[Tâm sự] Nhà tao có một thằng chú khốn nạn

Trạng thái
Chủ đề đã được đóng (không tiếp nhận thảo luận)

Leuleuleu123

Sinh lý yếu
Nhà tao có 1 thằng chú (gọi là "thằng" vì độ mất dạy sẽ kể dưới đây) em ruột bố tao.

Ngày xưa thằng này bất tài vô tướng, toàn do bố tao dùng mối quan hệ mà đưa cho việc rồi đi lên chút. Lên được thì làm việc khệnh khạng bố láo, làm ảnh hưởng danh tiếng ông già tao lắm. Tao còn nhớ lúc nhỏ có lần bố tao gọi lên nhà chửi rồi bạt tai mấy phát khóc lóc gì đấy.

Thằng chú này cưới một bà (thím tao), rồi còn quan hệ lăng nhăng gì ở ngoài. Tao ko rõ bên trong gia đình như nào mà sau này bà ấy bị tâm thần. Hắn chăm sóc bà ấy một thời gian sao đó rồi đẩy bà thím tao vào viện, mặc cho thằng em họ tao khóc lóc đòi giữ mẹ ở nhà. Cái này là mặc cho bác sĩ tâm lý bảo là bà thím này thương con, cho ở với con thì tâm tính sẽ ổn định. Sau này đi thăm chỉ có thằng em họ tao đi thăm, nó bảo mẹ nó ở viện đầu trọc ốm o nhìn buồn không chịu được.

Rồi mấy năm gần đây thằng chú này chơi đa cấp. Lúc đầu nhà tao kể mỗi lần giỗ gặp nhau toàn bốc phét là sắp thành siêu tỉ phú đến nơi rồi. Sau đó thì chuyện gì đến phải đến, bị chúng nó lừa lấy gần hết sạch tiền, cái nhà ở thành phố cũng bán luôn trả nợ. Thằng em họ tao lúc này đã kết hôn, có gia đình, ở nhà riêng và từ mặt bố nó.

Thằng chú tao không còn nhà ở phố nữa thì chạy về quê. Đuổi hết mấy người chăm sóc bà nội tao đi rồi tuyên bố là bà tao lớn tuổi rồi, giờ phải tận tay hắn chăm sóc mới tận tình. Tất nhiên là chăm sóc bà nội như vậy là hắn chiếm hữu luôn cái nhà bà tao ở quê. Hàng tháng thì gọi điện réo bố tao gửi tiền nhanh để hắn còn có cái mà chăm sóc bà tao. Bà tao năm nay gần trăm tuổi yếu lắm rồi nên bố tao cứ chấp nhận cho qua không làm lớn chuyện.

Hôm qua bố mẹ tao vừa điện qua bảo là bà tao bị hoại tử một chân rồi, bố mẹ tao phải về quê gấp giải quyết. Chuyện này là do bà nằm một chỗ nên dễ bị viêm nhiễm, thằng chú này do vô tâm, dấu diếm không đem bà ra bệnh viện nên vết loét trở nặng giờ bị hoại tử. May sao bà cô tao ghé thăm mới phát hiện ra.

Tao thương bà nội tao lắm, hồi nhỏ bà qua chơi chăm sóc tao. Tao chỉ ước cho những ngày còn lại của bà bình an thôi..

Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh. Chuyện dòng họ nhà nào cũng có người này người kia. Chuyện này tao không có câu hỏi, cũng không cần tư vấn gì. Chuyện gia đình xấu hổ như này tao chả nói với ai, có đây là chốn mạng ảo tao chia sẻ với anh em cho nhẹ chút lòng thôi..
 
Nhà tao có 1 thằng chú (gọi là "thằng" vì độ mất dạy sẽ kể dưới đây) em ruột bố tao.

Ngày xưa thằng này bất tài vô tướng, toàn do bố tao dùng mối quan hệ mà đưa cho việc rồi đi lên chút. Lên được thì làm việc khệnh khạng bố láo, làm ảnh hưởng danh tiếng ông già tao lắm. Tao còn nhớ lúc nhỏ có lần bố tao gọi lên nhà chửi rồi bạt tai mấy phát khóc lóc gì đấy.

