Xóa bỏ Phật giáo Nguyên Thủy chuyên ngu dân. Đầu tiên xóa bỏ tư duy nguy hiểm nhất, tao gọi đó là tư duy Nghiệp Quả.

@Chaybodapxe1806 vào mà bảo vệ chánh fap , nó đòi bỏ kìa .
Thằng thớt kém lắm, ngụy biện đầy ra, ko đủ trình để phản biện Thích Ca đâu. Nhân quả là qui luật tất yếu, là chân lý của vũ trụ, là một sự thật hiển nhiên. Trồng hạt ổi ra cây ổi, gió to kết hợp với mây thành bão, mặt trời sinh ra và chết đi......Mà nó còn đi chối bỏ thì còn mẹ gì để phản biện với nó.
 
Có chứ nhưng nhân quả là do lựa chọn hành động của mày, không phải mày đi chùa lạy tượng nhiều thì mày tích được phước cho kiếp sau.
Thì tất nhiên r. Có ai tin lạy tượng nhiều = tích phước/âm đức đâu. Tao đang hỏi là m nói pg vay mượn khái niệm này từ bà la môn, vậy là pg nguyên thủy phủ nhận luân hồi, phủ nhận nghiệp báo hay có cách diễn giải khác
 
Thì tất nhiên r. Có ai tin lạy tượng nhiều = tích phước/âm đức đâu. Tao đang hỏi là m nói pg vay mượn khái niệm này từ bà la môn, vậy là pg nguyên thủy phủ nhận luân hồi, phủ nhận nghiệp báo hay có cách diễn giải khác
  • Bà La Môn giáo: Chữ Nghiệp chủ yếu gắn liền với Nghi lễ (Ritual)Bổn phận giai cấp (Dharma). Mày làm tròn bổn phận của một tiện dân, hoặc mày cúng tế thần linh đầy đủ thịt mỡ, thì mày có "Nghiệp tốt". Nó mang tính hình thức và phục tùng định mệnh.
  • Phật giáo Nguyên thủy: Thích Ca Mâu Ni gạt phăng sự cúng tế. Ngài tuyên bố một câu chấn động thời đó: "Này các Tỳ kheo, ta tuyên bố Tác ý (Cetana) chính là Nghiệp".
    • Nghiệp không nằm ở hành động bề ngoài, mà nằm ở Động cơ (Intention) trong tâm trí. Mày vô tình đạp chết con kiến, không có nghiệp ác vì không có tác ý. Mày bố thí cho người nghèo nhưng trong đầu tính toán để lấy danh tiếng, thì đó là nghiệp bất thiện (vì tâm tham). Đạo Phật biến Nghiệp từ một công cụ của thần quyền thành một hệ thống Tâm lý học hành vi cực kỳ hiện đại.
  • Bà La Môn (Thuyết Hữu Ngã - Atman): Họ cho rằng mỗi người có một "Linh hồn bất tử" (Atman). Luân hồi giống như mày cởi cái áo cũ (chết đi) và mặc vào cái áo mới (đầu thai). Linh hồn đó là cố định, chuyển từ kiếp này sang kiếp khác.
  • Phật giáo Nguyên thủy (Thuyết Vô Ngã - Anatta):Thích Ca phủ nhận hoàn toàn sự tồn tại của một "Linh hồn cố định". Vậy nếu không có linh hồn thì cái gì luân hồi?
    • Đạo Phật giải thích Luân hồi là một Dòng chảy của năng lượng và nhân quả, không có chủ thể cố định. Giống như mày dùng ngọn nến A đang cháy để châm lửa cho ngọn nến B. Ngọn nến B sáng lên, ngọn nến A tắt đi. Lửa của nến B không phải là lửa của nến A, nhưng nó nối tiếp năng lượng từ nến A. Luân hồi của Đạo Phật là sự tiếp nối của Dòng tâm thức (Thức), chứ không phải có một cái "hồn" nào bay ra chui vào bụng bà đẻ cả.
  • Mục đích tối hậu: Nâng cấp hay Thoát game?​

    • Bà La Môn dùng Nghiệp để hướng con người luân hồi vào giai cấp cao hơn (thành quý tộc, vua chúa) hoặc hợp nhất với đấng Phạm Thiên (Brahma).
    • Đạo Phật coi Luân Hồi (dù là đầu thai làm vua hay làm thần tiên) vẫn là Khổ (Dukkha). Mục đích của việc hiểu Nghiệp trong Đạo Phật không phải để cày điểm lên level, mà là để cắt đứt nhân quả, xóa app, thoát hẳn khỏi game (Nirvana - Niết Bàn).
 
