Xóa bỏ Phật giáo Nguyên Thủy chuyên ngu dân. Đầu tiên xóa bỏ tư duy nguy hiểm nhất, tao gọi đó là tư duy Nghiệp Quả.

Cái tâm lý học và khoa học thần kinh đều là cách vận hành của não bộ,không cần chánh niệm hay mấy cái mày nói não bộ nó cũng hoạt động tương tự như vậy khi mày thư giãn sâu,hoặc thả hồn nhìn ngắm một cảnh đẹp mà không suy nghĩ thôi.Cái ngành công nghiệp tỷ đô giảm stress cũng chỉ dựa vào đó thôi,khác là có người hướng dẫn các cách để thư giãn,thêm mấy cái chánh niệm chủ yếu để tạo câu chuyện thôi.
Còn cái vụ tu chứng là tao trả lời bài thằng kia,tao không tin có cái vụ tu chứng.
Còn ngụy biện thì cả đống,cái lối trả lời lòng vòng tự mâu thuẫn nhau rồi đưa cái lý do tu chứng hay giác ngộ thì sẽ hiểu tao gặp hoài,riết không muốn tranh luận luôn.
Bảo Chánh niệm giống ngắm cảnh đẹp thì giống như bảo 'bú rượu say' với 'thiền' là một vì đều làm đầu óc trống rỗng à?
Tư duy cào bằng kinh thật.

Chánh niệm là mày đối diện thẳng với cái nỗi đau trong đầu mày mà đéo bị nó dắt đi. Còn ngắm cảnh đẹp là mày mượn ngoại cảnh để trốn tránh thực tại. Một bên là giải phẫu tâm lý, một bên là uống thuốc giảm đau. Đem so sánh với nhau lệch pha vl.

Còn vụ mày dị ứng với chữ 'tu chứng' hay 'giác ngộ', tao hiểu. Mày gặp toàn mấy con nhang đệ tử học vẹt, cãi đéo lại thì lôi chữ 'giác ngộ' ra làm cái khiên chắn đỡ đạn. Bọn đấy mày gặp cứ nhổ bãi nước bọt rồi đi cho tao, đéo cần tranh luận. Nhưng mày cũng đừng vì mấy con sâu đấy mà phủ nhận đi cái core logic rành mạch của triết lý nguyên thủy. Tứ Diệu Đế của nó chặt chẽ như một đồ thị vật lý, đéo có kẽ hở cho sự mập mờ đâu.
 
Cái có nó dek bù được cái cốt . Phật giáo chỉ là 1 phần rất nhỏ trong các nước kể trên và dường như dek đóng góp được cái lone gì trong các sự việc mày vừa nêu .
Mày im mẹ nó được rồi . Nói như mày thì phặt cũng chịu .
Tao ko biết cái cốt mày nhắc tới là gì, cốt chanh hay cốt dừa? Còn Phật giáo đóng góp thế nào cho văn hoá Nhật Bản thì m tự google ra mà đọc.
 
Tao ko biết cái cốt mày nhắc tới là gì, cốt chanh hay cốt dừa? Còn Phật giáo đóng góp thế nào cho văn hoá Nhật Bản thì m tự google ra mà đọc.
Nói đến JAV , người ta nói đến thần đạo . Phặt cái lone ấy . Nói đến Anh Fap Mỹ người ta nói đến đạo cơ đốc , đạo kito . Phặt tử ở Anh ở Fap toàn đi trông cần , chui cont . Phặt tử ở Mẽo toàn thuyền nhân , vượt biên , còn bị gọi là dũa nail . Dek đóng góp lone gì ở xã hội văn minh , khi nào cũng muốn chen chân đi tranh . Thà như đạo bà nj , tự tu mà giữ lấy lề , giữ trọn đạo . Boong .
 
