hihihehe
Bát sứ hư hỏng
Tham nhũng và động lực phát triển
Bao cấp và Đổi mới chính là hai mặt vấn đề của tham nhũng mà bạn có thể so sánh.
Bao cấp ít tham nhũng, cuộc sống đói khát, nhem nhuốc.
Người ta đói tới mức có người từng cạo vữa tường để ăn.
Nhìn lại bức ảnh gia đình thời bao cấp, ai cũng hom hem, tiều tuỵ, nếu được casting phim zombie hẳn chẳng cần hoá trang (thật lòng).
Chỉ cần nhìn ánh mắt con người, và nó là nơi thể hiện tất cả sinh khí con người, tâm bạn đẹp, cuộc sống tinh thần bạn tốt, bạn khoẻ mạnh; bạn tiều tuỵ, bạn có dã tâm, bạn đói khát…tất cả đều thể hiện ở ánh mắt.
Nhìn ánh mắt con người thời bao cấp, bạn thấy một nỗi cùng cực, một sự bế tắc vô phương cứu chữa…
Mình từng trải qua tất cả màn đêm đặc quánh, không hy vọng, không ánh sáng le lói ấy.
Không thể diễn tả hết nỗi khổ đói khát, kiệt quệ ấy bằng ngôn ngữ, chỉ biết rằng nếu phải quay lại thời bao cấp, mình tin nhiều người sẽ tự sát.
Nhưng tại sao đói khát như thế người ta không làm khác đi?
Tất cả đều là sự u mê, lý tưởng hoá, tin vào một ngày mai tươi sáng nào đó, vô định nơi chân trời.
Người ta tin rằng cứ thanh bạch, tận hiến là sẽ đến được đó.
Nó như một giấc mơ mang màu sắc tôn giáo, cứ cặm cụi, chăm chỉ, thanh bạch, đói khát đi rồi có ngày được đấng bề trên ban ân điển.
Trí não chỉ dùng vào việc làm sao mánh mung cắt dán tem phiếu để tem Hà Đông thành tem HN.
Bé tý đã biết “xếp hàng tiếp sức”, đứa em xếp lốt cho đứa chị, đứa chị xong lại chui xuống xếp cho đứa em, gần đến nơi để tránh bị nhớ mặt thì đứa em, đứa chị nhảy vào…
Cứ thế để mua thêm quả trứng bọc than đen xì (chẳng phải trứng muối như giờ đâu, mà là cách người ta chống trứng bị ung mà thôi), rồi cười ha hả tưởng mình thông minh nhất quả đất.
Đó là tư duy tham nhũng đầu tiên từ đứa trẻ bé tý bị dồn vào chân tường.
Tham nhũng xấu xa nhìn từ góc nhìn văn minh nhưng đó lại là động lực để những đứa trẻ sinh tồn kiếm thêm quả trứng cho gia đình.
Nó là sự ban thưởng của trí tuệ lúc đói khát mà không phải đứa trẻ nào cũng biết.
Và rồi mở cửa.
Người ta lại thấy một thế giới khác, khi tư bản tràn vào đầu tư.
Nền kinh tế hàng hoá bắt đầu xuất hiện.
Làm việc cho tư bản, lương được trả bằng đô la, xanh lè, lấp lánh, đổi một tờ tiền vác cả túi, thì phần lớn dân chúng vẫn đói khát, nhìn thấy hàng hoá đấy nhưng lương vẫn như thời bao cấp.
Lương thấp, hàng hoá đầy nhóc như thiên đường bị phá kho thóc, thế là tham nhũng.
Chẳng dại gì, ký cái giấy phép đầu tư kiếm cả chục ngàn tờ đô xanh lè, làm sao mà cưỡng lại được.
(Cảm giác được sờ vào tờ 100 đô la xanh lè, dày khục như bước vào thánh đường, mụ mị hết cả đầu. Cảm giác đấy vĩnh viễn ám ảnh tâm trí, không thể nào quên được)
Nó chẳng hề xấu vì ai cũng làm thế, không làm mới là xấu.
Chỉ có kẻ ngu, kẻ đần độn mới từ chối lợi ích.
Lý Quang Diệu nhìn thấy điều đó. Ông viết trong hồi ký rằng nếu Á Đông mà áp dụng chế độ phúc lợi kiểu phương Tây thì tất cả người ta sẽ trục lợi hết.
Tất cả sẽ ở nhà và chờ ăn phúc lợi, chẳng ai chịu đi làm.
Nếu đứa trẻ ở phương Tây nghe thấy bố mẹ bàn chuyện trốn thuế, nó sẽ gọi cảnh sát, còn trẻ con Á Đông sẽ tự hào.
Trẻ con Á Đông chẳng quan tâm bố mẹ kiếm tiền thế nào, nó chỉ quan tâm có tấm áo mới để khoe bạn bè.
