Vô tâm sự đi tụi bây

Thichanthit

Xamer mới lớn
Không biết có thằng nào ở đây từng rơi vào cái trạng thái như tao chưa.
Từ sau một biến cố, cuộc sống của tao như bị lệch hẳn sang một hướng khác. Tao bắt đầu cảm thấy mình lạc lõng và cô độc, nhưng cái đáng sợ là tao cũng chẳng còn muốn làm gì để thoát ra.
Tao lười ra ngoài. Không thích gặp người. Không muốn giao du, không muốn tụ tập, nhiều lúc có người rủ đi đâu còn thấy mệt trước cả khi đi. Cuối cùng lại kiếm cớ ở nhà.
Ở nhà thì lúc đầu thấy dễ chịu. Không phải nói chuyện với ai, không phải đối diện với ai, cứ nằm, chơi điện thoại, xem linh tinh, hết ngày.
Nhưng càng ở nhà thì tao lại càng thấy trống rỗng.
Có những ngày gần như chẳng bước chân ra khỏi cửa. Sáng mở mắt ra cũng chẳng có cảm giác háo hức gì. Ngày hôm nay cũng giống ngày hôm qua, ngày mai chắc cũng chẳng khác gì.
Tao biết mình đang tự nhốt mình lại.
Nhưng cái vòng luẩn quẩn là:
Không muốn ra ngoài -> ở nhà ->càng cô độc -> càng trống rỗng -> lại càng không muốn gặp ai.
Có lúc tao cũng tự hỏi không biết mình đang sống hay chỉ đang tồn tại.
Điều khó chịu nhất là trước đây tao không như thế. Tao từng có những thứ để mong chờ, có những người để nói chuyện, có động lực để bước ra khỏi nhà. Sau biến cố đó, cảm giác như một phần con người tao bị bỏ lại ở đâu đó.
Tao không biết bao giờ mình mới trở lại bình thường.
Có lẽ tao viết bài này cũng chẳng để tìm lời khuyên gì ghê gớm. Chỉ là muốn nói ra một lần, vì càng giữ trong đầu thì càng thấy nặng.
Nếu thằng nào từng trải qua giai đoạn giống tao thì kể tao nghe với.
Sau một biến cố, chúng mày mất bao lâu để tìm lại được cuộc sống của mình?
 
Sắp nhỏ ở nhà lo xong chưa mà buông xuôi vậy ní :vozvn (21):
Tụi nó ngon lành rồi bạn,có tml ba tụi nó là khổ thôi,thằng con trai sinh ra trong nhà ngoại bảy đứa toàn đẻ gái,con ghệ kiếp trước của tôi thì đẻ ra trong nhà chỉ có mẹ nó là nữ mà còn là út nữa.Tôi hô mưa gọi gió đá số bốc đầu ở đâu không biết chứ về hai địa bàn đó tôi như tu ấy :embarrassed:
 
m đang tả tao đấy.
Nhưng tao tuần thêm 3 4 quả lọ nữa.
Thực ra chưa đến mức chết đói thì vậy. Thử mai trong nhà ko còn gì ăn xem, lại cun cút như con chó ra ngoài lang thang thôi.
 
T từng rơi vào tình trạng như vậy. Có lẽ thời điểm đấy k ai cứu t và đưa t khỏi vòng lẩng quẩng như vậy ngoài bản thân. Thậm chí t nằm cả ngày k muốn bước chân khỏi giường, chỉ nằm vậy thôi, kể cả đêm hay khuya t cũng k ngủ được mặc dù rất thèm một giấc ngủ ngon. Có ngày t quá chán ngán rồi, t suy nghĩ phải thay đổi, t ngồi dậy, thay bộ váy đẹp, trang điểm thật đẹp, mọi thứ chỉn chu,... nhưng cuối cùng vẫn lại lên giường và nằm tiếp. Cứ như vậy suốt 6 tháng.
Đến 1 ngày, t soi mình trong gương, t thấy thật thảm hại và quá ám ảnh với vòng lặp đó. T quyết tâm lấy giấy viết ra, ghi tất cả nhưng gi ta còn 1 chút hứng thú.
Ban đầu, nó là 1 đống bùi nhùi bám víu lấy nhau, cái nào nhảy ra trong đầu t sẽ ghi, ghi bằng hết. M đừng khinh thường việc đó, vì nó cũng giống như việc m được nói ra hết những gi m nghĩ v.
Sau khi ghi ra một mớ lộn xộn, k có trật tự nào, t sẽ ngồi xếp nó theo thứ tự ưu tiên. Cái nào xàm và nhảm gạch bỏ hết. T lên 1 lịch biểu thời gian và các hoạt động. T ép bản thân phải tuân thủ theo cái lịch biểu đó ít nhất trong 21 ngày mặc dù sẽ có những ngày t k muốn đi.
Dần dà, t vận động nhiều hơn, t hiểu bản thân mình hơn và t thoát được vòng lặp. T vẫn giữ thói quen đến hiện tại.
Không ai cứu bản thân m và muốn hiểu bản thân m hơn m. Nên hãy tự cứu lấy mình. Cố lên, chúc m mau thoát khỏi vòng lặp.
 