Câu hỏi trước big bang là gì và các câu hỏi vòng lặp vô tận kiểu cái bắt đầu của cái bắt đầu là gì, là câu hỏi của mấy thằng mặc định vũ trụ sơ khai là hư vô,nhưng cái thuyết đó của tụi nó lại mắc lỗi lập luận mà tụi nó không biết.Nếu hư vô là bắt đầu thì tuyệt đối không có thứ gì khác kể cả không-thời gian,mà có thứ xuất hiện thì không có hư vô tuyệt đối,mà nếu vậy tức có thứ khởi đầu.
Mày phân tích khúc đầu rất khá. Cả Vật lý lượng tử và Triết học đều đéo công nhận cái gọi là 'Hư vô tuyệt đối'. Ngay cả trong môi trường chân không tuyệt đối (Quantum vacuum), nó vẫn đặc ngầu những thăng giáng lượng tử (hạt sinh ra và diệt đi liên tục). Chữ 'Không' (Sunyata) trong Đạo Phật cũng mang hàm ý là 'Dạng tiềm năng' chứ đéo phải là sự trống rỗng hoàn toàn.

NHƯNG, câu chốt 'tức có thứ khởi đầu' của mày lại tự bóp dái mày rồi. Mày dùng luật Nhân Quả để vả bọn 'Hư vô', nhưng mày lại đéo nhận ra: Nếu có một 'Điểm Khởi Đầu' (A), thì cái gì đẻ ra A? Mày lại kẹt vào vòng lặp vô tận.
Cách giải quyết duy nhất cho bài toán này là bẻ cong cái đường thẳng tuyến tính của mày thành một HÌNH TRÒN. Vũ trụ là Tuần hoàn (Cyclic). Hình tròn thì đéo có điểm bắt đầu. Đó là lý do Stephen Hawking bảo: 'Hỏi trước Big Bang có gì cũng ngu như hỏi phía Bắc của Bắc Cực là gì vậy'. Vì không-thời gian nó cuộn lại và lặp lại liên tục, Đạo Phật gọi đó là trạng thái 'Vô Thỉ' (Không có khởi đầu).
 
Nói đến JAV , người ta nói đến thần đạo . Phặt cái lone ấy . Nói đến Anh Fap Mỹ người ta nói đến đạo cơ đốc , đạo kito . Phặt tử ở Anh ở Fap toàn đi trông cần , chui cont . Phặt tử ở Mẽo toàn thuyền nhân , vượt biên , còn bị gọi là dũa nail . Dek đóng góp lone gì ở xã hội văn minh , khi nào cũng muốn chen chân đi tranh . Thà như đạo bà nj , tự tu mà giữ lấy lề , giữ trọn đạo . Boong .
Rác vc. Chào
 
Nói đến JAV , người ta nói đến thần đạo . Phặt cái lone ấy . Nói đến Anh Fap Mỹ người ta nói đến đạo cơ đốc , đạo kito . Phặt tử ở Anh ở Fap toàn đi trông cần , chui cont . Phặt tử ở Mẽo toàn thuyền nhân , vượt biên , còn bị gọi là dũa nail . Dek đóng góp lone gì ở xã hội văn minh , khi nào cũng muốn chen chân đi tranh . Thà như đạo bà nj , tự tu mà giữ lấy lề , giữ trọn đạo . Boong .
Mày lôi Nhật Bản ra làm ví dụ cho 'nước không có Phật pháp' thì tao vái lạy cái độ dốt lịch sử và văn hóa của mày.
Nhật Bản có hơn 70.000 ngôi chùa, Thiền tông (Zen) của Phật giáo đẻ ra văn hóa Samurai, Trà đạo và cái kỷ luật thép của người Nhật đấy thằng dốt ạ.
Thứ hai, mày đang mắc lỗi ngụy biện 'Tương quan nhân quả'.
Anh, Pháp, Mỹ nó giàu và thọ là nhờ Cách mạng Công nghiệp, nhờ Y học hiện đại và nhờ mấy trăm năm xách súng đi làm thực dân vơ vét tài nguyên của châu Á, châu Phi. Mày nghĩ bọn nó giàu là nhờ 'không có Phật' à?
Việc một nước nghèo hay giàu phụ thuộc vào Thể chế chính trị, Địa lý, và Cách mạng Khoa học. Đổ lỗi sự nghèo đói cho Phật giáo là một kiểu tư duy quy chụp rẻ tiền.
Đạo Phật là Triết học Tâm lý giải quyết nỗi đau tinh thần, đéo phải cuốn bí kíp làm giàu. Thích Ca Mâu Ni là một nhà tư tưởng, một bác sĩ tâm lý học. Hệ thống Tứ Diệu Đế của ổng sinh ra để giải quyết nỗi đau tinh thần (Khổ) của con người, chứ ổng đéo phải là Bộ trưởng Bộ Kinh tế. Đánh giá Đạo Phật bằng GDP thì khác đéo gì chửi Einstein là thằng giẻ rách vì Einstein không đẩy tạ được 200kg?
Tư duy cạn cỡ này thì tao khuyên mày nên học lại sách Lịch sử cấp 2 trước khi lên mạng gõ phím.
 
