Bancuahieu
Hạt giống tầm thần
Tao sính năm 95, quê ở bắc nhưng làm việc ở Sài Gòn. Thẳng nào hay ra Bắc vaod Nam thì chắc cũng gặp tao đấy, nhưng mà chỉ đeos biết nhau thôi. Đêm khó ngủ quá tao kể tí: đm tao dân tỉnh lẻ, 18. Học đại học FTU ở hà nội, 4 năm đại học tao chỉ có chơi và chơi, có bằng giỏi nhưng trong đầu rỗng tuêcha , may có tí tiếng anh nó kéo lại, ra trường làm đủ nghề linh tinh, cuối cùng thì rơi vào cái nghề này, chả liên quan đầu buồi gì đến chuyên ngành tao học cả.
Địt mẹ team chơi điện tử của tao có 5 thằng thì một thằng tai nạn chết năm 2017. 3 thằng kia thì ở ngoài hà nội, lấy vợ hết rổi, còn mỗi mình tao. Tao thì cũng thuộc dạng cao to, đẹp trai( nhiều người nói thế), công việc thì cũng tạm được. Nhưng có một vấn đề là tao RẤT đéo thích tiếp xúc, nói chuyện với người khác nói chung và phụ nữ nói riêng, lúc đầu tao thấy vậy cũng ờ chả sao, nhưng mà điển hình 1 tháng trở lại đây, tao đéo hề có tí ti í muốn nào giao tiếp với người khác luôn, phụ nữ thì khỏi phải nói rồi. Ngoài mẹ tao tối thỉnh thoảng facetime thì cả ngày tao chỉ ngồi hút thuốc và chiêm nghiệm, tao nhớ về những thành công, thất bại trong 25 năm qua, những lần đầu tiên mà kì lạ thay tao nhớ rõ lắm mày ạ, kể cả những cái kí ức mà theo mẹ tao nói, nó là lúc tao mới có 1 tuổi, 1 tuổi thì nhớ thế Lồn nào được đúng ko.
Tao lên mạng tra ở web về bệnh thần kinh, thì có người nói tao có triệu chứng ban đầu của trầm cảm. Cái bệnh đaya mà bị rồi thì đi chả biết lúc nào. Tao vẫn còn trẻ, tao còn chưa có người yêu, tao ko muốn bị coi là thằng bệnh tâm thần
Địt mẹ team chơi điện tử của tao có 5 thằng thì một thằng tai nạn chết năm 2017. 3 thằng kia thì ở ngoài hà nội, lấy vợ hết rổi, còn mỗi mình tao. Tao thì cũng thuộc dạng cao to, đẹp trai( nhiều người nói thế), công việc thì cũng tạm được. Nhưng có một vấn đề là tao RẤT đéo thích tiếp xúc, nói chuyện với người khác nói chung và phụ nữ nói riêng, lúc đầu tao thấy vậy cũng ờ chả sao, nhưng mà điển hình 1 tháng trở lại đây, tao đéo hề có tí ti í muốn nào giao tiếp với người khác luôn, phụ nữ thì khỏi phải nói rồi. Ngoài mẹ tao tối thỉnh thoảng facetime thì cả ngày tao chỉ ngồi hút thuốc và chiêm nghiệm, tao nhớ về những thành công, thất bại trong 25 năm qua, những lần đầu tiên mà kì lạ thay tao nhớ rõ lắm mày ạ, kể cả những cái kí ức mà theo mẹ tao nói, nó là lúc tao mới có 1 tuổi, 1 tuổi thì nhớ thế Lồn nào được đúng ko.
Tao lên mạng tra ở web về bệnh thần kinh, thì có người nói tao có triệu chứng ban đầu của trầm cảm. Cái bệnh đaya mà bị rồi thì đi chả biết lúc nào. Tao vẫn còn trẻ, tao còn chưa có người yêu, tao ko muốn bị coi là thằng bệnh tâm thần
. M đọc mấy thống tin vớ vẩn trên mạng mà đã nhận định được thì còn deso gì bác sĩ tâm lý 