êm đẹp: "Mày khổ là do kiếp trước mày sống ác, keo kiệt. Nó sướng là do kiếp trước nó tu nhân tích đức, siêng bố thí cúng dường."

Và cái đòn tâm lý hiểm ác nó nằm ở chỗ này: Khi thằng dân đen nghe xong, tự nhiên nó thấy "nhẹ nhõm" một cách ngu xuẩn. Tư duy của nó bị bẻ lái 180 độ. Thay vì cay cú cái lũ chóp bu đang bóc lột mình, thay vì đứng lên cầm cuốc xẻng đấu tranh lật đổ cái bất công giai cấp, thì nó lại quay sang tự cắn rứt lương tâm: "À, hóa ra đéo phải tại xã hội, mà là tại tao! Do kiếp trước tao ăn ở thất đức nên kiếp này tao ráng cắn răng chịu đòn để trả cho hết nghiệp". Thế là xong. Giới quý tộc, vua chúa ngày xưa chỉ việc rung đùi ngồi hưởng lợi, khỏi sợ khởi nghĩa, khỏi sợ mất ngai vàng, con vua vẫn là vua, con đại gia vẫn là đại gia. Mấy ông vua thời đó lại chẳng cung phụng, cúng đất, dựng tịnh xá cho Thích Ca như một vị cứu tinh của chế độ thống trị! (Và note nhỏ là, thời này, Vua và đại gia cúng dường cho Thích Ca rẻ hơn và hiệu quả hơn nhiều so với đám tu sĩ khác. Vì chúng nó tự đặt lệ là ăn một ngày một bữa và không tích trữ lương thực)

Nếu như dem cái tư duy đó soi vào logic đời thực bây giờ, chúng mày sẽ thấy nó vô lý và tàn nhẫn đến mức tởm lợm:
Một đứa trẻ vừa lọt lòng mẹ đã bị dị tật bẩm sinh, bại não, mù lòa... tụi nó bu vào phán ngay: "Chắc kiếp trước con bé này tạo nghiệp dữ lắm nên giờ mới phải gánh". Đổ tội cho một đứa con nít vô tội về một cái "tội ác vô hình" ở kiếp nào đó đéo ai kiểm chứng được, khác mẹ gì bảo số phận nó đáng bị vứt đi? Trong khi nguyên nhân thực tế sờ sờ ra đó là do đột biến gen, do người mẹ phơi nhiễm hóa chất, do điều kiện y tế thai kỳ kém cỏi. Đéo dám nhìn vào khoa học mà cứ thích chụp mũ tâm linh.
Hay một đứa trẻ đi học tiếp thu chậm, thay vì chửi cái hệ thống giáo dục như hạch, thay vì xem lại phương pháp dạy học hay tâm lý đứa nhỏ, thì người lớn lại thở dài bảo: "Do căn tánh nó tối, nghiệp nó nặng nên học dốt". Nói câu đó xong là phủi sạch trách nhiệm, đéo cần cải cách, đéo cần nỗ lực sửa đổi gì nữa.

Bản chất của cái đám nghiện nói chuyện Nghiệp Quả là mắc đúng một cái bệnh: Lười tư duy khi bị thiếu dữ liệu.
Não người rất sợ những thứ mình không biết hoặc không giải thích được ngay. Khi đối mặt với một vấn đề phức tạp (tại sao nghèo, tại sao bệnh, tại sao xui xẻo), thay vì bỏ công ra bóc tách số liệu, nghiên cứu kinh tế, sinh học hay xác suất thống kê để tìm nguyên nhân gốc rễ, thì tụi mày chọn con đường tắt dễ nhất: Chộp ngay cái nón "Nghiệp Quả" đậy lên mọi thứ.

Cái gì không hiểu? Do nghiệp!
Cái gì bất công? Do nghiệp!
Lười sửa chữa? Đổ tại nghiệp!

Nghiệp Quả rốt cuộc chỉ là cái sọt rác chứa đựng sự lười biếng về mặt nhận thức, biến con người thành những sinh vật thụ động, cam chịu số phận và sợ hãi những thứ vô hình.

Bài sau tao bóc tách tiếp chuyện Hậu cần: Làm sao một giáo đoàn có thể nuôi cả ngàn thằng đệ không cần làm nông, không cần cày cấy mà ngày nào cũng có ăn giữa thời cổ đại; và mạng lưới tình báo, thu thập thông tin từ các con nhang khất thực đã vận hành đỉnh cao thế nào để bảo toàn quyền lực. Càng bóc ra thì tụi mày sẽ thấy bản chất kinh tế và quyền lực tôn giáo từ xưa đến nay nó chả khác mẹ gì nhau đâu!
Mày ăn nói bậy bạ coi chừng sau này nghiệp quật. Mày biết Phật trước khi đi tu là thái tử con vua không?
Phật có thể bảo vua cha mỗi ngày cho người hầu làm các món ăn. Nhưng Phật vẫn đi khuất thực, ai cho gì ăn nấy.
Mày có thấy con vua con quan bây giờ có ai ngày ăn một bữa, ngủ dưới gốc cây, ba y một bát?
 
