kenzyn
Kích Dục Đại Sư
Giờ ai là lãnh đạo? Tô Lâm hay HCM?
founding father cnó đang đấu tố đầy trên mạng kia kìa
tâm lô thì đố th nào dám.
Giờ ai là lãnh đạo? Tô Lâm hay HCM?
Viện nghiên cứu tư tưởng Tô Lâm và phu nhân. Diện tích viện 89 ngàn m², với 49 lầu và 18 tầng hầm. Viện là nơi lưu trữ hàng tỷ tài liệu về cuộc đời và sự nghiệp của vị tổng bí thư vĩ đại nhất lịch sử dân tộc, và là nơi suy tôn vị phu nhân đáng kính nhất lịch sử đất nướcChỉ là ví dụ thôi nhé, khu ba đình mà giải tỏa giờ xây gì hợp lý các bạn? Chẳng lẽ cứ chung cứ mãi à

Tolam Tower @TrienChjeuViện nghiên cứu tư tưởng Tô Lâm và phu nhân. Diện tích viện 89 ngàn m², với 49 lầu và 18 tầng hầm. Viện là nơi lưu trữ hàng tỷ tài liệu về cuộc đời và sự nghiệp của vị tổng bí thư vĩ đại nhất lịch sử dân tộc, và là nơi suy tôn vị phu nhân đáng kính nhất lịch sử đất nước
Thiết kế t thấy kiểu kiểu này, bao đẹp
![]()
Cái Xô Viết Nghệ Tĩnh kết quả nhãn tiền luôn đó. Còn nếu muốn nói tới thời sau này thì có Trường Chinh là phiên bản Lite của Trần Phú.Trần Phú mà là lãnh đạo thay 8Keo thì sẽ ra sao nhỉ
3 nén nhang vĩnh cửu àViện nghiên cứu tư tưởng Tô Lâm và phu nhân. Diện tích viện 89 ngàn m², với 49 lầu và 18 tầng hầm. Viện là nơi lưu trữ hàng tỷ tài liệu về cuộc đời và sự nghiệp của vị tổng bí thư vĩ đại nhất lịch sử dân tộc, và là nơi suy tôn vị phu nhân đáng kính nhất lịch sử đất nước
Thiết kế t thấy kiểu kiểu này, bao đẹp
![]()
Thứ nhất về mặt hình thức: tham vấn khác với chỉ thịOk, không công khai là cấp dưới và luôn coi mình là “đồng minh” của Mỹ, nhưng hãy nhìn vào VNCH.
Mỹ có ảnh hưởng quyết định đến việc đưa ông Diệm lên nắm quyền.
Khi ông Diệm ko đồng ý loại ông Nhu + thêm nhiều lí do khác, Mỹ bật đèn xanh cho đảo chính.
Đến thời ông Thiệu, đệ nhị cộng hoà muốn quyết chính sách lớn nào đều phải “tham vấn” đại sứ quán Mỹ. Điển hình hiệp định Paris năm 73, Mỹ trực tiếp đứng ra đàm phán với VNDCCH mặc dù ông Thiệu có nhiều lần phản đối. Mỹ ép VNCH phải ký nếu ko sẽ cắt viện trợ.
Nói toạc ra là thấp bé nhẹ cân thì làm gì cũng phải nhìn trước ngó sau, muốn quyết cũng phải hỏi ý thằng lớn trước đã.
Chỉ thị, tham vấn, cấp dưới, đồng minh đều là từ ngữ mang tính tượng trưng thôi. Thực tế ai nói ai phải nghe thì ở đây đều biết rồi.
Thực tế là đánh mất chủ quyền rồi còn gì nữa. Hiệp định Paris được kí mà không cần ý kiến gì của chính phủ Thiệu. Thậm chí vai trò còn yếu hơn bọn Ukraine bây giờ. Tụi đó éo chịu nhường Donbas nên cứ cù cưa, chưa kí được cái gì là vì vậy. Ngày xưa Kissinger dẹp luôn Thiệu ra một bên, sau đó rút ống thở thì chiến tranh mới kết thúc nhanh gọn đến vậy.Thứ nhất về mặt hình thức: tham vấn khác với chỉ thị
Tham vấn là quá trình tương tác, trao đổi hai chiều giữa một bên là người gặp khó khăn và bên kia là chuyên gia có chuyên môn nhằm giúp gỡ rối vấn đề, nâng cao kỹ năng hoặc đưa ra quyết định phù hợp
Chỉ thị là văn bản hành chính dùng để chỉ đạo, đôn đốc, giao nhiệm vụ hoặc hướng dẫn các cơ quan, tổ chức cấp dưới thực hiện các chủ trương, chính sách hay quy định của cấp trên.