Thằng chú này cưới một bà (thím tao), rồi còn quan hệ lăng nhăng gì ở ngoài. Tao ko rõ bên trong gia đình như nào mà sau này bà ấy bị tâm thần. Hắn chăm sóc bà ấy một thời gian sao đó rồi đẩy bà thím tao vào viện, mặc cho thằng em họ tao khóc lóc đòi giữ mẹ ở nhà. Cái này là mặc cho bác sĩ tâm lý bảo là bà thím này thương con, cho ở với con thì tâm tính sẽ ổn định. Sau này đi thăm chỉ có thằng em họ tao đi thăm, nó bảo mẹ nó ở viện đầu trọc ốm o nhìn buồn không chịu được.

Rồi mấy năm gần đây thằng chú này chơi đa cấp. Lúc đầu nhà tao kể mỗi lần giỗ gặp nhau toàn bốc phét là sắp thành siêu tỉ phú đến nơi rồi. Sau đó thì chuyện gì đến phải đến, bị chúng nó lừa lấy gần hết sạch tiền, cái nhà ở thành phố cũng bán luôn trả nợ. Thằng em họ tao lúc này đã kết hôn, có gia đình, ở nhà riêng và từ mặt bố nó.

Thằng chú tao không còn nhà ở phố nữa thì chạy về quê. Đuổi hết mấy người chăm sóc bà nội tao đi rồi tuyên bố là bà tao lớn tuổi rồi, giờ phải tận tay hắn chăm sóc mới tận tình. Tất nhiên là chăm sóc bà nội như vậy là hắn chiếm hữu luôn cái nhà bà tao ở quê. Hàng tháng thì gọi điện réo bố tao gửi tiền nhanh để hắn còn có cái mà chăm sóc bà tao. Bà tao năm nay gần trăm tuổi yếu lắm rồi nên bố tao cứ chấp nhận cho qua không làm lớn chuyện.

Hôm qua bố mẹ tao vừa điện qua bảo là bà tao bị hoại tử một chân rồi, bố mẹ tao phải về quê gấp giải quyết. Chuyện này là do bà nằm một chỗ nên dễ bị viêm nhiễm, thằng chú này do vô tâm, dấu diếm không đem bà ra bệnh viện nên vết loét trở nặng giờ bị hoại tử. May sao bà cô tao ghé thăm mới phát hiện ra.

Tao thương bà nội tao lắm, hồi nhỏ bà qua chơi chăm sóc tao. Tao chỉ ước cho những ngày còn lại của bà bình an thôi..

Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh. Chuyện dòng họ nhà nào cũng có người này người kia. Chuyện này tao không có câu hỏi, cũng không cần tư vấn gì. Chuyện gia đình xấu hổ như này tao chả nói với ai, có đây là chốn mạng ảo tao chia sẻ với anh em cho nhẹ chút lòng thôi..

Đúng là chú không bằng con thú mà,:ops:
À hôm nào về thăm bà mày, nhân tiện cho tao gửi chú mày cái bạt tai nhá , xong việc rồi nói với nó luôn : ác nó vừa vừa thôi tml , :waaaht:
 
Nhà tao có 1 thằng chú (gọi là "thằng" vì độ mất dạy sẽ kể dưới đây) em ruột bố tao.

Ngày xưa thằng này bất tài vô tướng, toàn do bố tao dùng mối quan hệ mà đưa cho việc rồi đi lên chút. Lên được thì làm việc khệnh khạng bố láo, làm ảnh hưởng danh tiếng ông già tao lắm. Tao còn nhớ lúc nhỏ có lần bố tao gọi lên nhà chửi rồi bạt tai mấy phát khóc lóc gì đấy.

Thằng chú này cưới một bà (thím tao), rồi còn quan hệ lăng nhăng gì ở ngoài. Tao ko rõ bên trong gia đình như nào mà sau này bà ấy bị tâm thần. Hắn chăm sóc bà ấy một thời gian sao đó rồi đẩy bà thím tao vào viện, mặc cho thằng em họ tao khóc lóc đòi giữ mẹ ở nhà. Cái này là mặc cho bác sĩ tâm lý bảo là bà thím này thương con, cho ở với con thì tâm tính sẽ ổn định. Sau này đi thăm chỉ có thằng em họ tao đi thăm, nó bảo mẹ nó ở viện đầu trọc ốm o nhìn buồn không chịu được.