Mày lôi tiêu chuẩn Falsifiability của Karl Popper ra thì nghe nguy hiểm đấy, nhưng mày đang mắc cái lỗi sơ đẳng nhất của triết học: Lỗi phạm trù (Category Mistake).
Mày vác cái nhiệt kế đi đo chiều dài cái bàn xong bảo cái bàn vô lý!
4 tiêu chí mày nêu là thước đo của Khoa học VẬT CHẤT (Góc nhìn thứ 3).
Trong khi Phật giáo là khoa học TÂM THỨC/Hiện tượng học (Góc nhìn thứ 1). Theo đúng logic 4 tiêu chí của mày, thì 'Công lý', 'Tình yêu' hay chính 'Ý thức' của con người cũng đéo thể kiểm chứng hay bác bỏ bằng máy móc, thế là vứt hết sọt rác à?
Còn mày bảo Luân hồi/Nhân quả đéo kiểm chứng, đéo dự đoán được? Sai bét.
Thích Ca cung cấp hẳn quy trình thí nghiệm (Thiền Vipassana), phòng lab chính là Tâm trí mày, với câu slogan 'Đến để mà thấy' (Ehi Passiko). Quy trình dự đoán rõ: Gieo tác ý Tham thì kết quả ra Khổ đau. Chuẩn xác 100%. Hàng vạn người đã tự làm thí nghiệm và tự kiểm chứng. Mày đéo bước vào phòng lab, đéo thực hành quy trình, xong mày đứng ở ngoài sủa là đéo ai kiểm chứng được ngoài Thích Ca?
Khoa học nửa vời quá.
Mày vận dụng lục thông xem giúp kiếp trc tao đã làm gì để kiếp này short btc ở 65k. Hiccc
 
Confirm cho ai?
4 tính chất của 1 lý thuyết khoa học:
1. Tính kiểm chứng (Verifiability) : Bất cứ ai cũng có thể kiểm chứng được dựa trên quy trình, khung tham chiếu mà lý thuyết đó nêu ra . "Luân hồi" chỉ được kiểm chứng bởi Thích Ca, không phải Thích Ca thì không thể kiểm chứng, nên nó không có tính chất này.
2. Tính dự đoán (Predictability): Có thể dự đoán được. Cái này như tao đã nói, "Luân hồi" không có.
3. Tính công bằng (Fairness): Dữ liệu phải được thu thập, báo cáo đầy đủ, kể cả những dữ liệu/kết quả không ủng hộ lý thuyết đó, không cherry picking. Cái này thì tao không biết áp dụng ở đâu, vì thuyết này không có báo cáo. Tao tạm để trống.
4. Tính có thể bác bỏ (Falsifiability): Lý thuyết có thể được bác bỏ, dựa trên bằng chứng quan sát được. Luân hồi không có.

Khi đem so sánh với 1 phát biểu (được cho là của Aristotle)

Mặc dù nó sai, nhưng đây vẫn là một lý thuyết có tính khoa học, vì nó có cả 4 yếu tố kể trên. Luân hồi thì không.
4 tính chất lý thuyết khoa học của mày có thể trả lời được.
Trước khi vụ nổ bigbang tạo ra thì cái gì tồn tại?
Có cái gì trước đó? Năng lượng đâu ra tạo ra vụ nổ bigbang?
Đó dùng 4 tính chất lý thuyết khoa học của mày trả lời tao đi chứ
 
Tao nghĩ ổng chỉ là người nhận ra các quy tắc vận hành sơ khởi của tự nhiên rồi đúc rút thành các quy tắc sống để thoát khỏi cái khổ theo kinh nghiệm sống của ổng,như Lão tử bên Trung thôi,không có cái gì quá cao siêu cả.Sau đó truyền lại cho dân đen khi xưa,dân mà chữ còn không biết thì mấy cái lý luận hơi cao siêu chút là không hiểu rồi thần thánh hoá nó lên,so với triết lý và lập luận logic thời bây giờ thì đầy lỗi ngụy biện thôi.Không có cái gì gọi là tu chứng cả,nếu có thì hơn hai ngàn năm nay phải có người thành phật và xác nhận mấy thứ đó.Nhưng theo theo tra thì chưa có ai cả.
Ngược lại, đạo lão lại bị ảnh hưởng bởi triết lý của Thích Ca, hành thiện, suy nghĩ thiện, ngăn ác, diệt ác là bị ảnh hưởng bởi tứ chánh cần của Thích Ca.
Còn mày nói đúng một ý, đức Phật chỉ là một người trần, một người bình thường, nhưng thực hành tứ diệu đế, bát chánh đạo và tu chứng, có trí tuệ tam minh, thoát khỏi sinh tử luân hồi. Đức Phật là một người thầy, người dẫn đường, chứ ko phải đức giáo chủ, thần thánh, ban phước.
 
