Leuleuleu123
Sinh lý yếu
Nhà tao có 1 thằng chú (gọi là "thằng" vì độ mất dạy sẽ kể dưới đây) em ruột bố tao.
Ngày xưa thằng này bất tài vô tướng, toàn do bố tao dùng mối quan hệ mà đưa cho việc rồi đi lên chút. Lên được thì làm việc khệnh khạng bố láo, làm ảnh hưởng danh tiếng ông già tao lắm. Tao còn nhớ lúc nhỏ có lần bố tao gọi lên nhà chửi rồi bạt tai mấy phát khóc lóc gì đấy.
Thằng chú này cưới một bà (thím tao), rồi còn quan hệ lăng nhăng gì ở ngoài. Tao ko rõ bên trong gia đình như nào mà sau này bà ấy bị tâm thần. Hắn chăm sóc bà ấy một thời gian sao đó rồi đẩy bà thím tao vào viện, mặc cho thằng em họ tao khóc lóc đòi giữ mẹ ở nhà. Cái này là mặc cho bác sĩ tâm lý bảo là bà thím này thương con, cho ở với con thì tâm tính sẽ ổn định. Sau này đi thăm chỉ có thằng em họ tao đi thăm, nó bảo mẹ nó ở viện đầu trọc ốm o nhìn buồn không chịu được.
Rồi mấy năm gần đây thằng chú này chơi đa cấp. Lúc đầu nhà tao kể mỗi lần giỗ gặp nhau toàn bốc phét là sắp thành siêu tỉ phú đến nơi rồi. Sau đó thì chuyện gì đến phải đến, bị chúng nó lừa lấy gần hết sạch tiền, cái nhà ở thành phố cũng bán luôn trả nợ. Thằng em họ tao lúc này đã kết hôn, có gia đình, ở nhà riêng và từ mặt bố nó.
Thằng chú tao không còn nhà ở phố nữa thì chạy về quê. Đuổi hết mấy người chăm sóc bà nội tao đi rồi tuyên bố là bà tao lớn tuổi rồi, giờ phải tận tay hắn chăm sóc mới tận tình. Tất nhiên là chăm sóc bà nội như vậy là hắn chiếm hữu luôn cái nhà bà tao ở quê. Hàng tháng thì gọi điện réo bố tao gửi tiền nhanh để hắn còn có cái mà chăm sóc bà tao. Bà tao năm nay gần trăm tuổi yếu lắm rồi nên bố tao cứ chấp nhận cho qua không làm lớn chuyện.
Hôm qua bố mẹ tao vừa điện qua bảo là bà tao bị hoại tử một chân rồi, bố mẹ tao phải về quê gấp giải quyết. Chuyện này là do bà nằm một chỗ nên dễ bị viêm nhiễm, thằng chú này do vô tâm, dấu diếm không đem bà ra bệnh viện nên vết loét trở nặng giờ bị hoại tử. May sao bà cô tao ghé thăm mới phát hiện ra.
Tao thương bà nội tao lắm, hồi nhỏ bà qua chơi chăm sóc tao. Tao chỉ ước cho những ngày còn lại của bà bình an thôi..
Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh. Chuyện dòng họ nhà nào cũng có người này người kia. Chuyện này tao không có câu hỏi, cũng không cần tư vấn gì. Chuyện gia đình xấu hổ như này tao chả nói với ai, có đây là chốn mạng ảo tao chia sẻ với anh em cho nhẹ chút lòng thôi..
Ngày xưa thằng này bất tài vô tướng, toàn do bố tao dùng mối quan hệ mà đưa cho việc rồi đi lên chút. Lên được thì làm việc khệnh khạng bố láo, làm ảnh hưởng danh tiếng ông già tao lắm. Tao còn nhớ lúc nhỏ có lần bố tao gọi lên nhà chửi rồi bạt tai mấy phát khóc lóc gì đấy.
Thằng chú này cưới một bà (thím tao), rồi còn quan hệ lăng nhăng gì ở ngoài. Tao ko rõ bên trong gia đình như nào mà sau này bà ấy bị tâm thần. Hắn chăm sóc bà ấy một thời gian sao đó rồi đẩy bà thím tao vào viện, mặc cho thằng em họ tao khóc lóc đòi giữ mẹ ở nhà. Cái này là mặc cho bác sĩ tâm lý bảo là bà thím này thương con, cho ở với con thì tâm tính sẽ ổn định. Sau này đi thăm chỉ có thằng em họ tao đi thăm, nó bảo mẹ nó ở viện đầu trọc ốm o nhìn buồn không chịu được.
Rồi mấy năm gần đây thằng chú này chơi đa cấp. Lúc đầu nhà tao kể mỗi lần giỗ gặp nhau toàn bốc phét là sắp thành siêu tỉ phú đến nơi rồi. Sau đó thì chuyện gì đến phải đến, bị chúng nó lừa lấy gần hết sạch tiền, cái nhà ở thành phố cũng bán luôn trả nợ. Thằng em họ tao lúc này đã kết hôn, có gia đình, ở nhà riêng và từ mặt bố nó.
Thằng chú tao không còn nhà ở phố nữa thì chạy về quê. Đuổi hết mấy người chăm sóc bà nội tao đi rồi tuyên bố là bà tao lớn tuổi rồi, giờ phải tận tay hắn chăm sóc mới tận tình. Tất nhiên là chăm sóc bà nội như vậy là hắn chiếm hữu luôn cái nhà bà tao ở quê. Hàng tháng thì gọi điện réo bố tao gửi tiền nhanh để hắn còn có cái mà chăm sóc bà tao. Bà tao năm nay gần trăm tuổi yếu lắm rồi nên bố tao cứ chấp nhận cho qua không làm lớn chuyện.
Hôm qua bố mẹ tao vừa điện qua bảo là bà tao bị hoại tử một chân rồi, bố mẹ tao phải về quê gấp giải quyết. Chuyện này là do bà nằm một chỗ nên dễ bị viêm nhiễm, thằng chú này do vô tâm, dấu diếm không đem bà ra bệnh viện nên vết loét trở nặng giờ bị hoại tử. May sao bà cô tao ghé thăm mới phát hiện ra.
Tao thương bà nội tao lắm, hồi nhỏ bà qua chơi chăm sóc tao. Tao chỉ ước cho những ngày còn lại của bà bình an thôi..
Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh. Chuyện dòng họ nhà nào cũng có người này người kia. Chuyện này tao không có câu hỏi, cũng không cần tư vấn gì. Chuyện gia đình xấu hổ như này tao chả nói với ai, có đây là chốn mạng ảo tao chia sẻ với anh em cho nhẹ chút lòng thôi..