Đúng vậy, chắc gì đã có Big Bang. Nếu mày có thể phát triển lý thuyết giải thích về vũ trụ tốt hơn Big Bang, hoặc đơn giản là tìm ra bằng chứng vững chắc để phủ nhận Big Bang, mày là người hùng. Mọi người đều tôn vinh mày. Nhưng nếu mày nghi ngờ sự thông tuệ của 1 người sinh sống hơn 2500 năm trước, chỉ tồn tại thông qua lời kể và ghi chép của người khác, Phật tử sẽ sỉ vả mày. Hehe.
Mày nói đúng một nửa: Bọn 'con nhang đệ tử' học vẹt bây giờ sẵn sàng tế sống mày nếu mày dám nghi ngờ Phật. Đám đó tao đéo bênh. Nhưng mày đang mắc lỗi đánh đồng giữa 'Triết lý của người sáng lập' với 'Sự ngu dốt của đám tín đồ'.

Mày ca ngợi sự nghi ngờ của Khoa học? Vậy chắc mày chưa từng đọc Kinh Kalama của Phật giáo rồi. Cách đây 2500 năm, Thích Ca đã tuyên bố một câu y hệt tinh thần khoa học hiện đại: 'Đừng tin điều gì chỉ vì nó được ghi trong kinh điển, đừng tin vì nó là truyền thống, và CŨNG ĐỪNG TIN chỉ vì ta là Thầy của các người. Hãy tự mình kiểm chứng nó như người thợ kim hoàn thử vàng trong lửa'.

Thích Ca đéo bao giờ cấm sự nghi ngờ, phương châm của ổng là Ehi Passiko (Đến để tự kiểm chứng). Nếu mày tìm ra phương pháp diệt khổ tốt hơn Tứ Diệu Đế, mày cũng sẽ thành vĩ nhân. Còn đám Phật tử mà sỉ vả sự nghi ngờ của mày, bản chất là chúng nó đang phỉ báng lại chính lời dạy của Phật. Đừng lấy cái ngu của đám 'fan' để phủ nhận triết lý của 'idol'.
 