Trong khi genz vừa xử 4 ng dù đéo quen biết gì thì mấy thg già xamer đang trend trầm cảm tuổi trung niên:vozvn (21):
 
Không biết có thằng nào ở đây từng rơi vào cái trạng thái như tao chưa.
Từ sau một biến cố, cuộc sống của tao như bị lệch hẳn sang một hướng khác. Tao bắt đầu cảm thấy mình lạc lõng và cô độc, nhưng cái đáng sợ là tao cũng chẳng còn muốn làm gì để thoát ra.
Tao lười ra ngoài. Không thích gặp người. Không muốn giao du, không muốn tụ tập, nhiều lúc có người rủ đi đâu còn thấy mệt trước cả khi đi. Cuối cùng lại kiếm cớ ở nhà.
Ở nhà thì lúc đầu thấy dễ chịu. Không phải nói chuyện với ai, không phải đối diện với ai, cứ nằm, chơi điện thoại, xem linh tinh, hết ngày.
Nhưng càng ở nhà thì tao lại càng thấy trống rỗng.
Có những ngày gần như chẳng bước chân ra khỏi cửa. Sáng mở mắt ra cũng chẳng có cảm giác háo hức gì. Ngày hôm nay cũng giống ngày hôm qua, ngày mai chắc cũng chẳng khác gì.
Tao biết mình đang tự nhốt mình lại.
Nhưng cái vòng luẩn quẩn là:
Không muốn ra ngoài -> ở nhà ->càng cô độc -> càng trống rỗng -> lại càng không muốn gặp ai.
Có lúc tao cũng tự hỏi không biết mình đang sống hay chỉ đang tồn tại.
Điều khó chịu nhất là trước đây tao không như thế. Tao từng có những thứ để mong chờ, có những người để nói chuyện, có động lực để bước ra khỏi nhà. Sau biến cố đó, cảm giác như một phần con người tao bị bỏ lại ở đâu đó.
Tao không biết bao giờ mình mới trở lại bình thường.
Có lẽ tao viết bài này cũng chẳng để tìm lời khuyên gì ghê gớm. Chỉ là muốn nói ra một lần, vì càng giữ trong đầu thì càng thấy nặng.
Nếu thằng nào từng trải qua giai đoạn giống tao thì kể tao nghe với.
Sau một biến cố, chúng mày mất bao lâu để tìm lại được cuộc sống của mình?
Mày cho t hỏi , m đang ở nhà riêng hay ở vs ai

Trong khi genz vừa xử 4 ng dù đéo quen biết gì thì mấy thg già xamer đang trend trầm cảm tuổi trung niên:vozvn (21):
Còn t thì sao tml
 
