Có khi nào tao bị trầm cảm không chúng mày

Bancuahieu

Hạt giống tầm thần
Tao sính năm 95, quê ở bắc nhưng làm việc ở Sài Gòn. Thẳng nào hay ra Bắc vaod Nam thì chắc cũng gặp tao đấy, nhưng mà chỉ đeos biết nhau thôi. Đêm khó ngủ quá tao kể tí: đm tao dân tỉnh lẻ, 18. Học đại học FTU ở hà nội, 4 năm đại học tao chỉ có chơi và chơi, có bằng giỏi nhưng trong đầu rỗng tuêcha , may có tí tiếng anh nó kéo lại, ra trường làm đủ nghề linh tinh, cuối cùng thì rơi vào cái nghề này, chả liên quan đầu buồi gì đến chuyên ngành tao học cả.
Địt mẹ team chơi điện tử của tao có 5 thằng thì một thằng tai nạn chết năm 2017. 3 thằng kia thì ở ngoài hà nội, lấy vợ hết rổi, còn mỗi mình tao. Tao thì cũng thuộc dạng cao to, đẹp trai( nhiều người nói thế), công việc thì cũng tạm được. Nhưng có một vấn đề là tao RẤT đéo thích tiếp xúc, nói chuyện với người khác nói chung và phụ nữ nói riêng, lúc đầu tao thấy vậy cũng ờ chả sao, nhưng mà điển hình 1 tháng trở lại đây, tao đéo hề có tí ti í muốn nào giao tiếp với người khác luôn, phụ nữ thì khỏi phải nói rồi. Ngoài mẹ tao tối thỉnh thoảng facetime thì cả ngày tao chỉ ngồi hút thuốc và chiêm nghiệm, tao nhớ về những thành công, thất bại trong 25 năm qua, những lần đầu tiên mà kì lạ thay tao nhớ rõ lắm mày ạ, kể cả những cái kí ức mà theo mẹ tao nói, nó là lúc tao mới có 1 tuổi, 1 tuổi thì nhớ thế Lồn nào được đúng ko.
Tao lên mạng tra ở web về bệnh thần kinh, thì có người nói tao có triệu chứng ban đầu của trầm cảm. Cái bệnh đaya mà bị rồi thì đi chả biết lúc nào. Tao vẫn còn trẻ, tao còn chưa có người yêu, tao ko muốn bị coi là thằng bệnh tâm thần
 
Hỏi trên này sẽ dc khuyên là hất cùn đi cho đỡ stress. Còn nếu sợ bị bệnh sao ko đi khám hả tml? Hỏi chi cho mệt
 
T nghĩ m nên đi gặp chuyên gia tâm lý tư vấn xem, nếu mình không thể giúp đỡ mình thì cố tìm người giúp mình càng sớm càng tốt. Giúp thật sự chứ k chỉ là cho lời khuyên suông

Tao sính năm 95, quê ở bắc nhưng làm việc ở Sài Gòn. Thẳng nào hay ra Bắc vaod Nam thì chắc cũng gặp tao đấy, nhưng mà chỉ đeos biết nhau thôi. Đêm khó ngủ quá tao kể tí: đm tao dân tỉnh lẻ, 18. Học đại học FTU ở hà nội, 4 năm đại học tao chỉ có chơi và chơi, có bằng giỏi nhưng trong đầu rỗng tuêcha , may có tí tiếng anh nó kéo lại, ra trường làm đủ nghề linh tinh, cuối cùng thì rơi vào cái nghề này, chả liên quan đầu buồi gì đến chuyên ngành tao học cả.
Địt mẹ team chơi điện tử của tao có 5 thằng thì một thằng tai nạn chết năm 2017. 3 thằng kia thì ở ngoài hà nội, lấy vợ hết rổi, còn mỗi mình tao. Tao thì cũng thuộc dạng cao to, đẹp trai( nhiều người nói thế), công việc thì cũng tạm được. Nhưng có một vấn đề là tao RẤT đéo thích tiếp xúc, nói chuyện với người khác nói chung và phụ nữ nói riêng, lúc đầu tao thấy vậy cũng ờ chả sao, nhưng mà điển hình 1 tháng trở lại đây, tao đéo hề có tí ti í muốn nào giao tiếp với người khác luôn, phụ nữ thì khỏi phải nói rồi. Ngoài mẹ tao tối thỉnh thoảng facetime thì cả ngày tao chỉ ngồi hút thuốc và chiêm nghiệm, tao nhớ về những thành công, thất bại trong 25 năm qua, những lần đầu tiên mà kì lạ thay tao nhớ rõ lắm mày ạ, kể cả những cái kí ức mà theo mẹ tao nói, nó là lúc tao mới có 1 tuổi, 1 tuổi thì nhớ thế lồn nào được đúng ko.
Tao lên mạng tra ở web về bệnh thần kinh, thì có người nói tao có triệu chứng ban đầu của trầm cảm. Cái bệnh đaya mà bị rồi thì đi chả biết lúc nào. Tao vẫn còn trẻ, tao còn chưa có người yêu, tao ko muốn bị coi là thằng bệnh tâm thần
 