Khi xét riêng về khía cạnh nhân quả (Kamma-Vipaka), Phật giáo nguyên bản sở hữu những lập luận triết học và thực chứng logic sâu sắc. Khoa học thực nghiệm hiện đại (vật lý cổ điển, sinh học phân tử và tâm lý học hành vi) vẫn chưa thể phản bác hay tìm ra giải pháp để chứng minh. Có nhiều vấn đề nhưng tao sẽ chỉ phân tích riêng cái vụ số mệnh an bài.
Khoa học nhận định rằng sự khác biệt về tính cách, năng lực bẩm sinh (ví dụ: một thần đồng âm nhạc, một đứa trẻ vừa sinh ra đã có xu hướng bạo lực hay sự bất bình đẳng về số phận) hoàn toàn do sự kết hợp ngẫu nhiên của các nhiễm sắc thể (ADN) và đột biến gene, cộng với môi trường sống.
Phật giáo nguyên bản phản biện gene chỉ là cấu trúc vật lý (sắc pháp) đóng vai trò là "duyên" (điều kiện cần). Bản thân các vật chất vô tri không mang thuộc tính đạo đức để tự quyết định xu hướng tâm lý phức tạp của một sinh linh. Cái quyết định xu hướng bẩm sinh đó là nghiệp tích lũy từ quá khứ (purana-kamma). Nếu chỉ có gene và môi trường, khoa học không giải thích được tại sao những cặp sinh đôi cùng trứng, chung ADN, sống chung một nhà lại có xu hướng tâm lý và số phận hoàn toàn trái ngược nhau. Lỗ hổng trong nhận thức của khoa học nằm ở chỗ ngành di truyền học biểu sinh (epigenetics) hiện đại mới chỉ chứng minh được môi trường có thể kích hoạt hoặc tắt một số gene cụ thể, nhưng họ vẫn dùng từ ngẫu nhiên cho các hiện tượng chưa giải thích được. Về mặt tư duy hợp lý, ngẫu nhiên là một câu trả lời bế tắc của khoa học, trong khi Phật giáo đưa ra một hệ thống nguyên nhân - kết quả phù hợp với tư duy hợp lý khi nó mang tính kế thừa năng lượng (nghiệp lực).
Trong hệ thống triết học Phật giáo nguyên bản, việc một ai đó sinh ra bị khiếm khuyết bẩm sinh (về thể xác hoặc trí tuệ) không phải là một sự trừng phạt, cũng không phải là sự ngẫu nhiên vô cớ. Nó là kết quả vận hành phức tạp của mạng lưới nhân quả - duyên khởi. Khoa học giải thích khiếm khuyết bẩm sinh hoàn toàn do lỗi sao chép ADN hoặc đột biến gene. Phật giáo nguyên bản phản biện rằng gene chỉ là công cụ (sắc pháp). Câu hỏi đặt ra là: Tại sao dòng nghiệp thức của đứa trẻ này lại bị hút vào cấu trúc gene lỗi đó chứ không phải một cấu trúc lành lặn?
Phật giáo nguyên bản không bao giờ đổ lỗi 100% cho số phận hay kiếp trước theo kiểu định mệnh luận. Một người sinh ra bị khiếm khuyết là sự hội tụ của nhiều loại duyên trong "luận thư Patthana":
- Thân cận y duyên (upanissaya-paccaya): Nghiệp quá khứ là nhân tố quyết định tiềm ẩn.
- Câu sanh duyên (Sahajata-paccaya): Chế độ dinh dưỡng của người mẹ, tâm lý người mẹ khi mang thai, hoặc việc người mẹ tiếp xúc với chất độc hóa học (chất làm biến đổi gen, tia phóng xạ) ở thời điểm hiện tại đóng vai trò là duyên trợ lực trực tiếp.
=> Nếu nghiệp quá khứ rất nặng, dù người mẹ có chăm sóc kỹ đến đâu (duyên hiện tại tốt) đứa trẻ vẫn bị khiếm khuyết. Ngược lại, nếu nghiệp quá khứ nhẹ nhưng duyên hiện tại quá xấu (mẹ uống thuốc độc hại), khiếm khuyết vẫn có thể xảy ra.
Khi một người ở kiếp trước làm điều ác rồi chết đi, thân xác cũ của họ đã phân hủy thành tro bụi. Khoa học sẽ đặt ra vấn đề: Cái gì đã đem những thông tin về tội ác đó tới kiếp này để làm tổn thương cơ thể mới?
