Xóa bỏ Phật giáo Nguyên Thủy chuyên ngu dân. Đầu tiên xóa bỏ tư duy nguy hiểm nhất, tao gọi đó là tư duy Nghiệp Quả.

Nghiệp Quả là cái tư duy mà tao phải nói thẳng: nó đéo sinh ra để phát triển con người, mà là công cụ ru ngủ dân đen thượng thừa nhất lịch sử từng tạo ra.

Thời Ấn Độ xưa có chế độ phân biệt giai cấp rất kinh khủng. Thằng sinh ra ở tầng lớp trên thì ngập trong nhung lụa, vàng bạc, quyền lực; còn cái đám tiện dân cùng đinh ở dưới đáy thì sống khổ không bằng một con chó, bị giẫm đạp từ đời này qua đời khác đéo bao giờ ngóc đầu lên nổi. Đúng lúc xã hội đang đấu tranh gay gắt, mâu thuẫn giai cấp sắp biến thành bạo động, thì Thích Ca tung ra cái chiêu bài Nghiệp Quả để giải quyết êm đẹp: "Mày khổ là do kiếp trước mày sống ác, keo kiệt. Nó sướng là do kiếp trước nó tu nhân tích đức, siêng bố thí cúng dường."

Và cái đòn tâm lý hiểm ác nó nằm ở chỗ này: Khi thằng dân đen nghe xong, tự nhiên nó thấy "nhẹ nhõm" một cách ngu xuẩn. Tư duy của nó bị bẻ lái 180 độ. Thay vì cay cú cái lũ chóp bu đang bóc lột mình, thay vì đứng lên cầm cuốc xẻng đấu tranh lật đổ cái bất công giai cấp, thì nó lại quay sang tự cắn rứt lương tâm: "À, hóa ra đéo phải tại xã hội, mà là tại tao! Do kiếp trước tao ăn ở thất đức nên kiếp này tao ráng cắn răng chịu đòn để trả cho hết nghiệp". Thế là xong. Giới quý tộc, vua chúa ngày xưa chỉ việc rung đùi ngồi hưởng lợi, khỏi sợ khởi nghĩa, khỏi sợ mất ngai vàng, con vua vẫn là vua, con đại gia vẫn là đại gia. Mấy ông vua thời đó lại chẳng cung phụng, cúng đất, dựng tịnh xá cho Thích Ca như một vị cứu tinh của chế độ thống trị! (Và note nhỏ là, thời này, Vua và đại gia cúng dường cho Thích Ca rẻ hơn và hiệu quả hơn nhiều so với đám tu sĩ khác. Vì chúng nó tự đặt lệ là ăn một ngày một bữa và không tích trữ lương thực)

Nếu như dem cái tư duy đó soi vào logic đời thực bây giờ, chúng mày sẽ thấy nó vô lý và tàn nhẫn đến mức tởm lợm:
Một đứa trẻ vừa lọt lòng mẹ đã bị dị tật bẩm sinh, bại não, mù lòa... tụi nó bu vào phán ngay: "Chắc kiếp trước con bé này tạo nghiệp dữ lắm nên giờ mới phải gánh". Đổ tội cho một đứa con nít vô tội về một cái "tội ác vô hình" ở kiếp nào đó đéo ai kiểm chứng được, khác mẹ gì bảo số phận nó đáng bị vứt đi? Trong khi nguyên nhân thực tế sờ sờ ra đó là do đột biến gen, do người mẹ phơi nhiễm hóa chất, do điều kiện y tế thai kỳ kém cỏi. Đéo dám nhìn vào khoa học mà cứ thích chụp mũ tâm linh.
Hay một đứa trẻ đi học tiếp thu chậm, thay vì chửi cái hệ thống giáo dục như hạch, thay vì xem lại phương pháp dạy học hay tâm lý đứa nhỏ, thì người lớn lại thở dài bảo: "Do căn tánh nó tối, nghiệp nó nặng nên học dốt". Nói câu đó xong là phủi sạch trách nhiệm, đéo cần cải cách, đéo cần nỗ lực sửa đổi gì nữa.

Bản chất của cái đám nghiện nói chuyện Nghiệp Quả là mắc đúng một cái bệnh: Lười tư duy khi bị thiếu dữ liệu.
Não người rất sợ những thứ mình không biết hoặc không giải thích được ngay. Khi đối mặt với một vấn đề phức tạp (tại sao nghèo, tại sao bệnh, tại sao xui xẻo), thay vì bỏ công ra bóc tách số liệu, nghiên cứu kinh tế, sinh học hay xác suất thống kê để tìm nguyên nhân gốc rễ, thì tụi mày chọn con đường tắt dễ nhất: Chộp ngay cái nón "Nghiệp Quả" đậy lên mọi thứ.