Nghiệp Quả là cái tư duy mà tao phải nói thẳng: nó đéo sinh ra để phát triển con người, mà là công cụ ru ngủ dân đen thượng thừa nhất lịch sử từng tạo ra.

Thời Ấn Độ xưa có chế độ phân biệt giai cấp rất kinh khủng. Thằng sinh ra ở tầng lớp trên thì ngập trong nhung lụa, vàng bạc, quyền lực; còn cái đám tiện dân cùng đinh ở dưới đáy thì sống khổ không bằng một con chó, bị giẫm đạp từ đời này qua đời khác đéo bao giờ ngóc đầu lên nổi. Đúng lúc xã hội đang đấu tranh gay gắt, mâu thuẫn giai cấp sắp biến thành bạo động, thì Thích Ca tung ra cái chiêu bài Nghiệp Quả để giải quyết êm đẹp: "Mày khổ là do kiếp trước mày sống ác, keo kiệt. Nó sướng là do kiếp trước nó tu nhân tích đức, siêng bố thí cúng dường."

Và cái đòn tâm lý hiểm ác nó nằm ở chỗ này: Khi thằng dân đen nghe xong, tự nhiên nó thấy "nhẹ nhõm" một cách ngu xuẩn. Tư duy của nó bị bẻ lái 180 độ. Thay vì cay cú cái lũ chóp bu đang bóc lột mình, thay vì đứng lên cầm cuốc xẻng đấu tranh lật đổ cái bất công giai cấp, thì nó lại quay sang tự cắn rứt lương tâm: "À, hóa ra đéo phải tại xã hội, mà là tại tao! Do kiếp trước tao ăn ở thất đức nên kiếp này tao ráng cắn răng chịu đòn để trả cho hết nghiệp". Thế là xong. Giới quý tộc, vua chúa ngày xưa chỉ việc rung đùi ngồi hưởng lợi, khỏi sợ khởi nghĩa, khỏi sợ mất ngai vàng, con vua vẫn là vua, con đại gia vẫn là đại gia. Mấy ông vua thời đó lại chẳng cung phụng, cúng đất, dựng tịnh xá cho Thích Ca như một vị cứu tinh của chế độ thống trị! (Và note nhỏ là, thời này, Vua và đại gia cúng dường cho Thích Ca rẻ hơn và hiệu quả hơn nhiều so với đám tu sĩ khác. Vì chúng nó tự đặt lệ là ăn một ngày một bữa và không tích trữ lương thực)

Nếu như dem cái tư duy đó soi vào logic đời thực bây giờ, chúng mày sẽ thấy nó vô lý và tàn nhẫn đến mức tởm lợm:
Một đứa trẻ vừa lọt lòng mẹ đã bị dị tật bẩm sinh, bại não, mù lòa... tụi nó bu vào phán ngay: "Chắc kiếp trước con bé này tạo nghiệp dữ lắm nên giờ mới phải gánh". Đổ tội cho một đứa con nít vô tội về một cái "tội ác vô hình" ở kiếp nào đó đéo ai kiểm chứng được, khác mẹ gì bảo số phận nó đáng bị vứt đi? Trong khi nguyên nhân thực tế sờ sờ ra đó là do đột biến gen, do người mẹ phơi nhiễm hóa chất, do điều kiện y tế thai kỳ kém cỏi. Đéo dám nhìn vào khoa học mà cứ thích chụp mũ tâm linh.
Hay một đứa trẻ đi học tiếp thu chậm, thay vì chửi cái hệ thống giáo dục như hạch, thay vì xem lại phương pháp dạy học hay tâm lý đứa nhỏ, thì người lớn lại thở dài bảo: "Do căn tánh nó tối, nghiệp nó nặng nên học dốt". Nói câu đó xong là phủi sạch trách nhiệm, đéo cần cải cách, đéo cần nỗ lực sửa đổi gì nữa.