Phật giáo nguyên bản giải thích rằng thông tin khiếm khuyết không nằm trên vật chất. Nó nằm ở dạng "năng lực tiềm miên" lưu chuyển trong dòng tâm thức liên tục. Ngay khoảnh khắc thụ thai, thức tái sinh (patisandhi-citta) đóng vai trò như một khuôn mẫu năng lượng. Nó trực tiếp tác động, định hình và làm lệch lạc quá trình phân chia tế bào ban đầu của hợp tử dẫn đến việc hình thành một cơ thể khiếm khuyết.
Nếu đứng ở góc độ khoa học hay các tôn giáo thần quyền, việc một đứa trẻ vô tội vừa sinh ra đã phải chịu đau đớn, tàn tật là một sự bất công lớn của số phận (Đấng tạo hóa).
Phật giáo nguyên bản dùng trường hợp này để chứng minh luật nghiệp báo (kamma-niyama) vận hành hoàn toàn khách quan như luật trọng lực. Đứa trẻ bị khiếm khuyết là do chính hành vi trong quá khứ của dòng tâm thức đó tự gieo nhân và gặt quả, chứ không có một thế lực nào áp đặt sự bất công này lên chúng. Phật giáo nguyên bản đưa ra một lập luận mang tính hệ thống mà khoa học khó bác bỏ đó là tư duy hợp lý về "tính nhất quán của định luật bảo toàn". Khoa học thừa nhận không có một lực hay năng lượng nào tự nhiên sinh ra rồi đột ngột biến mất vào hư vô. Một người trước khi chết (kiếp trước) phát ra các năng lượng cực mạnh: sự bám chấp, sự tức giận, sự sợ hãi hoặc năng lượng của hành vi hủy hoại (sát sinh). Khi tim họ ngừng đập, năng lượng sinh học dừng lại nhưng năng lượng tâm lý/nghiệp lực đó không thể tan biến thành không có gì. Theo định luật bảo toàn, năng lượng đó buộc phải tiếp diễn. Nó phóng chiếu ra một cấu trúc mới, một khuôn mẫu mới. Nếu năng lượng trước khi chết mang tính tàn phá, cấu trúc mới sinh ra sẽ bị méo mó, lệch lạc (biểu hiện ra bên ngoài bằng sự khiếm khuyết cơ thể). Đứa trẻ nhận lấy cơ thể đó không phải là nạn nhân của ai khác, mà là sự tiếp nối hình thái năng lượng của chính mình.
Đối với Phật giáo nguyên bản, bằng chứng tối thượng không nằm trên giấy tờ mà nằm ở sự chứng thực của mỗi cá nhân. Khi một hành giả thực hành thiền định sâu (hay gọi là đạt tới các tầng thiền sắc giới) và chuyển hướng tâm lực sang túc mạng minh (pubbenivasanussati-nana) thì họ sẽ có khả năng nhìn ngược dòng thời gian để thấy rõ vô số kiếp sống trước của mình. Ở trạng thái tâm định tĩnh này, họ nhìn thấy rõ ràng hành vi thiện hoặc ác nào trong quá khứ đã trực tiếp cấu thành nên hình hài, hoàn cảnh và những khiếm khuyết hiện tại của họ tương tự việc một người tỉnh táo nhìn lại các sự việc mình đã làm ngày hôm qua. Đức Phật không bắt mọi người tin mà chỉ đưa ra phương pháp để bất cứ ai đủ năng lực tu tập đều có thể tự mình chứng thực điều đó.
Nhiều người hiểu lầm rằng nghiệp lực vận hành theo kiểu "mạng đổi mạng" (kiếp trước chết thế nào kiếp này phải chết thế đấy). Thực tế không phải như vậy.
Nghiệp là năng lượng của ý niệm/tư tâm sở (cetana). Chẳng hạn những người ở kiếp trước chết vì đuối nước, năng lượng tổn thương lớn nhất nằm ở sự hoảng loạn, đau đớn và bám chấp lúc lâm chung. Ở kiếp này, việc họ phải sống chung với nỗi sợ tắm biển/nước sâu bẩm sinh, sự bất tiện của đôi mắt bị tật như cận thị nặng hay những khoảnh khắc lo âu khi đối diện với nước lớn... chính là cách họ đang trả cái nợ năng lượng đó rồi. Họ đang gánh chịu quả báo dưới dạng tâm lý (nỗi bất an hay sợ hãi) chứ không nhất thiết phải trả bằng mạng sống một lần nữa.
Mặt khác, nỗi sợ bẩm sinh hiện tại chính là lá chắn bảo vệ họ. Nó giúp họ cảnh giác và chuẩn bị sẵn sàng tâm thế để không lặp lại bi kịch cũ.
 