Về mặt ngoại giao, rất coi trọng hình thức, nếu như bạn nói tham vấn không khác gì chỉ thị thế sao ông Cung không viết thư đề nghị stalin tham vấn, tư vấn cho phía VN? Hay là ông cũng không dám vì ông coi Stalin là cấp trên thật.
Về mặt vị trí thì phía VNCH, những người tham vấn với phía Mỹ đều là cấp bậc sỹ quan quân đội hoặc chính phủ chứ không phải ở vị trí cao nhất là nguyên thủ quốc gia. Việc này cũng tương tự như ông Giáp (tổng tư lệnh quân đội) còn tham vấn Vi Quốc Thanh trong chiến tranh đánh Pháp.
Còn ông Cung khi gửi thư cho Stalin thì ông ấy được coi là nguyên thủ quốc gia rồi (chủ tịch nước, tương đương tổng thống), ông ấy không được phép tự ý hành xử như vậy.
Thứ hai, về mặt nội dung
Việc VNCH có tham vấn Mỹ là đúng nhưng đó là trong các vấn đề quân sự
Để nói thêm về quân sự, bản chất quân đội kể cả trong cùng một quốc gia thì luôn luôn cần hiệp đồng tác chiến. Quân đội từ nhiều quốc gia thì càng cần hiệp đồng tác chiến chặt chẽ, bố trí lực lượng, đội hình tấn công, nhiệm vụ của từng đơn vị cần phải có hiệp đồng với nhau rõ ràng để không dẫm chân nhau, không bắn nhầm, thả bom nhầm vào nhau.
Trong lịch sử hiện đại thì kể từ chiến tranh thế giới thứ 2 trở đi, Mỹ nó tham chiến nhiều, nó tham gia lực lượng đa quốc gia nhiều, nó có kinh nghiệm và lực lượng tác chiến lớn nhất thì thông thường nó sẽ nắm vai trò cao nhất của lực lượng tổng hợp.
Chiến tranh thế giới 2: liên quân Mỹ anh canada, Mỹ anh úc.
Sau thế chiến: liên quân Mỹ hàn, liên quân Mỹ nhật, Liên quân LHQ trong chiến tranh vùng vịnh, Liên quân Mỹ Israel (đang đấm Iran)....
Chính vì vậy trong chiến tranh VN, lực lượng liên quân tham chiến từ nhiều quốc gia, thì đương nhiên việc hiệp đồng tác chiến phải rõ ràng mạch lạc chứ không có cái chuyện mạnh thằng nào thằng đấy đánh thì chưa bắn được thằng cộng-sản nào thì ăn bom mỹ ngập mồm rồi.
Còn việc Mỹ đứng ra đàm phán trực tiếp với phía VNDCCH vì nó muốn rút quân và chấm dứt chiến tranh, việc rút quân của nó chả hay ho gì nên VNCH phản đối là đúng nhưng đó là quyền hạn của nó nên VNCH cũng không có quyền áp đặt nó được.
Nói vậy để thấy rằng nó khác hoàn toàn việc ông Cung xin chỉ thị của Stalin về vấn đề dân sự, chính sách, hơn nữa chính sách này gây hậu quả vô cùng khủng khiếp cho phía VN, theo tài liệu của phía VN công bố thì lên đến hơn 170 nghìn người (lịch sử kinh tế VN tập 2, đặng phong, trang 85)
Trần đời trong lịch sử VN chưa có một vị lãnh đạo nào nghe lệnh ngoại bang mà cướp giết hơn 170 nghìn công dân của nước mình, toàn bộ nạn nhân đều tay không tấc sắt, tình trạng xã hội là thời bình (1954-1956), thậm chí lịch sử thế giới cũng chưa chắc có.
Tóm lại, sự khác nhau là rất lớn giữa hai bên VNCH và VNDCCH trong cư xử với ngoại bang.
VNCH: tham vấn về vấn đề quân sự, cấp độ tham vấn là cấp thấp.