Rồi mấy năm gần đây thằng chú này chơi đa cấp. Lúc đầu nhà tao kể mỗi lần giỗ gặp nhau toàn bốc phét là sắp thành siêu tỉ phú đến nơi rồi. Sau đó thì chuyện gì đến phải đến, bị chúng nó lừa lấy gần hết sạch tiền, cái nhà ở thành phố cũng bán luôn trả nợ. Thằng em họ tao lúc này đã kết hôn, có gia đình, ở nhà riêng và từ mặt bố nó.

Thằng chú tao không còn nhà ở phố nữa thì chạy về quê. Đuổi hết mấy người chăm sóc bà nội tao đi rồi tuyên bố là bà tao lớn tuổi rồi, giờ phải tận tay hắn chăm sóc mới tận tình. Tất nhiên là chăm sóc bà nội như vậy là hắn chiếm hữu luôn cái nhà bà tao ở quê. Hàng tháng thì gọi điện réo bố tao gửi tiền nhanh để hắn còn có cái mà chăm sóc bà tao. Bà tao năm nay gần trăm tuổi yếu lắm rồi nên bố tao cứ chấp nhận cho qua không làm lớn chuyện.

Hôm qua bố mẹ tao vừa điện qua bảo là bà tao bị hoại tử một chân rồi, bố mẹ tao phải về quê gấp giải quyết. Chuyện này là do bà nằm một chỗ nên dễ bị viêm nhiễm, thằng chú này do vô tâm, dấu diếm không đem bà ra bệnh viện nên vết loét trở nặng giờ bị hoại tử. May sao bà cô tao ghé thăm mới phát hiện ra.

Tao thương bà nội tao lắm, hồi nhỏ bà qua chơi chăm sóc tao. Tao chỉ ước cho những ngày còn lại của bà bình an thôi..

Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh. Chuyện dòng họ nhà nào cũng có người này người kia. Chuyện này tao không có câu hỏi, cũng không cần tư vấn gì. Chuyện gia đình xấu hổ như này tao chả nói với ai, có đây là chốn mạng ảo tao chia sẻ với anh em cho nhẹ chút lòng thôi..
Bố M cần xem lại. Biết là chú mày như cứt mà để bà mày gần cứt.
ĐCM đéo lo việc của mình thì thằng Lồn nào làm giúp.
 
Đời có những thằng nát từ bản chất. Sẽ ko thể cải tạo dc. Cũng may mắn t chỉ gặp ở kiểu qh là bạn bè, thì t đéo chơi nữa. Chứ người thân t ko ai như vậy. M xui rồi
 
Mày nói nhiều quá làm gì vậy.chuyện có bé tí xíu làm gì nặng lòng vậy
Bỏ tiền ra thuê người đập gãy chân chú mày là xong.mày ở bên Mỹ có bị bắt đéo đâu mà lo
 
Khổ nhất là con cái không nên người, chẳng cần thành tài!

Chia buồn cùng gia đình chú em
 
Bố M cần xem lại. Biết là chú mày như cứt mà để bà mày gần cứt.
ĐCM đéo lo việc của mình thì thằng lồn nào làm giúp.
Nó như kiểu lấy bà nội ra làm con tin rồi mày ơi. Bà nội tao ngày xưa cũng cưng chiều nó nhất nhà nên mới ra nông nỗi này. Bố tao bực lắm nhưng không muốn bà tao thấy cảnh anh em gây nhau lúc cuối đời nên nhịn hết cho bà bình an đã..

Mà buồn cười ở chỗ thằng này nó là thiếu tá quân đội nhân dân chúng mày ạ. Người ngoài nhìn vào cũng oai như cóc, đéo ai biết bên trong tư cách nó như đống cứt thế kia
 
Nó như kiểu lấy bà nội ra làm con tin rồi mày ơi. Bà nội tao ngày xưa cũng cưng chiều nó nhất nhà nên mới ra nông nỗi này. Bố tao bực lắm nhưng không muốn bà tao thấy cảnh anh em gây nhau lúc cuối đời nên nhịn hết cho bà bình an đã..