Đù 8 trang. Đúng là chủ đề về thuốc phiện của nhân dân là sẽ có được một đám "tao không bị nghiện đâu" và "thực ra thì nó tốt cho sức khoẻ" 🤣

Lovenurse xác định từ lâu trên đời này không có thần thánh hoặc là thần là một thằng Lồn vô năng hoặc cực kỳ độc ác mới tạo nên thế giới như bây giờ nên không xứng đáng thờ phụng. Còn riêng đạo phật là chỉ là chuyện cổ tích nói mồm nói sao cũng được, không diss nó được cũng chẳng chứng minh nó tồn tại được, lovenurse thấy tin thì tin không tin thì thôi, như lovenurse thì chọn đéo tin vì lovenurse đéo tin con người, ngừoi kể chuyện tôn giáo là con người, và lovenurse chưa thấy thằng nào lậm tôn giáo đáng tin cả đặc biệt là khi nó xuất phát từ ấn đụ và đụ má là ấn đụ của cả ngàn năm trước, nó còn man rợ hơn bây giờ đến chừng nào, ngay cả thời đại truyền thông báo chí như bây giờ một chuyện còn bị kể tam sao thất bản thì cái mớ chuyện cổ tích dài thòng lòng này thì thoát khỏi quy luật được à ? Nghe nó có hợp logic không? Giữa một thằng ngáo ngồi dưới gốc cây bị hoang tưởng kể chuyện hay một thằng ngồi dưới gốc cây xong tự nhiên giác ngộ thành phật thoát khỏi luân hồi thì câu truyện nào nghe có khả năng xảy ra hơn?
Tóm tắt cái đạo phật này theo cái mà gọi là phật giáo nguyên thuỷ nó thì sống chết vô nghĩa, đau đớn hạnh phúc cũng vô nghĩa, đạo gốc thì chẳng có chủ thể thờ cúng nên chẳng có đối tượng để chửi căn bản là cứ tồn tại là khổ giác ngộ thì ra khỏi vòng tròn luân hồi thì hết khổ, thằng nào cũng thành phật được khi giác ngộ, đạo này tới mỗi nước thì mỗi đứa tạo một phiên bản chả liên quan gì đến nhau và tất nhiên cũng là thuốc phiện hiệu quả cho các nước phong kiến cai trị dân đen. Chả biết thật hư thế nào chỉ biết nước nào càng lú vào tôn giáo càng nát ví dụ như ấn đụ cái nôi của bao nhiêu tôn giáo như nồi cám heo đáng ra phải rất đẹp đẽ nhân văn, nhưng không, làm phụ nữ ở đó thì chả khác gì địa ngục trần gian. Mồm đạo lý sống như cặc. Mấy thằng tây tạng thì dùng phật giáo để bảo vệ tầng lớp thống trị, dày xéo dân đen như thú vật.

Chê cơm sườn ác ôn, gây nghèo đói các thứ chứ phải công nhận ít nhất cách bọn nó loại bỏ bọn tôn giáo khỏi đời sống nhân dân thật sự rất đã. Giờ ở khựa đéo cần biết hồi mọi, hay phật hay chúa chả đứa nào được làm loạn đều phải chịu kiểm soát của đảng búa liềm hết.
 
ông Thích Ca là ông đầu tiên nói với người khác là những gì Như Lai nói ra thì khoan hãy tin mà hãy dùng trí tuệ soi xét và thực hành, nếu đúng thì theo mà ko đúng thì quên đi. Khác 1 trời 1 vực với các tôn giáo khác là chúng nó buộc phải tin răm rắp. Tiếp theo pháp Phật ko phải tôn giáo, Nghiệp Quả là chỉ đến nguyên nhân và hậu quả, nghĩa là đéo có cái gì xảy ra mà ko có lí do cũng như đéo có cái gì tự thân nó tồn tại mà đéo nhờ cái khác. Suy luận đến cấp độ nguyên tử thì hạt nhân nó vẫn cần các lực khác thì nó mới tồn tại được. Ông Thích Ca ổng chỉ cho chúng sinh con đường sống an lạc ở hiện tại, rèn luyện trí tuệ ở hiện tại chứ đéo phải sống cho kiếp sau này nọ.
 