VNDCCH: xin chỉ thị về vấn đề dân sự, chính sách, cấp độ tham vấn là cấp nguyên thủ quốc gia, hậu quả cực kỳ nghiêm trọng đối với nhân dân và xã hội.
Ngoài ra, phía VNDCCH còn có những biểu hiện cực rõ là chính quyền tay sai, thậm chí là nô lệ ngoại bang ở các điểm sau đây:
Ở trên anh bạn có nói là thấp bé nhẹ cân thì làm gì cũng phải nhìn trước ngó sau, nhưng cái gì cũng phải có giới hạn của nó, các hành động của ông Cung, của chính quyền VNDCCH không còn là nhìn trước ngó sau nữa rồi, mà là đánh mất tư cách của một nguyên thủ, đánh mất danh dự của một chính quyền, không khác gì nô lệ.
- VNDCCH mang lá cờ đỏ sao vàng vốn là cờ tàu về làm cờ tổ quốc, trong khi bên phía VNCH họ giữ cờ vàng 3 sọc đỏ kế thừa từ QGVN và từ triều Nguyễn trước đó, nền cờ vàng có từ thời hai bà trưng, có tính dân tộc và có kế thừa lịch sử
- VNDCCH treo ảnh mấy thằng ngoại bang ở trụ sở cơ quan nhà nước, VNCH hay QGVN không có hiện tượng đó dù họ nhận viện trợ và giúp đỡ rất nhiều.
- thủ tướng VNDCCH gửi công hàm tán thành việc lãnh thổ biển đảo vốn của VN cho tàu cộng, phía VNCH không hề có văn bản nào công nhận đất đảo là của Mỹ.
- Ông Cung lại còn có thời gian làm sỹ quan của bát lộ quân tàu cộng, cấp hàm thiếu tá.
Anh bạn thực sự tin VNCH là đồng minh chứ ko phải nô lệ/quân cờ của Mỹ thật à?Thứ nhất về mặt hình thức: tham vấn khác với chỉ thị
Tham vấn là quá trình tương tác, trao đổi hai chiều giữa một bên là người gặp khó khăn và bên kia là chuyên gia có chuyên môn nhằm giúp gỡ rối vấn đề, nâng cao kỹ năng hoặc đưa ra quyết định phù hợp
Chỉ thị là văn bản hành chính dùng để chỉ đạo, đôn đốc, giao nhiệm vụ hoặc hướng dẫn các cơ quan, tổ chức cấp dưới thực hiện các chủ trương, chính sách hay quy định của cấp trên.
Về mặt ngoại giao, rất coi trọng hình thức, nếu như bạn nói tham vấn không khác gì chỉ thị thế sao ông Cung không viết thư đề nghị stalin tham vấn, tư vấn cho phía VN? Hay là ông cũng không dám vì ông coi Stalin là cấp trên thật.
Về mặt vị trí thì phía VNCH, những người tham vấn với phía Mỹ đều là cấp bậc sỹ quan quân đội hoặc chính phủ chứ không phải ở vị trí cao nhất là nguyên thủ quốc gia. Việc này cũng tương tự như ông Giáp (tổng tư lệnh quân đội) còn tham vấn Vi Quốc Thanh trong chiến tranh đánh Pháp.
Còn ông Cung khi gửi thư cho Stalin thì ông ấy được coi là nguyên thủ quốc gia rồi (chủ tịch nước, tương đương tổng thống), ông ấy không được phép tự ý hành xử như vậy.
Thứ hai, về mặt nội dung
Việc VNCH có tham vấn Mỹ là đúng nhưng đó là trong các vấn đề quân sự
Để nói thêm về quân sự, bản chất quân đội kể cả trong cùng một quốc gia thì luôn luôn cần hiệp đồng tác chiến. Quân đội từ nhiều quốc gia thì càng cần hiệp đồng tác chiến chặt chẽ, bố trí lực lượng, đội hình tấn công, nhiệm vụ của từng đơn vị cần phải có hiệp đồng với nhau rõ ràng để không dẫm chân nhau, không bắn nhầm, thả bom nhầm vào nhau.
Trong lịch sử hiện đại thì kể từ chiến tranh thế giới thứ 2 trở đi, Mỹ nó tham chiến nhiều, nó tham gia lực lượng đa quốc gia nhiều, nó có kinh nghiệm và lực lượng tác chiến lớn nhất thì thông thường nó sẽ nắm vai trò cao nhất của lực lượng tổng hợp.