Cái gì không hiểu? Do nghiệp!
Cái gì bất công? Do nghiệp!
Lười sửa chữa? Đổ tại nghiệp!

Nghiệp Quả rốt cuộc chỉ là cái sọt rác chứa đựng sự lười biếng về mặt nhận thức, biến con người thành những sinh vật thụ động, cam chịu số phận và sợ hãi những thứ vô hình.

Bài sau tao bóc tách tiếp chuyện Hậu cần: Làm sao một giáo đoàn có thể nuôi cả ngàn thằng đệ không cần làm nông, không cần cày cấy mà ngày nào cũng có ăn giữa thời cổ đại; và mạng lưới tình báo, thu thập thông tin từ các con nhang khất thực đã vận hành đỉnh cao thế nào để bảo toàn quyền lực. Càng bóc ra thì tụi mày sẽ thấy bản chất kinh tế và quyền lực tôn giáo từ xưa đến nay nó chả khác mẹ gì nhau đâu!
@dungdamchemnhau

@Chaybodapxe1806
 
Tao đéo rảnh tranh luận nữa nhé, thằng nào tỉnh đó tỉnh, thằng nào nói tao ngu thì cứ việc, con chó nào nói tao dính nghiệp, ma quỷ nhập thì cứ việc nhé.
Càng bốc tách ra chúng mày sẽ thấy một tôn giáo nó được hình thành không phải vì nó ĐÚNG mà là vì nó giải quyết và điều hòa xung đột xã hội, làm cho các tầng lớp xã hội dễ thở hơn.

Vua chúa cần Thích Ca để giữ yên trật tự xã hội.
Thương nhân cần Thích Ca để bảo vệ tài sản và tính chính danh giàu có.
Dân nghèo cần Thích Ca để tìm sự an ủi tâm lý trước số phận khốn cùng.
Tăng đoàn Thích Ca nhận lại đất đai, tịnh xá, nguồn cung cấp lương thực miễn phí và sự bảo hộ tuyệt đối từ quân đội hoàng gia.
=> Nó giải quyết được áp lực của toàn xã hội nên Thích Ca chả được tôn thành Đức Phật. Chứ không phải là cái lý thuyết ông ta đúng để chúng mày đi tu. Nên thằng nào đi khất thực ngoài đường là thằng ngu cả, nói hơi buồn là vậy. Nó là thứ để trút stress, gánh nặng, trốn tránh không phải là thứ giúp mày phát triển được.
Đúng rồi, Lâm ly đợt vừa rồi bỏ một đống tiền bế thằng trẻ con bên Bhutan về trên con RR để giáo hóa chúng sanh xứ lừa là đủ hiểu chúng nó cần Phật giáo để lùa lũ dân đen thế nào.
 
Địt mẹ mày đăng bài xong kêu đéo tranh luận, thế đăng làm cặc gì? Mày là cái đéo gì mà nghĩ rằng lời mày nói là khuôn vàng thước ngọc không bao giờ sai? Mày đánh đổ 1 ông thần là phật xong tự phong cho mình là phật mới à?
Đám vô thần luận bề ngoài nó luôn Ngông Cuồng, Ngạo Mạn, coi thường quy luật trời đất. Đến khi Thiên Tai ập đến nó mới cảm thấy con người quá bé nhỏ, quá bất lực, rần hơn một tí bọn nó rất rất sợ chết vẻ ngoài điên cuồng chỉ để làm vỏ bộc cho cái tôi yếu đối, sợ hải tử vong bệnh tật, không đối diện được những bất mãn mâu thẫn khác trong cuộc sống.
Để tao lấy vài ví dụ cho bọn nó thấy, bọn nó tự hào, tự mãn không là cái gì hết.
Có câu điểm cố gắng cả đời mình chỉ là khởi đầu của người khác. Câu này là để nó những đứa con của lãnh đạn, sinh ra đã có tất cả mọi thứ trên đời, tiền nhiều đủ để thuê hẫn cả tỉ đứa ca tụng vc. "Con vua thì được làm vua, con sải chùa thì qét lá đa"
Mà thật ra ta cũng k cần ví dụ mấy cái khác nữa, để bọn vô thần nó thấy cuộc sống quá bất công, bất mãn, không ai giảy bài thì nó tự hiểu thôi. Đối với những kẻ tiền quá nhiều, quá nhiều để thừa hưởng những đặc quyền của xã hội khi vừa mới sinh ra đem so sánh vơi bản thân bọn nó là được rồi. Nói chi nhân quả cho mệt với bọn nó🤣🤣🤣
 