  • Bà La Môn giáo: Chữ Nghiệp chủ yếu gắn liền với Nghi lễ (Ritual)Bổn phận giai cấp (Dharma). Mày làm tròn bổn phận của một tiện dân, hoặc mày cúng tế thần linh đầy đủ thịt mỡ, thì mày có "Nghiệp tốt". Nó mang tính hình thức và phục tùng định mệnh.
  • Phật giáo Nguyên thủy: Thích Ca Mâu Ni gạt phăng sự cúng tế. Ngài tuyên bố một câu chấn động thời đó: "Này các Tỳ kheo, ta tuyên bố Tác ý (Cetana) chính là Nghiệp".
    • Nghiệp không nằm ở hành động bề ngoài, mà nằm ở Động cơ (Intention) trong tâm trí. Mày vô tình đạp chết con kiến, không có nghiệp ác vì không có tác ý. Mày bố thí cho người nghèo nhưng trong đầu tính toán để lấy danh tiếng, thì đó là nghiệp bất thiện (vì tâm tham). Đạo Phật biến Nghiệp từ một công cụ của thần quyền thành một hệ thống Tâm lý học hành vi cực kỳ hiện đại.
  • Bà La Môn (Thuyết Hữu Ngã - Atman): Họ cho rằng mỗi người có một "Linh hồn bất tử" (Atman). Luân hồi giống như mày cởi cái áo cũ (chết đi) và mặc vào cái áo mới (đầu thai). Linh hồn đó là cố định, chuyển từ kiếp này sang kiếp khác.
  • Phật giáo Nguyên thủy (Thuyết Vô Ngã - Anatta):Thích Ca phủ nhận hoàn toàn sự tồn tại của một "Linh hồn cố định". Vậy nếu không có linh hồn thì cái gì luân hồi?
    • Đạo Phật giải thích Luân hồi là một Dòng chảy của năng lượng và nhân quả, không có chủ thể cố định. Giống như mày dùng ngọn nến A đang cháy để châm lửa cho ngọn nến B. Ngọn nến B sáng lên, ngọn nến A tắt đi. Lửa của nến B không phải là lửa của nến A, nhưng nó nối tiếp năng lượng từ nến A. Luân hồi của Đạo Phật là sự tiếp nối của Dòng tâm thức (Thức), chứ không phải có một cái "hồn" nào bay ra chui vào bụng bà đẻ cả.
  • Mục đích tối hậu: Nâng cấp hay Thoát game?​

    • Bà La Môn dùng Nghiệp để hướng con người luân hồi vào giai cấp cao hơn (thành quý tộc, vua chúa) hoặc hợp nhất với đấng Phạm Thiên (Brahma).
    • Đạo Phật coi Luân Hồi (dù là đầu thai làm vua hay làm thần tiên) vẫn là Khổ (Dukkha). Mục đích của việc hiểu Nghiệp trong Đạo Phật không phải để cày điểm lên level, mà là để cắt đứt nhân quả, xóa app, thoát hẳn khỏi game (Nirvana - Niết Bàn).
M cũng nghe đức Dalailama thuyết pháp à
 
Mày còn trẻ nên muốn đấu tranh chiến đấu là bình thường. Nhưng rồi mày sẽ nhận ra có quá nhiều điều xấu trên quả đất này và mày ko thể làm gì đc. Mày nhận ra mày đã lãng phí thời gian và công sức một cách vô nghĩa. Mày bắt đầu đi tìm sự giải thoát dẫn đến tự do. Lúc đấy mày mới hiểu đc những gì đức Phật hay Chúa Jesus đã từng nói, và mày nhận ra rằng đó là trí tuệ siêu phàm vĩnh hẵng vượt thời gian.
Không thể ép mày chín đc. Cứ đấu tranh phân tích thoải mái để thoả mãn cái chí anh hùng của mày đi. Cuối cùng cũng sẽ như tôn ngộ không và lòng bàn tay Phật Tổ.
 