Chiến tranh thế giới 2: liên quân Mỹ anh canada, Mỹ anh úc.
Sau thế chiến: liên quân Mỹ hàn, liên quân Mỹ nhật, Liên quân LHQ trong chiến tranh vùng vịnh, Liên quân Mỹ Israel (đang đấm Iran)....
Chính vì vậy trong chiến tranh VN, lực lượng liên quân tham chiến từ nhiều quốc gia, thì đương nhiên việc hiệp đồng tác chiến phải rõ ràng mạch lạc chứ không có cái chuyện mạnh thằng nào thằng đấy đánh thì chưa bắn được thằng cộng-sản nào thì ăn bom mỹ ngập mồm rồi.
Còn việc Mỹ đứng ra đàm phán trực tiếp với phía VNDCCH vì nó muốn rút quân và chấm dứt chiến tranh, việc rút quân của nó chả hay ho gì nên VNCH phản đối là đúng nhưng đó là quyền hạn của nó nên VNCH cũng không có quyền áp đặt nó được.
Nói vậy để thấy rằng nó khác hoàn toàn việc ông Cung xin chỉ thị của Stalin về vấn đề dân sự, chính sách, hơn nữa chính sách này gây hậu quả vô cùng khủng khiếp cho phía VN, theo tài liệu của phía VN công bố thì lên đến hơn 170 nghìn người (lịch sử kinh tế VN tập 2, đặng phong, trang 85)
Trần đời trong lịch sử VN chưa có một vị lãnh đạo nào nghe lệnh ngoại bang mà cướp giết hơn 170 nghìn công dân của nước mình, toàn bộ nạn nhân đều tay không tấc sắt, tình trạng xã hội là thời bình (1954-1956), thậm chí lịch sử thế giới cũng chưa chắc có.
Tóm lại, sự khác nhau là rất lớn giữa hai bên VNCH và VNDCCH trong cư xử với ngoại bang.
VNCH: tham vấn về vấn đề quân sự, cấp độ tham vấn là cấp thấp.
VNDCCH: xin chỉ thị về vấn đề dân sự, chính sách, cấp độ tham vấn là cấp nguyên thủ quốc gia, hậu quả cực kỳ nghiêm trọng đối với nhân dân và xã hội.
Ngoài ra, phía VNDCCH còn có những biểu hiện cực rõ là chính quyền tay sai, thậm chí là nô lệ ngoại bang ở các điểm sau đây:
Ở trên anh bạn có nói là thấp bé nhẹ cân thì làm gì cũng phải nhìn trước ngó sau, nhưng cái gì cũng phải có giới hạn của nó, các hành động của ông Cung, của chính quyền VNDCCH không còn là nhìn trước ngó sau nữa rồi, mà là đánh mất tư cách của một nguyên thủ, đánh mất danh dự của một chính quyền, không khác gì nô lệ.
- VNDCCH mang lá cờ đỏ sao vàng vốn là cờ tàu về làm cờ tổ quốc, trong khi bên phía VNCH họ giữ cờ vàng 3 sọc đỏ kế thừa từ QGVN và từ triều Nguyễn trước đó, nền cờ vàng có từ thời hai bà trưng, có tính dân tộc và có kế thừa lịch sử
- VNDCCH treo ảnh mấy thằng ngoại bang ở trụ sở cơ quan nhà nước, VNCH hay QGVN không có hiện tượng đó dù họ nhận viện trợ và giúp đỡ rất nhiều.
- thủ tướng VNDCCH gửi công hàm tán thành việc lãnh thổ biển đảo vốn của VN cho tàu cộng, phía VNCH không hề có văn bản nào công nhận đất đảo là của Mỹ.
- Ông Cung lại còn có thời gian làm sỹ quan của bát lộ quân tàu cộng, cấp hàm thiếu tá.
VNCH thời Diệm-Nhu có chống cộng theo ý Mỹ là đuổi cùng giết tận như Hàn Quốc, Sing hay Indo đâu mà trái lại muốn thống nhất và hợp tác với Bắc Việt cùng nắm quyền. Chính điều này Mỹ mới lật đổ đấyAnh bạn thực sự tin VNCH là đồng minh chứ ko phải nô lệ/quân cờ của Mỹ thật à?