Thế thì mày đã phủ nhận tư duy Nghiệp quả rồi còn gì? Thế mắc mớ gì mày cãi tao cái thằng ngu này
Sinh lý cơ bản: hễ co thắt cơ vòng hậu môn thì tự khắc bàng quang mở van xả nước. Nhân quả nghiệp báo nó cũng nhãn tiền và tất yếu y như cái phản xạ đấy thôi.
Ấy thế mà chủ thớt vẫn giãy nảy lên đổ lỗi cho nhà máy bia rượu làm mình hỏng thận, tiêu tiểu mất kiểm soát.
Quả là nực cười!
 
Nó vẫn đéo hiểu do bị mụ mị vì tôn giáo. Đạo sẽ khác với Giáo nhé thằng thớt. Chính mày là gọi là PG để quy chụp.
Nào là không có khoa học, mà những cái mày viết chỉ lấy trên AI thôi à.
 
Đơn giản mày đang viết bài này theo cách hiểu sai thì bị mọi người phản biện đó.
Một hệ quả cho thằng thớt.
 
Nghiệp Quả là cái tư duy mà tao phải nói thẳng: nó đéo sinh ra để phát triển con người, mà là công cụ ru ngủ dân đen thượng thừa nhất lịch sử từng tạo ra.

Thời Ấn Độ xưa có chế độ phân biệt giai cấp rất kinh khủng. Thằng sinh ra ở tầng lớp trên thì ngập trong nhung lụa, vàng bạc, quyền lực; còn cái đám tiện dân cùng đinh ở dưới đáy thì sống khổ không bằng một con chó, bị giẫm đạp từ đời này qua đời khác đéo bao giờ ngóc đầu lên nổi. Đúng lúc xã hội đang đấu tranh gay gắt, mâu thuẫn giai cấp sắp biến thành bạo động, thì Thích Ca tung ra cái chiêu bài Nghiệp Quả để giải quyết êm đẹp: "Mày khổ là do kiếp trước mày sống ác, keo kiệt. Nó sướng là do kiếp trước nó tu nhân tích đức, siêng bố thí cúng dường."

Và cái đòn tâm lý hiểm ác nó nằm ở chỗ này: Khi thằng dân đen nghe xong, tự nhiên nó thấy "nhẹ nhõm" một cách ngu xuẩn. Tư duy của nó bị bẻ lái 180 độ. Thay vì cay cú cái lũ chóp bu đang bóc lột mình, thay vì đứng lên cầm cuốc xẻng đấu tranh lật đổ cái bất công giai cấp, thì nó lại quay sang tự cắn rứt lương tâm: "À, hóa ra đéo phải tại xã hội, mà là tại tao! Do kiếp trước tao ăn ở thất đức nên kiếp này tao ráng cắn răng chịu đòn để trả cho hết nghiệp". Thế là xong. Giới quý tộc, vua chúa ngày xưa chỉ việc rung đùi ngồi hưởng lợi, khỏi sợ khởi nghĩa, khỏi sợ mất ngai vàng, con vua vẫn là vua, con đại gia vẫn là đại gia. Mấy ông vua thời đó lại chẳng cung phụng, cúng đất, dựng tịnh xá cho Thích Ca như một vị cứu tinh của chế độ thống trị! (Và note nhỏ là, thời này, Vua và đại gia cúng dường cho Thích Ca rẻ hơn và hiệu quả hơn nhiều so với đám tu sĩ khác. Vì chúng nó tự đặt lệ là ăn một ngày một bữa và không tích trữ lương thực)