Đọc comment của mày tao rất ngại trả lời, vì mày quá ngu, có trả lời mày cũng không hiểu được.
Từ cách đặt câu hỏi mày đã sai ngay từ đầu. Để phản biện tao, thì câu mày nên hỏi là "4 tính chất khoa học đó của thuyết big bang là gì", chứ không phải mấy câu hỏi vô nghĩa kia. Từ đầu, tao đã cố ý lấy ví dụ về lý thuyết vật nặng rơi nhanh hơn vật nhẹ để làm nổi bật về 4 tính chất kia, chứ không phải bản thân lý thuyết, vì đó là lý thuyết sai, nhưng có vẻ IQ 2 chữ số của mày k tiếp thu được.
Và đây là 4 tính chất khoa học của thuyết Big Bang:
1. Tính kiểm chứng: Mỹ, Nga hay Tàu, chính phủ hay tư nhân đều có thể kiểm chứng được việc toàn vũ trụ đang giãn nở ra
2. Tính dự đoán: Big Bang dự đoán được bức xạ nền vũ trụ (CMB) trước khi nó được tìm ra.
3. Tính công bằng: Rất rất rất nhiều dữ liệu đã được thu thập, và càng lúc nó càng củng cố thuyết Big Bang, chứ k phải đi ngược lại.
4. Tính có thể bác bỏ: Rất dễ dàng, nếu có thể chứng minh được vũ trụ tĩnh, hoặc đang co lại, thì coi như Big Bang vứt sọt rác.

Phần dưới đây là trả lời cho những câu hỏi ngu của mày, và không liên quan gì tới chủ đề tranh luận chính về tính khoa học của thuyết luân hồi
1. Trước khi vụ nổ bigbang tạo ra thì cái gì tồn tại? Có cái gì trước đó?
Theo thuyết Big Bang thì Big Bang sinh ra không-thời gian (spacetime) Do đó, không hề có khái niệm "trước Big Bang" vì thời gian lúc đó không tồn tại. Thời gian bắt đầu từ Big Bang.
2. Năng lượng đâu ra tạo ra vụ nổ bigbang?
t = 0 được gọi là điểm kì dị (singularity). Đây là điểm giới hạn của thuyết Big Bang. Toán học chỉ tính được thời điểm sớm nhất là 1 đơn vị thời gian Planck (1 "Planck giây") sau Big Bang. Năng lượng hay vật chất ở đâu để sinh ra Big Bang vẫn là 1 bí ẩn.
Vậy a trả lời e đi. A ơi, chất rắn có rắn ko ạ

Mày phân tích khúc đầu rất khá. Cả Vật lý lượng tử và Triết học đều đéo công nhận cái gọi là 'Hư vô tuyệt đối'. Ngay cả trong môi trường chân không tuyệt đối (Quantum vacuum), nó vẫn đặc ngầu những thăng giáng lượng tử (hạt sinh ra và diệt đi liên tục). Chữ 'Không' (Sunyata) trong Đạo Phật cũng mang hàm ý là 'Dạng tiềm năng' chứ đéo phải là sự trống rỗng hoàn toàn.

NHƯNG, câu chốt 'tức có thứ khởi đầu' của mày lại tự bóp dái mày rồi. Mày dùng luật Nhân Quả để vả bọn 'Hư vô', nhưng mày lại đéo nhận ra: Nếu có một 'Điểm Khởi Đầu' (A), thì cái gì đẻ ra A? Mày lại kẹt vào vòng lặp vô tận.
Cách giải quyết duy nhất cho bài toán này là bẻ cong cái đường thẳng tuyến tính của mày thành một HÌNH TRÒN. Vũ trụ là Tuần hoàn (Cyclic). Hình tròn thì đéo có điểm bắt đầu. Đó là lý do Stephen Hawking bảo: 'Hỏi trước Big Bang có gì cũng ngu như hỏi phía Bắc của Bắc Cực là gì vậy'. Vì không-thời gian nó cuộn lại và lặp lại liên tục, Đạo Phật gọi đó là trạng thái 'Vô Thỉ' (Không có khởi đầu).
A ơi, thế nếu ko có hạt sinh ra và triệt tiêu thì sao ạ
 

Có thể bạn quan tâm

Top