Vậy thì tôi cũng tin VNDCCH là đồng minh chứ ko phải nô lệ/quân cờ của Nga Xô.
Thế mới là quân cờ cho ngoại bang chơi đấy. Khác đéo gì nô lệ đâu, đều là ko có tiếng nói.VNCH thời Diệm-Nhu có chống cộng theo ý Mỹ là đuổi cùng giết tận như Hàn Quốc, Sing hay Indo đâu mà trái lại muốn thống nhất và hợp tác với Bắc Việt cùng nắm quyền. Chính điều này Mỹ mới lật đổ đấy
Hiệp định Paris là hiệp định chấm dứt chiến tranh, lập lại hòa bình ở VN, không có bất kỳ điều khoản nào liên quan đến nhượng bộ lãnh thổ cho ngoại bang, nó khác hoàn toàn với tình hình Ukraine hiện nay Nga đòi bằng được đất đai lãnh thổ của Ukraine.Thực tế là đánh mất chủ quyền rồi còn gì nữa. Hiệp định Paris được kí mà không cần ý kiến gì của chính phủ Thiệu. Thậm chí vai trò còn yếu hơn bọn Ukraine bây giờ. Tụi đó éo chịu nhường Donbas nên cứ cù cưa, chưa kí được cái gì là vì vậy. Ngày xưa Kissinger dẹp luôn Thiệu ra một bên, sau đó rút ống thở thì chiến tranh mới kết thúc nhanh gọn đến vậy.
Tôi tin vào logic và chứng cứ lịch sử, ở trên tôi đã đưa ra các luận điểm có lý lẽ và dẫn chứng đàng hoàngAnh bạn thực sự tin VNCH là đồng minh chứ ko phải nô lệ/quân cờ của Mỹ thật à?
Vậy thì tôi cũng tin VNDCCH là đồng minh chứ ko phải nô lệ/quân cờ của Nga Xô.
Nếu anh bạn vẫn tin VNCH thực sự có quyền tự chủ mà ko cần “tham vấn” Mỹ thì tôi cũng xin ngừng tranh luận ở đây.Tôi tin vào logic và chứng cứ lịch sử, ở trên tôi đã đưa ra các luận điểm có lý lẽ và dẫn chứng đàng hoàng
Anh bạn muốn chứng minh VNCH là nô lệ của Mỹ cũng được không sao cả, anh bạn cứ đưa cho tôi bằng chứng tương tự như sau:
VNCH có xin chỉ thị của Mỹ tiến hành cải cách ruộng đất cướp giết cả trăm nghìn người
VNCH mang cờ mỹ về làm quốc kỳ
VNCH cho treo ảnh tổng thống Mỹ ở hội trường cơ quan quyền lực nhà nước
VNCH có gửi công hàm công nhận hoàng sa trường sa là của Mỹ
Tất nhiên anh bạn có niềm tin mà không cần lý lẽ logic hay bằng chứng thì tôi xin chúc anh bạn may mắn
Sai nhé. Nếu không có tiếng nói thì làm sao Diệm-Nhu lại kháng Mỹ được. Chính nội bộ VNCH không đoàn kết mới bị Mỹ lợi dụng lật đổ thôi chứ đoàn kết xem thách Mỹ lật đổ đượcThế mới là quân cờ cho ngoại bang chơi đấy. Khác đéo gì nô lệ đâu, đều là ko có tiếng nói.
Ngay điểm đầu tiên m đã sai rồi . Lúc đó Thiệu yêu cầu phải trả lại vùng Quảng trị, bắc Tây nguyên bị Bắc Việt chiếm đóng trước đó. NÓi chung là trả lại nguyên trạng trước khi bắt đầu đàm phán. Nhưng để thúc cho Paris được ký thì Kissinger say đéo. Nói chung tình trạng hiện nay của Ukraine vs Nga là cực kỳ giống hiệp định Paris. Nhưng bây giờ bọn Ukraine nó cương hơn vì nó còn cả khối châu Âu chống lưng nữa. Đồng thời bọn 100 cũng cù kưa chứ không quyết liệt rút ra như Kissinger ngày xưa nên mới lâu la đến vậy.Hiệp định Paris là hiệp định chấm dứt chiến tranh, lập lại hòa bình ở VN, không có bất kỳ điều khoản nào liên quan đến nhượng bộ lãnh thổ cho ngoại bang, nó khác hoàn toàn với tình hình Ukraine hiện nay Nga đòi bằng được đất đai lãnh thổ của Ukraine.