Nghiệp Quả là cái tư duy mà tao phải nói thẳng: nó đéo sinh ra để phát triển con người, mà là công cụ ru ngủ dân đen thượng thừa nhất lịch sử từng tạo ra.

Thời Ấn Độ xưa có chế độ phân biệt giai cấp rất kinh khủng. Thằng sinh ra ở tầng lớp trên thì ngập trong nhung lụa, vàng bạc, quyền lực; còn cái đám tiện dân cùng đinh ở dưới đáy thì sống khổ không bằng một con chó, bị giẫm đạp từ đời này qua đời khác đéo bao giờ ngóc đầu lên nổi. Đúng lúc xã hội đang đấu tranh gay gắt, mâu thuẫn giai cấp sắp biến thành bạo động, thì Thích Ca tung ra cái chiêu bài Nghiệp Quả để giải quyết êm đẹp: "Mày khổ là do kiếp trước mày sống ác, keo kiệt. Nó sướng là do kiếp trước nó tu nhân tích đức, siêng bố thí cúng dường."

Và cái đòn tâm lý hiểm ác nó nằm ở chỗ này: Khi thằng dân đen nghe xong, tự nhiên nó thấy "nhẹ nhõm" một cách ngu xuẩn. Tư duy của nó bị bẻ lái 180 độ. Thay vì cay cú cái lũ chóp bu đang bóc lột mình, thay vì đứng lên cầm cuốc xẻng đấu tranh lật đổ cái bất công giai cấp, thì nó lại quay sang tự cắn rứt lương tâm: "À, hóa ra đéo phải tại xã hội, mà là tại tao! Do kiếp trước tao ăn ở thất đức nên kiếp này tao ráng cắn răng chịu đòn để trả cho hết nghiệp". Thế là xong. Giới quý tộc, vua chúa ngày xưa chỉ việc rung đùi ngồi hưởng lợi, khỏi sợ khởi nghĩa, khỏi sợ mất ngai vàng, con vua vẫn là vua, con đại gia vẫn là đại gia. Mấy ông vua thời đó lại chẳng cung phụng, cúng đất, dựng tịnh xá cho Thích Ca như một vị cứu tinh của chế độ thống trị! (Và note nhỏ là, thời này, Vua và đại gia cúng dường cho Thích Ca rẻ hơn và hiệu quả hơn nhiều so với đám tu sĩ khác. Vì chúng nó tự đặt lệ là ăn một ngày một bữa và không tích trữ lương thực)

Nếu như dem cái tư duy đó soi vào logic đời thực bây giờ, chúng mày sẽ thấy nó vô lý và tàn nhẫn đến mức tởm lợm:
Một đứa trẻ vừa lọt lòng mẹ đã bị dị tật bẩm sinh, bại não, mù lòa... tụi nó bu vào phán ngay: "Chắc kiếp trước con bé này tạo nghiệp dữ lắm nên giờ mới phải gánh". Đổ tội cho một đứa con nít vô tội về một cái "tội ác vô hình" ở kiếp nào đó đéo ai kiểm chứng được, khác mẹ gì bảo số phận nó đáng bị vứt đi? Trong khi nguyên nhân thực tế sờ sờ ra đó là do đột biến gen, do người mẹ phơi nhiễm hóa chất, do điều kiện y tế thai kỳ kém cỏi. Đéo dám nhìn vào khoa học mà cứ thích chụp mũ tâm linh.
Hay một đứa trẻ đi học tiếp thu chậm, thay vì chửi cái hệ thống giáo dục như hạch, thay vì xem lại phương pháp dạy học hay tâm lý đứa nhỏ, thì người lớn lại thở dài bảo: "Do căn tánh nó tối, nghiệp nó nặng nên học dốt". Nói câu đó xong là phủi sạch trách nhiệm, đéo cần cải cách, đéo cần nỗ lực sửa đổi gì nữa.

Bản chất của cái đám nghiện nói chuyện Nghiệp Quả là mắc đúng một cái bệnh: Lười tư duy khi bị thiếu dữ liệu.
Não người rất sợ những thứ mình không biết hoặc không giải thích được ngay. Khi đối mặt với một vấn đề phức tạp (tại sao nghèo, tại sao bệnh, tại sao xui xẻo), thay vì bỏ công ra bóc tách số liệu, nghiên cứu kinh tế, sinh học hay xác suất thống kê để tìm nguyên nhân gốc rễ, thì tụi mày chọn con đường tắt dễ nhất: Chộp ngay cái nón "Nghiệp Quả" đậy lên mọi thứ.

