Thichanthit
Xamer mới lớn
Không biết có thằng nào ở đây từng rơi vào cái trạng thái như tao chưa.
Từ sau một biến cố, cuộc sống của tao như bị lệch hẳn sang một hướng khác. Tao bắt đầu cảm thấy mình lạc lõng và cô độc, nhưng cái đáng sợ là tao cũng chẳng còn muốn làm gì để thoát ra.
Tao lười ra ngoài. Không thích gặp người. Không muốn giao du, không muốn tụ tập, nhiều lúc có người rủ đi đâu còn thấy mệt trước cả khi đi. Cuối cùng lại kiếm cớ ở nhà.
Ở nhà thì lúc đầu thấy dễ chịu. Không phải nói chuyện với ai, không phải đối diện với ai, cứ nằm, chơi điện thoại, xem linh tinh, hết ngày.
Nhưng càng ở nhà thì tao lại càng thấy trống rỗng.
Có những ngày gần như chẳng bước chân ra khỏi cửa. Sáng mở mắt ra cũng chẳng có cảm giác háo hức gì. Ngày hôm nay cũng giống ngày hôm qua, ngày mai chắc cũng chẳng khác gì.
Tao biết mình đang tự nhốt mình lại.
Nhưng cái vòng luẩn quẩn là:
Không muốn ra ngoài -> ở nhà ->càng cô độc -> càng trống rỗng -> lại càng không muốn gặp ai.
Có lúc tao cũng tự hỏi không biết mình đang sống hay chỉ đang tồn tại.
Điều khó chịu nhất là trước đây tao không như thế. Tao từng có những thứ để mong chờ, có những người để nói chuyện, có động lực để bước ra khỏi nhà. Sau biến cố đó, cảm giác như một phần con người tao bị bỏ lại ở đâu đó.
Tao không biết bao giờ mình mới trở lại bình thường.
Có lẽ tao viết bài này cũng chẳng để tìm lời khuyên gì ghê gớm. Chỉ là muốn nói ra một lần, vì càng giữ trong đầu thì càng thấy nặng.
Nếu thằng nào từng trải qua giai đoạn giống tao thì kể tao nghe với.
Sau một biến cố, chúng mày mất bao lâu để tìm lại được cuộc sống của mình?
Từ sau một biến cố, cuộc sống của tao như bị lệch hẳn sang một hướng khác. Tao bắt đầu cảm thấy mình lạc lõng và cô độc, nhưng cái đáng sợ là tao cũng chẳng còn muốn làm gì để thoát ra.
Tao lười ra ngoài. Không thích gặp người. Không muốn giao du, không muốn tụ tập, nhiều lúc có người rủ đi đâu còn thấy mệt trước cả khi đi. Cuối cùng lại kiếm cớ ở nhà.
Ở nhà thì lúc đầu thấy dễ chịu. Không phải nói chuyện với ai, không phải đối diện với ai, cứ nằm, chơi điện thoại, xem linh tinh, hết ngày.
Nhưng càng ở nhà thì tao lại càng thấy trống rỗng.
Có những ngày gần như chẳng bước chân ra khỏi cửa. Sáng mở mắt ra cũng chẳng có cảm giác háo hức gì. Ngày hôm nay cũng giống ngày hôm qua, ngày mai chắc cũng chẳng khác gì.
Tao biết mình đang tự nhốt mình lại.
Nhưng cái vòng luẩn quẩn là:
Không muốn ra ngoài -> ở nhà ->càng cô độc -> càng trống rỗng -> lại càng không muốn gặp ai.
Có lúc tao cũng tự hỏi không biết mình đang sống hay chỉ đang tồn tại.
Điều khó chịu nhất là trước đây tao không như thế. Tao từng có những thứ để mong chờ, có những người để nói chuyện, có động lực để bước ra khỏi nhà. Sau biến cố đó, cảm giác như một phần con người tao bị bỏ lại ở đâu đó.
Tao không biết bao giờ mình mới trở lại bình thường.
Có lẽ tao viết bài này cũng chẳng để tìm lời khuyên gì ghê gớm. Chỉ là muốn nói ra một lần, vì càng giữ trong đầu thì càng thấy nặng.
Nếu thằng nào từng trải qua giai đoạn giống tao thì kể tao nghe với.
Sau một biến cố, chúng mày mất bao lâu để tìm lại được cuộc sống của mình?