Mày cho t hỏi , m đang ở nhà riêng hay ở vs ai


Còn t thì sao tml
ở với gia đình m.
t chưa từng rơi vào hoàn cảnh như vậy và cũng ko để mình rơi vào hoàn cảnh đó. nhưng thôi gửi người anh em 1 cái ôm
T từng rơi vào tình trạng như vậy. Có lẽ thời điểm đấy k ai cứu t và đưa t khỏi vòng lẩng quẩng như vậy ngoài bản thân. Thậm chí t nằm cả ngày k muốn bước chân khỏi giường, chỉ nằm vậy thôi, kể cả đêm hay khuya t cũng k ngủ được mặc dù rất thèm một giấc ngủ ngon. Có ngày t quá chán ngán rồi, t suy nghĩ phải thay đổi, t ngồi dậy, thay bộ váy đẹp, trang điểm thật đẹp, mọi thứ chỉn chu,... nhưng cuối cùng vẫn lại lên giường và nằm tiếp. Cứ như vậy suốt 6 tháng.
Đến 1 ngày, t soi mình trong gương, t thấy thật thảm hại và quá ám ảnh với vòng lặp đó. T quyết tâm lấy giấy viết ra, ghi tất cả nhưng gi ta còn 1 chút hứng thú.
Ban đầu, nó là 1 đống bùi nhùi bám víu lấy nhau, cái nào nhảy ra trong đầu t sẽ ghi, ghi bằng hết. M đừng khinh thường việc đó, vì nó cũng giống như việc m được nói ra hết những gi m nghĩ v.
Sau khi ghi ra một mớ lộn xộn, k có trật tự nào, t sẽ ngồi xếp nó theo thứ tự ưu tiên. Cái nào xàm và nhảm gạch bỏ hết. T lên 1 lịch biểu thời gian và các hoạt động. T ép bản thân phải tuân thủ theo cái lịch biểu đó ít nhất trong 21 ngày mặc dù sẽ có những ngày t k muốn đi.
Dần dà, t vận động nhiều hơn, t hiểu bản thân mình hơn và t thoát được vòng lặp. T vẫn giữ thói quen đến hiện tại.
Không ai cứu bản thân m và muốn hiểu bản thân m hơn m. Nên hãy tự cứu lấy mình. Cố lên, chúc m mau thoát khỏi vòng lặp.
tao luôn cảm thấy trống rỗng, cô đơn. cái mâu thuẫn là mặc dù cũng có những cuộc vui, họp mặt bạn bè nhưng ko hiểu sao tao ko muốn tham gia.
 
Mày cho t hỏi , m đang ở nhà riêng hay ở vs ai


Còn t thì sao tml
ở với gia đình m.
t chưa từng rơi vào hoàn cảnh như vậy và cũng ko để mình rơi vào hoàn cảnh đó. nhưng thôi gửi người anh em 1 cái ôm
T từng rơi vào tình trạng như vậy. Có lẽ thời điểm đấy k ai cứu t và đưa t khỏi vòng lẩng quẩng như vậy ngoài bản thân. Thậm chí t nằm cả ngày k muốn bước chân khỏi giường, chỉ nằm vậy thôi, kể cả đêm hay khuya t cũng k ngủ được mặc dù rất thèm một giấc ngủ ngon. Có ngày t quá chán ngán rồi, t suy nghĩ phải thay đổi, t ngồi dậy, thay bộ váy đẹp, trang điểm thật đẹp, mọi thứ chỉn chu,... nhưng cuối cùng vẫn lại lên giường và nằm tiếp. Cứ như vậy suốt 6 tháng.
Đến 1 ngày, t soi mình trong gương, t thấy thật thảm hại và quá ám ảnh với vòng lặp đó. T quyết tâm lấy giấy viết ra, ghi tất cả nhưng gi ta còn 1 chút hứng thú.
Ban đầu, nó là 1 đống bùi nhùi bám víu lấy nhau, cái nào nhảy ra trong đầu t sẽ ghi, ghi bằng hết. M đừng khinh thường việc đó, vì nó cũng giống như việc m được nói ra hết những gi m nghĩ v.
Sau khi ghi ra một mớ lộn xộn, k có trật tự nào, t sẽ ngồi xếp nó theo thứ tự ưu tiên. Cái nào xàm và nhảm gạch bỏ hết. T lên 1 lịch biểu thời gian và các hoạt động. T ép bản thân phải tuân thủ theo cái lịch biểu đó ít nhất trong 21 ngày mặc dù sẽ có những ngày t k muốn đi.
Dần dà, t vận động nhiều hơn, t hiểu bản thân mình hơn và t thoát được vòng lặp. T vẫn giữ thói quen đến hiện tại.
Không ai cứu bản thân m và muốn hiểu bản thân m hơn m. Nên hãy tự cứu lấy mình. Cố lên, chúc m mau thoát khỏi vòng lặp.
tao luôn cảm thấy trống rỗng, cô đơn. cái mâu thuẫn là mặc dù cũng có những cuộc vui, họp mặt bạn bè nhưng ko hiểu sao tao ko muốn tham gia.
 

Có thể bạn quan tâm

Top