Mà buồn cười ở chỗ thằng này nó là thiếu tá quân đội nhân dân chúng mày ạ. Người ngoài nhìn vào cũng oai như cóc, đéo ai biết bên trong tư cách nó như đống cứt thế kia
thiếu tá mà cũng bị đa cấp lừa được ah? hay là thiên ngọc minh uy, nghe bảo thiên ngọc minh uy do quân đội bảo kê.
 
Tao đéo biết cụ thể bị lừa đa cấp kiểu gì nên cứ đơn giản là do nó tham và ngu nên ăn Lồn thôi
 
Nó như kiểu lấy bà nội ra làm con tin rồi mày ơi. Bà nội tao ngày xưa cũng cưng chiều nó nhất nhà nên mới ra nông nỗi này. Bố tao bực lắm nhưng không muốn bà tao thấy cảnh anh em gây nhau lúc cuối đời nên nhịn hết cho bà bình an đã..

Mà buồn cười ở chỗ thằng này nó là thiếu tá quân đội nhân dân chúng mày ạ. Người ngoài nhìn vào cũng oai như cóc, đéo ai biết bên trong tư cách nó như đống cứt thế kia
thiêu tá nghi huu chưa may
 
Theo tuổi thì phải còn đương chức, nhưng cả năm nay bấu víu căn nhà bà nội tao ở quê rồi. Tao cũng chả hiểu nó là kiểu gì nữa và cũng đéo quan tâm lắm.
 
Nhà tao có 1 thằng chú (gọi là "thằng" vì độ mất dạy sẽ kể dưới đây) em ruột bố tao.

Ngày xưa thằng này bất tài vô tướng, toàn do bố tao dùng mối quan hệ mà đưa cho việc rồi đi lên chút. Lên được thì làm việc khệnh khạng bố láo, làm ảnh hưởng danh tiếng ông già tao lắm. Tao còn nhớ lúc nhỏ có lần bố tao gọi lên nhà chửi rồi bạt tai mấy phát khóc lóc gì đấy.

Thằng chú này cưới một bà (thím tao), rồi còn quan hệ lăng nhăng gì ở ngoài. Tao ko rõ bên trong gia đình như nào mà sau này bà ấy bị tâm thần. Hắn chăm sóc bà ấy một thời gian sao đó rồi đẩy bà thím tao vào viện, mặc cho thằng em họ tao khóc lóc đòi giữ mẹ ở nhà. Cái này là mặc cho bác sĩ tâm lý bảo là bà thím này thương con, cho ở với con thì tâm tính sẽ ổn định. Sau này đi thăm chỉ có thằng em họ tao đi thăm, nó bảo mẹ nó ở viện đầu trọc ốm o nhìn buồn không chịu được.

Rồi mấy năm gần đây thằng chú này chơi đa cấp. Lúc đầu nhà tao kể mỗi lần giỗ gặp nhau toàn bốc phét là sắp thành siêu tỉ phú đến nơi rồi. Sau đó thì chuyện gì đến phải đến, bị chúng nó lừa lấy gần hết sạch tiền, cái nhà ở thành phố cũng bán luôn trả nợ. Thằng em họ tao lúc này đã kết hôn, có gia đình, ở nhà riêng và từ mặt bố nó.

Thằng chú tao không còn nhà ở phố nữa thì chạy về quê. Đuổi hết mấy người chăm sóc bà nội tao đi rồi tuyên bố là bà tao lớn tuổi rồi, giờ phải tận tay hắn chăm sóc mới tận tình. Tất nhiên là chăm sóc bà nội như vậy là hắn chiếm hữu luôn cái nhà bà tao ở quê. Hàng tháng thì gọi điện réo bố tao gửi tiền nhanh để hắn còn có cái mà chăm sóc bà tao. Bà tao năm nay gần trăm tuổi yếu lắm rồi nên bố tao cứ chấp nhận cho qua không làm lớn chuyện.

Hôm qua bố mẹ tao vừa điện qua bảo là bà tao bị hoại tử một chân rồi, bố mẹ tao phải về quê gấp giải quyết. Chuyện này là do bà nằm một chỗ nên dễ bị viêm nhiễm, thằng chú này do vô tâm, dấu diếm không đem bà ra bệnh viện nên vết loét trở nặng giờ bị hoại tử. May sao bà cô tao ghé thăm mới phát hiện ra.