Tình hình khi đó:
Mỹ muốn rút quân và muốn cài điều khoản hòa bình là điều kiện để rút quân cho đẹp mặt.
Phía VNDCCH muốn Mỹ rút quân nên cứ ký bừa sau vi phạm hiệp định.
Phía VNCH muốn Mỹ tiếp tục ở lại nhưng điều đó trái với chiến lược chung của hệ thống chính trị bên Mỹ, khi đó họ chỉ có hai lựa chọn rõ ràng
1. Mỹ rút quân và có một hiệp định hòa bình đảm bảo, Mỹ tiếp tục hỗ trợ.
2. Mỹ rút quân và không có hiệp định nào cả.
Thực tế buộc họ phải lựa chọn phương án ít đau đớn hơn là phương án 1, vì việc rút quân hay không hoàn toàn là quyền của Mỹ không thể ra lệnh cho nó được.
Lưu ý rằng Mỹ khi đó không ép VNCH nhượng bộ lãnh thổ cho Mỹ hay nước ngoại bang nào khác, cũng không ép VNCH nhượng bộ lãnh thổ cho phía VNDCCH, còn hiện nay Ukraine bị ép nhượng bộ lãnh thổ cho Nga
Anh bạn nhầm rồi, tôi không nói câu nào VNCH không cần tham vấn Mỹ, nó vẫn phải tham vấn MỹNếu anh bạn vẫn tin VNCH thực sự có quyền tự chủ mà ko cần “tham vấn” Mỹ thì tôi cũng xin ngừng tranh luận ở đây.
Còn nếu bạn tin VNCH ko có tiếng nói thì tôi và bạn cùng quan điểm, chúng ta chỉ đang phân tích 2 mặt của vấn đề.
Hiệp định Paris không có điều khoản nào là nhượng bộ lãnh thổ cho bắc việt, nó chỉ yêu cầu các điểm chủ yếu là ngừng bắn và lập lại hòa bình bằng cách để cho nhân dân tự quyết địnhNgay điểm đầu tiên m đã sai rồi . Lúc đó Thiệu yêu cầu phải trả lại vùng Quảng trị, bắc Tây nguyên bị Bắc Việt chiếm đóng trước đó. NÓi chung là trả lại nguyên trạng trước khi bắt đầu đàm phán. Nhưng để thúc cho Paris được ký thì Kissinger say đéo. Nói chung tình trạng hiện nay của Ukraine vs Nga là cực kỳ giống hiệp định Paris. Nhưng bây giờ bọn Ukraine nó cương hơn vì nó còn cả khối châu Âu chống lưng nữa. Đồng thời bọn 100 cũng cù kưa chứ không quyết liệt rút ra như Kissinger ngày xưa nên mới lâu la đến vậy.
Quá chuẩn, VNCH làm nô lệ phải ăn bơ thừa sữa cặn, dân phải đi xe máy đi ô tô, trẻ con đi học bị bọn ngụy bắt uống sữa chứ không được tự do ăn bobo, nhiều đứa không chịu uống lén cô giáo đổ bỏ. Làm nô lệ nó bị khinh như vậy đấy.Thế mới là quân cờ cho ngoại bang chơi đấy. Khác đéo gì nô lệ đâu, đều là ko có tiếng nói.