Và để chống tham nhũng, Singapore ngay từ đầu đã để chế độ lương triệu phú cho quan chức.
Nó khiến tất cả tinh hoa đều muốn làm cho chính phủ vì lương cực cao, con cái được học trường tốt, hưởng dịch vụ cao cấp…
Chế độ lương này bắt người ta phải đánh đổi, nếu tham nhũng sẽ mất tất cả.
Bạn có dám tham nhũng để mất lương triệu đô, mất trường học tốt cho con, mất quyền mua nhà ở cao cấp giá tốt, mất quyền chăm sóc y tế, mất chế độ lão khoa đỉnh cao…?
Bạn dám không?
Không đời nào.
Chống tham nhũng ở Á Đông phải là cơ chế đánh đổi như thế chứ không phải thứ đạo đức nửa Khổng, nửa Mác-xít kia.
Mình chẳng bao giờ chửi bới, nhục mạ quan chức tham nhũng vì mình biết nếu mình ở đó, mình cũng sẽ như họ, thậm chí còn tàn bạo hơn khi bạn thông thạo mọi lý thuyết phát triển và được đào tạo bài bản về luật và quản trị.
Bạn không thể chống tham nhũng khi đồng lương vẫn chết đói, lại còn bắt quan chức là nô bộc của dân, đi vài chục cây số cọc cạch chiếc xe đạp.
Đó chỉ là giấc mơ của đám người thần kinh.
Bạn chẳng thể chống tham nhũng khi báo chí là công cụ chính trị.
Bạn chẳng thể chống tham nhũng khi tư pháp chờ điện thoại của chi bộ, luật sư chỉ là môi giới giữa cơ quan điều tra với toà án và bị can.
Các bạn không thể chống tham nhũng mà cơ chế làm nên nó không ai dám động vào.
Bạn làm sao cả đời đi đẽo sản phẩm cho tròn từ một chiếc khuôn méo được?
Tham nhũng trong thực tại đó mới là động lực để phát triển.
Nó chính là động lực để người ta động chân, động tay với đồng lương chết đói.
Chống tham nhũng về bản chất là “ngắt cầu dao” mọi nỗ lực muốn cống hiến, dấn thân.
Các bạn có đọc nổi hai trang sách khai sáng đâu mà cứ múa may chống cái nọ, cái kia.
Đám dở người lại còn cuồng Trump
Bao cấp và Đổi mới chính là hai mặt vấn đề của tham nhũng mà bạn có thể so sánh.
Bao cấp ít tham nhũng, cuộc sống đói khát, nhem nhuốc.
Người ta đói tới mức có người từng cạo vữa tường để ăn.
Nhìn lại bức ảnh gia đình thời bao cấp, ai cũng hom hem, tiều tuỵ, nếu được casting phim zombie hẳn chẳng cần hoá trang (thật lòng).
Chỉ cần nhìn ánh mắt con người, và nó là nơi thể hiện tất cả sinh khí con người, tâm bạn đẹp, cuộc sống tinh thần bạn tốt, bạn khoẻ mạnh; bạn tiều tuỵ, bạn có dã tâm, bạn đói khát…tất cả đều thể hiện ở ánh mắt.
Nhìn ánh mắt con người thời bao cấp, bạn thấy một nỗi cùng cực, một sự bế tắc vô phương cứu chữa…
Mình từng trải qua tất cả màn đêm đặc quánh, không hy vọng, không ánh sáng le lói ấy.
Không thể diễn tả hết nỗi khổ đói khát, kiệt quệ ấy bằng ngôn ngữ, chỉ biết rằng nếu phải quay lại thời bao cấp, mình tin nhiều người sẽ tự sát.
Nhưng tại sao đói khát như thế người ta không làm khác đi?
Tất cả đều là sự u mê, lý tưởng hoá, tin vào một ngày mai tươi sáng nào đó, vô định nơi chân trời.
Người ta tin rằng cứ thanh bạch, tận hiến là sẽ đến được đó.
Nó như một giấc mơ mang màu sắc tôn giáo, cứ cặm cụi, chăm chỉ, thanh bạch, đói khát đi rồi có ngày được đấng bề trên ban ân điển.
Trí não chỉ dùng vào việc làm sao mánh mung cắt dán tem phiếu để tem Hà Đông thành tem HN.
Bé tý đã biết “xếp hàng tiếp sức”, đứa em xếp lốt cho đứa chị, đứa chị xong lại chui xuống xếp cho đứa em, gần đến nơi để tránh bị nhớ mặt thì đứa em, đứa chị nhảy vào…
Cứ thế để mua thêm quả trứng bọc than đen xì (chẳng phải trứng muối như giờ đâu, mà là cách người ta chống trứng bị ung mà thôi), rồi cười ha hả tưởng mình thông minh nhất quả đất.