Cái gì không hiểu? Do nghiệp!
Cái gì bất công? Do nghiệp!
Lười sửa chữa? Đổ tại nghiệp!

Nghiệp Quả rốt cuộc chỉ là cái sọt rác chứa đựng sự lười biếng về mặt nhận thức, biến con người thành những sinh vật thụ động, cam chịu số phận và sợ hãi những thứ vô hình.

Bài sau tao bóc tách tiếp chuyện Hậu cần: Làm sao một giáo đoàn có thể nuôi cả ngàn thằng đệ không cần làm nông, không cần cày cấy mà ngày nào cũng có ăn giữa thời cổ đại; và mạng lưới tình báo, thu thập thông tin từ các con nhang khất thực đã vận hành đỉnh cao thế nào để bảo toàn quyền lực. Càng bóc ra thì tụi mày sẽ thấy bản chất kinh tế và quyền lực tôn giáo từ xưa đến nay nó chả khác mẹ gì nhau đâu!
@atlas05 @Hoanggiap512 @Chaybodapxe1806 @Đạo Tâm @aidokhongphailatoi
 
Ờ, tao đéo thích tranh luận nhiều nhé, tranh luận với tụi mày mệt mỏi chết mẹ, vì cái cách chúng mày suy nghĩ dựa vào niềm tin chứ không phải suy luận căn cứ khoa học. Nên tranh luận với tụi mày chỉ có vòng vo mãi thì tụi mày cũng đéo thấy sai vì niềm tin của chúng mày nó lớn chứ đéo phải chúng mày đéo thấy sai.
Thực ra bài viết của mày sai kiến thức nhiều phết đấy, mày chỉ được cái hay là mày đập tan sự giả tạo thôi chứ về chi tiết là mày dựng chuyện khá nhiều.

Tao nói ngay 1 đoạn đơn giản là mày chụp mũ cho THích Ca là nghĩ ra cái nghiệp quả. Cái đấy không phải Thích Ca nghĩ ra, nó vốn là của Bà La Môn
 
Mày đang chửi đám mê tín dị đoan chứ đéo phải chửi Đạo. Mày bảo theo Đạo là hèn, đổ lỗi siêu nhiên?
Thưa với mày, cốt lõi của Đạo Phật là 'Nhân Quả' - tức là tự làm tự chịu, tự mình thắp đuốc mà đi, đéo có ông thần nào gánh tội thay hay ban phát cái gì cả. Đến bố mẹ mày cũng dạy mày nhận trách nhiệm 100% về hành động của mình.
Cái bọn làm sai rồi vác mâm hoa quả lên chùa cầu xin xá tội hay xin tiền tài là bọn mê tín. Đừng đánh đồng sự ngu muội của đám đông với tinh hoa của triết học.
Tìm hiểu cho kỹ rồi hẵng chê người khác ngu dốt.
Ban đầu tao cũng nghĩ như mày nhưng sau thì lại khác. Câu dưới là Phật nói nhé.
'Kẻ sinh ra nghèo hèn tài sản ít ỏi là do kiếp trước không cúng dường cho Sa-môn; kẻ sinh ra đại phú giàu sang là do kiếp trước siêng cúng dường'
Còn thứ hai nó có một khái niệm nữa là Vô Ngã, tức là mày đéo tồn tại dưới dạng vật thể, mà tồn tại dưới dạng hành động, tiến trình.

Thôi lừa tranh luận vãi Lồn, tụi mày cứ lấy nhiều cái quan điểm Phật sau này đắp vào tao tranh luận không nỗi là vậy đó, tao đã chỉ đích là Phật Giáo Nguyên Thủy (Theravada). Và tao đéo quan tâm nhánh Đại Thừa nó nói con kẹt gì, nhánh Đại Thừa đa phần chấp vá lại hết hoặc thay đổi phần lớn như Trung Quốc cho hợp với thời đại thì nói làm gì.
 

Có thể bạn quan tâm

Top