Nay sinh nhật tao mấy tml ạ.
Bước qua cái lứa U35, bỗng nhiên nhận ra Sanh nhựt nó là 1 cái gánh nặng vl nặng.
Cảm giác không có sự vui vẻ trong ngày này.
Cảm nhận mình ngày càng già đi, sức khỏe kém đi. Năm nào cũng vậy. Mà vốn dĩ rau cỏ nó đã bảo tao vốn trông chững chạc trước tuổi rồi ấy ;-( .
Mấy năm nay tao vẫn đéo hiểu tại sao người ta lại chúc mừng sinh nhật nhau làm đéo gì?
Chẳng phải, thêm 1 tuổi là bước thêm 1 bước đến gần thần chết à?
Sáng nay vào công ty, gặp ai cũng chúc mừng sinh nhật. Gặp ai tao cũng phải trưng bộ mặt hạnh phúc vui vẻ biết ơn ra.
Cảm thấy mình giả tạo vl. Dù biết là ai cũng chúc mừng rất thật lòng.
Mấy năm nay, tao thèm 1 cái sinh nhật được ở 1 mình, được ngồi mình ên ở quán cà phê mình thích, được hít thở cái không khí chỉ 1 mình mình quang hợp thải ra Co2 và hít vào O2. Nói chung, chỉ có 2 người: tao, và bản thân tao.
Nhưng đéo. Trách nhiệm gia đình, trách nhiệm xã hội buộc tao phải party, phải cười giả lả, phải ngạc nhiên với những món quà mình đéo chút thích thú.
Sáng nay tao ngủ dậy, nằm trên giường 5 phút, tự nhiên trong đầu bật ra câu hỏi, tao đang sống cuộc đời của ai? Của tao, hay của mọi người?
Tao đếm 1 cách lạc quan nhất có thể, thì tao đi được 1/2 đời người rồi. Nhưng là đời của đéo ai đâu, chứ đéo phải của tao.
Thằng ml nào đủ kiên nhẫn đọc đến đây, chắc nghĩ tao là 1 thằng điên, cuộc sống vô vị đéo có chút sắc màu.
Không phải.
Tao tự tin tao luôn là tâm điểm của mọi người. Party, họp mặt, teamwork... Tao luôn là thằng khuấy động không gian, là thằng đầu trò, là đứa mà khi 1 người nào đó buồn, có thể lướt qua tao để tìm nụ cười.
Tao đem lại niềm vui cho mọi người xung quanh tao. Bất kể là ai. Bất kể lúc nào.
Nhưng rồi, sau tất cả, ai sẽ đem lại niềm vui cho tao?
Đéo biết.
Đéo quan tâm.
Thậm chí tao nghi ngờ rằng đéo tồn tại 1 người như vậy trong 7 tỷ người.
Cũng trôi qua nửa ngày sinh nhật rồi.
Hôm nay, tao già thêm 1 tuổi...