Đó là tư duy tham nhũng đầu tiên từ đứa trẻ bé tý bị dồn vào chân tường.
Tham nhũng xấu xa nhìn từ góc nhìn văn minh nhưng đó lại là động lực để những đứa trẻ sinh tồn kiếm thêm quả trứng cho gia đình.
Nó là sự ban thưởng của trí tuệ lúc đói khát mà không phải đứa trẻ nào cũng biết.
Và rồi mở cửa.
Người ta lại thấy một thế giới khác, khi tư bản tràn vào đầu tư.
Nền kinh tế hàng hoá bắt đầu xuất hiện.
Làm việc cho tư bản, lương được trả bằng đô la, xanh lè, lấp lánh, đổi một tờ tiền vác cả túi, thì phần lớn dân chúng vẫn đói khát, nhìn thấy hàng hoá đấy nhưng lương vẫn như thời bao cấp.
Lương thấp, hàng hoá đầy nhóc như thiên đường bị phá kho thóc, thế là tham nhũng.
Chẳng dại gì, ký cái giấy phép đầu tư kiếm cả chục ngàn tờ đô xanh lè, làm sao mà cưỡng lại được.
(Cảm giác được sờ vào tờ 100 đô la xanh lè, dày khục như bước vào thánh đường, mụ mị hết cả đầu. Cảm giác đấy vĩnh viễn ám ảnh tâm trí, không thể nào quên được)
Nó chẳng hề xấu vì ai cũng làm thế, không làm mới là xấu.
Chỉ có kẻ ngu, kẻ đần độn mới từ chối lợi ích.
Lý Quang Diệu nhìn thấy điều đó. Ông viết trong hồi ký rằng nếu Á Đông mà áp dụng chế độ phúc lợi kiểu phương Tây thì tất cả người ta sẽ trục lợi hết.
Tất cả sẽ ở nhà và chờ ăn phúc lợi, chẳng ai chịu đi làm.
Nếu đứa trẻ ở phương Tây nghe thấy bố mẹ bàn chuyện trốn thuế, nó sẽ gọi cảnh sát, còn trẻ con Á Đông sẽ tự hào.
Trẻ con Á Đông chẳng quan tâm bố mẹ kiếm tiền thế nào, nó chỉ quan tâm có tấm áo mới để khoe bạn bè.
Và để chống tham nhũng, Singapore ngay từ đầu đã để chế độ lương triệu phú cho quan chức.
Nó khiến tất cả tinh hoa đều muốn làm cho chính phủ vì lương cực cao, con cái được học trường tốt, hưởng dịch vụ cao cấp…
Chế độ lương này bắt người ta phải đánh đổi, nếu tham nhũng sẽ mất tất cả.
Bạn có dám tham nhũng để mất lương triệu đô, mất trường học tốt cho con, mất quyền mua nhà ở cao cấp giá tốt, mất quyền chăm sóc y tế, mất chế độ lão khoa đỉnh cao…?
Bạn dám không?
Không đời nào.
Chống tham nhũng ở Á Đông phải là cơ chế đánh đổi như thế chứ không phải thứ đạo đức nửa Khổng, nửa Mác-xít kia.
Mình chẳng bao giờ chửi bới, nhục mạ quan chức tham nhũng vì mình biết nếu mình ở đó, mình cũng sẽ như họ, thậm chí còn tàn bạo hơn khi bạn thông thạo mọi lý thuyết phát triển và được đào tạo bài bản về luật và quản trị.
Bạn không thể chống tham nhũng khi đồng lương vẫn chết đói, lại còn bắt quan chức là nô bộc của dân, đi vài chục cây số cọc cạch chiếc xe đạp.
Đó chỉ là giấc mơ của đám người thần kinh.
Bạn chẳng thể chống tham nhũng khi báo chí là công cụ chính trị.
Bạn chẳng thể chống tham nhũng khi tư pháp chờ điện thoại của chi bộ, luật sư chỉ là môi giới giữa cơ quan điều tra với toà án và bị can.
Các bạn không thể chống tham nhũng mà cơ chế làm nên nó không ai dám động vào.
Bạn làm sao cả đời đi đẽo sản phẩm cho tròn từ một chiếc khuôn méo được?
Tham nhũng trong thực tại đó mới là động lực để phát triển.
Nó chính là động lực để người ta động chân, động tay với đồng lương chết đói.
Chống tham nhũng về bản chất là “ngắt cầu dao” mọi nỗ lực muốn cống hiến, dấn thân.
Các bạn có đọc nổi hai trang sách khai sáng đâu mà cứ múa may chống cái nọ, cái kia.
Đám dở người lại còn cuồng Trump