Bản chất của cái đám nghiện nói chuyện Nghiệp Quả là mắc đúng một cái bệnh: Lười tư duy khi bị thiếu dữ liệu.
Não người rất sợ những thứ mình không biết hoặc không giải thích được ngay. Khi đối mặt với một vấn đề phức tạp (tại sao nghèo, tại sao bệnh, tại sao xui xẻo), thay vì bỏ công ra bóc tách số liệu, nghiên cứu kinh tế, sinh học hay xác suất thống kê để tìm nguyên nhân gốc rễ, thì tụi mày chọn con đường tắt dễ nhất: Chộp ngay cái nón "Nghiệp Quả" đậy lên mọi thứ.

Cái gì không hiểu? Do nghiệp!
Cái gì bất công? Do nghiệp!
Lười sửa chữa? Đổ tại nghiệp!

Nghiệp Quả rốt cuộc chỉ là cái sọt rác chứa đựng sự lười biếng về mặt nhận thức, biến con người thành những sinh vật thụ động, cam chịu số phận và sợ hãi những thứ vô hình.

Bài sau tao bóc tách tiếp chuyện Hậu cần: Làm sao một giáo đoàn có thể nuôi cả ngàn thằng đệ không cần làm nông, không cần cày cấy mà ngày nào cũng có ăn giữa thời cổ đại; và mạng lưới tình báo, thu thập thông tin từ các con nhang khất thực đã vận hành đỉnh cao thế nào để bảo toàn quyền lực. Càng bóc ra thì tụi mày sẽ thấy bản chất kinh tế và quyền lực tôn giáo từ xưa đến nay nó chả khác mẹ gì nhau đâu!
mày nói chuẩn đấy, tin bọn Ấn Đụ làm L gì. Sống ngu thì đổ tại nghiệp, đớn hèn thì rủa thằng kia nhận ác quả. Cái gì đ làm đc thì tự đụ. Mớ nhân quả đấy là kế thừa của bọn Hindu. Cứ nhìn bọn Lồn  Рlà biết như nào r
 
Confirm cho ai?
4 tính chất của 1 lý thuyết khoa học:
1. Tính kiểm chứng (Verifiability) : Bất cứ ai cũng có thể kiểm chứng được dựa trên quy trình, khung tham chiếu mà lý thuyết đó nêu ra . "Luân hồi" chỉ được kiểm chứng bởi Thích Ca, không phải Thích Ca thì không thể kiểm chứng, nên nó không có tính chất này.
2. Tính dự đoán (Predictability): Có thể dự đoán được. Cái này như tao đã nói, "Luân hồi" không có.
3. Tính công bằng (Fairness): Dữ liệu phải được thu thập, báo cáo đầy đủ, kể cả những dữ liệu/kết quả không ủng hộ lý thuyết đó, không cherry picking. Cái này thì tao không biết áp dụng ở đâu, vì thuyết này không có báo cáo. Tao tạm để trống.
4. Tính có thể bác bỏ (Falsifiability): Lý thuyết có thể được bác bỏ, dựa trên bằng chứng quan sát được. Luân hồi không có.

Khi đem so sánh với 1 phát biểu (được cho là của Aristotle)

Mặc dù nó sai, nhưng đây vẫn là một lý thuyết có tính khoa học, vì nó có cả 4 yếu tố kể trên. Luân hồi thì không.
Theo mày vật chất và ý thức có theo quy luật Sinh Lão Bệnh Tử. Mày hãy giải thích theo góc nhìn phản biện về ĐP đi nào.
 
Ngược lại, đạo lão lại bị ảnh hưởng bởi triết lý của Thích Ca, hành thiện, suy nghĩ thiện, ngăn ác, diệt ác là bị ảnh hưởng bởi tứ chánh cần của Thích Ca.
Còn mày nói đúng một ý, đức Phật chỉ là một người trần, một người bình thường, nhưng thực hành tứ diệu đế, bát chánh đạo và tu chứng, có trí tuệ tam minh, thoát khỏi sinh tử luân hồi. Đức Phật là một người thầy, người dẫn đường, chứ ko phải đức giáo chủ, thần thánh, ban phước.
Bằng chứng nào chứng minh Lão tử ảnh hưởng bởi Thích ca.Thời Lão tử thì dân Trung thậm chí còn không biết tiểu quốc của ông Thích ca là chỗ nào chứ ở đó mà ảnh hưởng.
 
t đang bận với btc rồi,
hẹn các thiện hữu tri thức và oan gia trái chủ 2028 giao lưu tiếp tục.

có thực mới vực được đạo,
có tiền mới thích ngồi thiền
Oki fen . Nhớ donate đều , công đức vô lượng . Nếu dư tiền thì thỉnh thoảng donate thêm cho @Linnnnnn , không cũng được . Boong .
 

Có thể bạn quan tâm

Top