Đm có thời gian xamlol thì đi khám đi :)). M đọc mấy thống tin vớ vẩn trên mạng mà đã nhận định được thì còn deso gì bác sĩ tâm lý :)).
 
Tao sính năm 95, quê ở bắc nhưng làm việc ở Sài Gòn. Thẳng nào hay ra Bắc vaod Nam thì chắc cũng gặp tao đấy, nhưng mà chỉ đeos biết nhau thôi. Đêm khó ngủ quá tao kể tí: đm tao dân tỉnh lẻ, 18. Học đại học FTU ở hà nội, 4 năm đại học tao chỉ có chơi và chơi, có bằng giỏi nhưng trong đầu rỗng tuêcha , may có tí tiếng anh nó kéo lại, ra trường làm đủ nghề linh tinh, cuối cùng thì rơi vào cái nghề này, chả liên quan đầu buồi gì đến chuyên ngành tao học cả.
Địt mẹ team chơi điện tử của tao có 5 thằng thì một thằng tai nạn chết năm 2017. 3 thằng kia thì ở ngoài hà nội, lấy vợ hết rổi, còn mỗi mình tao. Tao thì cũng thuộc dạng cao to, đẹp trai( nhiều người nói thế), công việc thì cũng tạm được. Nhưng có một vấn đề là tao RẤT đéo thích tiếp xúc, nói chuyện với người khác nói chung và phụ nữ nói riêng, lúc đầu tao thấy vậy cũng ờ chả sao, nhưng mà điển hình 1 tháng trở lại đây, tao đéo hề có tí ti í muốn nào giao tiếp với người khác luôn, phụ nữ thì khỏi phải nói rồi. Ngoài mẹ tao tối thỉnh thoảng facetime thì cả ngày tao chỉ ngồi hút thuốc và chiêm nghiệm, tao nhớ về những thành công, thất bại trong 25 năm qua, những lần đầu tiên mà kì lạ thay tao nhớ rõ lắm mày ạ, kể cả những cái kí ức mà theo mẹ tao nói, nó là lúc tao mới có 1 tuổi, 1 tuổi thì nhớ thế lồn nào được đúng ko.
Tao lên mạng tra ở web về bệnh thần kinh, thì có người nói tao có triệu chứng ban đầu của trầm cảm. Cái bệnh đaya mà bị rồi thì đi chả biết lúc nào. Tao vẫn còn trẻ, tao còn chưa có người yêu, tao ko muốn bị coi là thằng bệnh tâm thần
Đi tập tạ đi tml
 
Đm có thời gian xamlol thì đi khám đi :)). M đọc mấy thống tin vớ vẩn trên mạng mà đã nhận định được thì còn deso gì bác sĩ tâm lý :)).
sao hay ngủ muộn thế lạc đà - bảo mở box để nhắn tin mà bơ :(
 
Mày giống tao vl, 95 ra trường cầm cái bằng giỏi mà thực sự trong đầu chả có mẹ gì, mỗi thứ lõm bõm mỗi tí, may có tí tiếng anh kéo lại.
Về cv, t nghĩ mày nên kiếm một nghề mà mày thấy thật sự yêu thích, có thể dành hàng tiếng đồng hồ mỗi ngày để đọc và tìm hiểu về nó. Còn về tính cách tao nghĩ mày nên thường xuyên ra ngoài đường, hòa mình vào những chốn đông đúc như phố đi bộ, ở nhà chán thì tập hất cùn như tao cũng ổn này :)) Mày vẫn ý thức đc mày đang trầm cảm chứng tỏ mày vẫn còn nhẹ chán, để nặng như 1 đứa bạn đh của t làm cả vốc thuốc ngủ vào mồm thì đéo cứu vãn đc đâu tml.
 