Anh bạn nhầm rồi, tôi không nói câu nào VNCH không cần tham vấn Mỹ, nó vẫn phải tham vấn Mỹ
Tôi nói tham vấn khác với xin chỉ thị, chỗ này chắc phải nhắc lại 3 lần
Trong quan hệ với Mỹ thì VNCH có tiếng nói ít trọng lượng hơn của Mỹ nhiều, nhưng nó vẫn giữ được thể diện quốc gia, không đến nỗi làm nô lệ cho ngoại bang như VNDCCH
Ok chúng ta có thể cùng đồng ý quan điểm VNCH có tiếng nói ít trọng lượng hơn.Anh bạn nhầm rồi, tôi không nói câu nào VNCH không cần tham vấn Mỹ, nó vẫn phải tham vấn Mỹ
Tôi nói tham vấn khác với xin chỉ thị, chỗ này chắc phải nhắc lại 3 lần
Trong quan hệ với Mỹ thì VNCH có tiếng nói ít trọng lượng hơn của Mỹ nhiều, nhưng nó vẫn giữ được thể diện quốc gia, không đến nỗi làm nô lệ cho ngoại bang như VNDCCH
M mang nguyên văn một văn bản đã kí cách đây 50 năm rồi bảo không có thì nó chả không có. Đọc thêm sử đi, trước khi ký bên Thiệu nhất quyết đòi, Kissinger cũng ngỏ ý nhưng Bắc Việt không đồng ý ngồi tiếp nếu phải trả lại đất. Thế nên Kissinger mới bỏ qua để đạt mục đích chính là ký cho bằng được để Mỹ rút chân sớm.Hiệp định Paris không có điều khoản nào là nhượng bộ lãnh thổ cho bắc việt, nó chỉ yêu cầu các điểm chủ yếu là ngừng bắn và lập lại hòa bình bằng cách để cho nhân dân tự quyết định
Còn việc trả lại lãnh thổ hay không bản thân Kissinger cũng không thể quyết định được nên không đưa vào hiệp định, nên hiệp định cũng không có yêu cầu phía VNCH phải công nhận lãnh thổ là của bắc việt
Nó khác hoàn toàn tình hình Ukraine, Nga nhất quyết đòi bằng được Ukraine phải công nhận vùng donbass, crimea là của nga, thậm chí đòi cả cộng đồng quốc tế công nhận điều đó
Đương nhiên làm nô lệ cho thằng chủ tốt thì được sống tốt, nhưng đến lúc làm trái ý nó thì nó phủi đít bỏ đi và cho mày chết.Quá chuẩn, VNCH làm nô lệ phải ăn bơ thừa sữa cặn, dân phải đi xe máy đi ô tô, trẻ con đi học bị bọn ngụy bắt uống sữa chứ không được tự do ăn bobo, nhiều đứa không chịu uống lén cô giáo đổ bỏ. Làm nô lệ nó bị khinh như vậy đấy.![]()
Xin ý kiến và chờ xét duyệt làm nô lệ hồi nào với Mỹ thế khi đi đêm với Bắc Việt để thống nhất đất nước trong hòa bình với lộ trình 10-20 năm sau mà Mỹ chỉ được thông báo sau khi đã thực hiện những cuộc gặp và thương lượng bí mật này nhéOk chúng ta có thể cùng đồng ý quan điểm VNCH có tiếng nói ít trọng lượng hơn.
Còn quan điểm về chỉ thị, tham vấn của tôi thì khác. Chúng cùng mang 1 ý nghĩa: xin ý kiến và chờ xét duyệt của ngoại bang.
Điều này đối với tôi không khác gì với định nghĩa về nô lệ.
T đang nói nền đệ nhị cộng hoà. M đọc lại còm trước của t.Xin ý kiến và chờ xét duyệt làm nô lệ hồi nào với Mỹ thế khi đi đêm với Bắc Việt để thống nhất đất nước trong hòa bình với lộ trình 10-20 năm sau mà Mỹ chỉ được thông báo sau khi đã thực hiện những cuộc gặp và thương lượng bí mật này nhé
Ok, không công khai là cấp dưới và luôn coi mình là “đồng minh” của Mỹ, nhưng hãy nhìn vào VNCH.
Mỹ có ảnh hưởng quyết định đến việc đưa ông Diệm lên nắm quyền.
Khi ông Diệm ko đồng ý loại ông Nhu + thêm nhiều lí do khác, Mỹ bật đèn xanh cho đảo chính.
Đến thời ông Thiệu, đệ nhị cộng hoà muốn quyết chính sách lớn nào đều phải “tham vấn” đại sứ quán Mỹ. Điển hình hiệp định Paris năm 73, Mỹ trực tiếp đứng ra đàm phán với VNDCCH mặc dù ông Thiệu có nhiều lần phản đối. Mỹ ép VNCH phải ký nếu ko sẽ cắt viện trợ.
Nói toạc ra là thấp bé nhẹ cân thì làm gì cũng phải nhìn trước ngó sau, muốn quyết cũng phải hỏi ý thằng lớn trước đã.
Chỉ thị, tham vấn, cấp dưới, đồng minh đều là từ ngữ mang tính tượng trưng thôi. Thực tế ai nói ai phải nghe thì ở đây đều biết rồi.