Nếu như dem cái tư duy đó soi vào logic đời thực bây giờ, chúng mày sẽ thấy nó vô lý và tàn nhẫn đến mức tởm lợm:
Một đứa trẻ vừa lọt lòng mẹ đã bị dị tật bẩm sinh, bại não, mù lòa... tụi nó bu vào phán ngay: "Chắc kiếp trước con bé này tạo nghiệp dữ lắm nên giờ mới phải gánh". Đổ tội cho một đứa con nít vô tội về một cái "tội ác vô hình" ở kiếp nào đó đéo ai kiểm chứng được, khác mẹ gì bảo số phận nó đáng bị vứt đi? Trong khi nguyên nhân thực tế sờ sờ ra đó là do đột biến gen, do người mẹ phơi nhiễm hóa chất, do điều kiện y tế thai kỳ kém cỏi. Đéo dám nhìn vào khoa học mà cứ thích chụp mũ tâm linh.
Hay một đứa trẻ đi học tiếp thu chậm, thay vì chửi cái hệ thống giáo dục như hạch, thay vì xem lại phương pháp dạy học hay tâm lý đứa nhỏ, thì người lớn lại thở dài bảo: "Do căn tánh nó tối, nghiệp nó nặng nên học dốt". Nói câu đó xong là phủi sạch trách nhiệm, đéo cần cải cách, đéo cần nỗ lực sửa đổi gì nữa.

Bản chất của cái đám nghiện nói chuyện Nghiệp Quả là mắc đúng một cái bệnh: Lười tư duy khi bị thiếu dữ liệu.
Não người rất sợ những thứ mình không biết hoặc không giải thích được ngay. Khi đối mặt với một vấn đề phức tạp (tại sao nghèo, tại sao bệnh, tại sao xui xẻo), thay vì bỏ công ra bóc tách số liệu, nghiên cứu kinh tế, sinh học hay xác suất thống kê để tìm nguyên nhân gốc rễ, thì tụi mày chọn con đường tắt dễ nhất: Chộp ngay cái nón "Nghiệp Quả" đậy lên mọi thứ.

Cái gì không hiểu? Do nghiệp!
Cái gì bất công? Do nghiệp!
Lười sửa chữa? Đổ tại nghiệp!

Nghiệp Quả rốt cuộc chỉ là cái sọt rác chứa đựng sự lười biếng về mặt nhận thức, biến con người thành những sinh vật thụ động, cam chịu số phận và sợ hãi những thứ vô hình.

Bài sau tao bóc tách tiếp chuyện Hậu cần: Làm sao một giáo đoàn có thể nuôi cả ngàn thằng đệ không cần làm nông, không cần cày cấy mà ngày nào cũng có ăn giữa thời cổ đại; và mạng lưới tình báo, thu thập thông tin từ các con nhang khất thực đã vận hành đỉnh cao thế nào để bảo toàn quyền lực. Càng bóc ra thì tụi mày sẽ thấy bản chất kinh tế và quyền lực tôn giáo từ xưa đến nay nó chả khác mẹ gì nhau đâu!
Vẫn đề nghiệp quả thì ko phải mỗi mày khôn đâu, nhiều người lúc đầu nó cũng nhận định xàm xí, cao hơn là suy diễn để lớp cai trị ngu dân. Nhưng khi mày sống đủ lâu mày sẽ thấy nó đúng và tin. Tin ở đây là thực tiễn trong cuộc sống chứ ko phải bị ngu hoá. Bản thân tao thời nhỏ đến SInh viên tao thấy nghiệp báo là xàm loz nhưng khi t trên 30t tao lại tin.
 
M cũng đéo hiểu cái gì nên phát biểu vậy. Triết lý PG nguyên thuỷ là rõ ràng chỉ đơn giản là nguyên nhân dẫn đến hệ quả.
Còn cách hiểu ra sao là do chính sự mâu thuẫn nội tại của mỗi người dẫn đến việc hiểu đúng sai nhé. Chứ đéo có chuyện đi đổ lỗi cho hoàn cảnh.
Nó ko hiểu và cũng ko chịu hiểu đâu. Với lập luận trên của nó theo chiều hướng cực đoan khẳng định nv thì ko nên can vào. Cứ để nó vận hành theo như những gì nó nói và nó muốn
 
Ờ, tao đéo thích tranh luận nhiều nhé, tranh luận với tụi mày mệt mỏi chết mẹ, vì cái cách chúng mày suy nghĩ dựa vào niềm tin chứ không phải suy luận căn cứ khoa học. Nên tranh luận với tụi mày chỉ có vòng vo mãi thì tụi mày cũng đéo thấy sai vì niềm tin của chúng mày nó lớn chứ đéo phải chúng mày đéo thấy sai.
Điển hình của thằng vô thần thời đại mới
Thôi cứ ôm mấy cái tư tưởng vô thần đó của mày đi
Ồn ào, phiền phức và thiển cận nhưng lại luôn muốn người khác theo ý mình

Tao công giáo nhé. Đéo ưa gì phật giáo nhưng càng ghét mấy thằng vô thần miệng ra rả lúc nào cũng khoa học vật lý
 

Có thể bạn quan tâm

Top