Tao sính năm 95, quê ở bắc nhưng làm việc ở Sài Gòn. Thẳng nào hay ra Bắc vaod Nam thì chắc cũng gặp tao đấy, nhưng mà chỉ đeos biết nhau thôi. Đêm khó ngủ quá tao kể tí: đm tao dân tỉnh lẻ, 18. Học đại học FTU ở hà nội, 4 năm đại học tao chỉ có chơi và chơi, có bằng giỏi nhưng trong đầu rỗng tuêcha , may có tí tiếng anh nó kéo lại, ra trường làm đủ nghề linh tinh, cuối cùng thì rơi vào cái nghề này, chả liên quan đầu buồi gì đến chuyên ngành tao học cả.
Địt mẹ team chơi điện tử của tao có 5 thằng thì một thằng tai nạn chết năm 2017. 3 thằng kia thì ở ngoài hà nội, lấy vợ hết rổi, còn mỗi mình tao. Tao thì cũng thuộc dạng cao to, đẹp trai( nhiều người nói thế), công việc thì cũng tạm được. Nhưng có một vấn đề là tao RẤT đéo thích tiếp xúc, nói chuyện với người khác nói chung và phụ nữ nói riêng, lúc đầu tao thấy vậy cũng ờ chả sao, nhưng mà điển hình 1 tháng trở lại đây, tao đéo hề có tí ti í muốn nào giao tiếp với người khác luôn, phụ nữ thì khỏi phải nói rồi. Ngoài mẹ tao tối thỉnh thoảng facetime thì cả ngày tao chỉ ngồi hút thuốc và chiêm nghiệm, tao nhớ về những thành công, thất bại trong 25 năm qua, những lần đầu tiên mà kì lạ thay tao nhớ rõ lắm mày ạ, kể cả những cái kí ức mà theo mẹ tao nói, nó là lúc tao mới có 1 tuổi, 1 tuổi thì nhớ thế lồn nào được đúng ko.
Tao lên mạng tra ở web về bệnh thần kinh, thì có người nói tao có triệu chứng ban đầu của trầm cảm. Cái bệnh đaya mà bị rồi thì đi chả biết lúc nào. Tao vẫn còn trẻ, tao còn chưa có người yêu, tao ko muốn bị coi là thằng bệnh tâm thần
mày bảo toàn chơi là chơi mà mày học kiểu đéo gì được bằng giỏi thế ...
 
vãi Lồn FTU bằng giỏi mà đầu ko có gì, mày học hệ quốc tế à
 
mày bảo toàn chơi là chơi mà mày học kiểu đéo gì được bằng giỏi thế ...
vãi lồn FTU bằng giỏi mà đầu ko có gì, mày học hệ quốc tế à

trênđời này thực sự có học gạođấy chúng màyạ, taolà 1 thằng như thế, tao học gạo từ năm lớp11, hồi mới có trò dota, gunniấy, taođánhđiện tử cả ngày, khôngđến lớp luôn. nhưng màô trời cho tao thông minh IQ thì lấyđi của tao phần EQ rồi. giờ tao sống không bằng chết, kiểu như bị cầmtù trong chính căn phòng của mình vậy, tao bị mấtđộng lực giao tiếpvới xã hội, xàm là nơi duy nhất tao giao tiếp
 
T nghĩ m nên đi chơi gái nhìu vào, khí tồn tại não - tinh thần hỗn loạn. Xả ra bớt đi, đầu óc nó thông suốt hơn
 
trênđời này thực sự có học gạođấy chúng màyạ, taolà 1 thằng như thế, tao học gạo từ năm lớp11, hồi mới có trò dota, gunniấy, taođánhđiện tử cả ngày, khôngđến lớp luôn. nhưng màô trời cho tao thông minh IQ thì lấyđi của tao phần EQ rồi. giờ tao sống không bằng chết, kiểu như bị cầmtù trong chính căn phòng của mình vậy, tao bị mấtđộng lực giao tiếpvới xã hội, xàm là nơi duy nhất tao giao tiếp
mày ra đường, ra công viên luyện tập thể dục thể thao, chịu khó chơi gái vào, ít quay tay lại là ok thôi
 
95% bị lãnh cảm nhé.

m bị thất tình xong mới như thế đúng ko?
 
Mày bị vậy là do tính mày thích thế.hay là mày có vấn đề gì đó dẫn đến bị mặc cảm,thiếu tự tin.nên thành ra không muốn giao lưu,giao tiếp với ai
 
Sửa lần cuối:
Mày bị vậy là do tính mày thích thế.hay là mày có vấn đề gì đó dẫn đến bị mặc cảm,thiếu tự tin.nên thành ra không muốn giao lưu,giao tiếp với ai

tao nghĩ là vế sau màyạ, tao cảm thấytaođangơr trong 1 cái kén. cáikén cứ ngày càng thu hẹp dần hẹp dần, có lẽđến khi nóchạm vào taothì tao sẽ chết, nói chung người bình thường như chúng mày ko hiểuđượcđau
 
tao nghĩ là vế sau màyạ, tao cảm thấytaođangơr trong 1 cái kén. cáikén cứ ngày càng thu hẹp dần hẹp dần, có lẽđến khi nóchạm vào taothì tao sẽ chết, nói chung người bình thường như chúng mày ko hiểuđượcđau
Tao còn nặng hơn mày chứ ở đó bt.nảy tao viết dài lắm nhưng sợ có người quen đọc được nên xóa

Chắc tao inbox cho mày đọc quá...
 
Mày giống tao. Triệu chứng chuẩn rồi đấy. Có thấy đầu kiểu lâng lâng với tê tay chân nữa là đúng. Có nhiều suy nghĩ về cái chết nữa
 
Tao sính năm 95, quê ở bắc nhưng làm việc ở Sài Gòn. Thẳng nào hay ra Bắc vaod Nam thì chắc cũng gặp tao đấy, nhưng mà chỉ đeos biết nhau thôi. Đêm khó ngủ quá tao kể tí: đm tao dân tỉnh lẻ, 18. Học đại học FTU ở hà nội, 4 năm đại học tao chỉ có chơi và chơi, có bằng giỏi nhưng trong đầu rỗng tuêcha , may có tí tiếng anh nó kéo lại, ra trường làm đủ nghề linh tinh, cuối cùng thì rơi vào cái nghề này, chả liên quan đầu buồi gì đến chuyên ngành tao học cả.
Địt mẹ team chơi điện tử của tao có 5 thằng thì một thằng tai nạn chết năm 2017. 3 thằng kia thì ở ngoài hà nội, lấy vợ hết rổi, còn mỗi mình tao. Tao thì cũng thuộc dạng cao to, đẹp trai( nhiều người nói thế), công việc thì cũng tạm được. Nhưng có một vấn đề là tao RẤT đéo thích tiếp xúc, nói chuyện với người khác nói chung và phụ nữ nói riêng, lúc đầu tao thấy vậy cũng ờ chả sao, nhưng mà điển hình 1 tháng trở lại đây, tao đéo hề có tí ti í muốn nào giao tiếp với người khác luôn, phụ nữ thì khỏi phải nói rồi. Ngoài mẹ tao tối thỉnh thoảng facetime thì cả ngày tao chỉ ngồi hút thuốc và chiêm nghiệm, tao nhớ về những thành công, thất bại trong 25 năm qua, những lần đầu tiên mà kì lạ thay tao nhớ rõ lắm mày ạ, kể cả những cái kí ức mà theo mẹ tao nói, nó là lúc tao mới có 1 tuổi, 1 tuổi thì nhớ thế lồn nào được đúng ko.
Tao lên mạng tra ở web về bệnh thần kinh, thì có người nói tao có triệu chứng ban đầu của trầm cảm. Cái bệnh đaya mà bị rồi thì đi chả biết lúc nào. Tao vẫn còn trẻ, tao còn chưa có người yêu, tao ko muốn bị coi là thằng bệnh tâm thần
Mua nấm về bú thôi

File:Golden teacher kookoskuidussa 3.jpg - Wikimedia Commons
 

Có thể bạn quan tâm

Top