Tao thương bà nội tao lắm, hồi nhỏ bà qua chơi chăm sóc tao. Tao chỉ ước cho những ngày còn lại của bà bình an thôi..

Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh. Chuyện dòng họ nhà nào cũng có người này người kia. Chuyện này tao không có câu hỏi, cũng không cần tư vấn gì. Chuyện gia đình xấu hổ như này tao chả nói với ai, có đây là chốn mạng ảo tao chia sẻ với anh em cho nhẹ chút lòng thôi..
Chú mày đéo bằng con chó nhà tao. Chó nhà tao biết nghe lời, biết coi nhà, phân biệt đc ng quen người lạ. Đời có nghiệp cả, rồi chú mày cũng đéo vào đâu đc đâu
 
ông ây cang nhu thế thi nghiệp đến ông càng khổ.
nhưng chỉ thương bà ông thôi.
thôi bảo bố ông cố gắng chăm sóc bà bù đăp cho bà thoi gian cuối đời
 
Uhm, câu chuyện mày na ná giống chuyện bên tao.
Nhưng thay bằng "chú" thành "cô", củng út trong gia đình.
Làm ăn bươn chải thành phố thất bại, lại quay về quê và giành cái nhà ông bà nội.
2 vc củng đi làm mà đéo hiểu sao nợ nần quá trời.
Bòn rất nhiều tiền của con cháu gửi từ thành phố về cho ông/bà. Đến hồi vở lỡ ra mới biết.
Tính tình thì hỗn hào... ai củng ớn... Có chuyện gì là bô bô cả lên,... Nhưng vì yên chuyện nên thôi cho qua...
Giờ 2 ông/bà mới mất rồi.... Nhiều con cháu chắc cạch quá ....
Lâu về đốt nén hương rồi đi....
 
Nói chung tao nghĩ việc gì cũng không thể nghe từ 1 phía , ví dụ như chú m lại kể lễ với bạn bè ổng , rồi bạn bè ổng tin ổng , còn ae xàm thì tin m cũng không được , nhưng nếu những lời m nói là sự thật thì tao nghĩ ông đó bất tài , bất hiếu , bỉ ổi khốn nạn vô cùng , cuộc đời t tuy không tiền bạc tính cũng ít nói , đôi lúc cộc nhưng tao không muốn làm phiền tới ai , gánh nặng ai , hãm hại ai cả , cuối cùng về già thì con ng còn lại gì nếu quá khứ vô dụng , bỉ ổi khốn nạn , ở đời nên có nhân phẩm không cần quá xuất sắc nhưng cũng trên mức trung bình thì về già con cháu hiếu đạo , an nhiên
 
Ủa vậy lúc này là mày ở mẽo chưa? Lúc này là lúc nào

Tao đang ở Mẽo đây. Bố mẹ tao video call qua nói chuyện tao biết vậy thôi chứ có làm gì được. Giờ muốn về nhà cũng khó do dịch.
 
Nhà tao có 1 thằng chú (gọi là "thằng" vì độ mất dạy sẽ kể dưới đây) em ruột bố tao.

Ngày xưa thằng này bất tài vô tướng, toàn do bố tao dùng mối quan hệ mà đưa cho việc rồi đi lên chút. Lên được thì làm việc khệnh khạng bố láo, làm ảnh hưởng danh tiếng ông già tao lắm. Tao còn nhớ lúc nhỏ có lần bố tao gọi lên nhà chửi rồi bạt tai mấy phát khóc lóc gì đấy.

Thằng chú này cưới một bà (thím tao), rồi còn quan hệ lăng nhăng gì ở ngoài. Tao ko rõ bên trong gia đình như nào mà sau này bà ấy bị tâm thần. Hắn chăm sóc bà ấy một thời gian sao đó rồi đẩy bà thím tao vào viện, mặc cho thằng em họ tao khóc lóc đòi giữ mẹ ở nhà. Cái này là mặc cho bác sĩ tâm lý bảo là bà thím này thương con, cho ở với con thì tâm tính sẽ ổn định. Sau này đi thăm chỉ có thằng em họ tao đi thăm, nó bảo mẹ nó ở viện đầu trọc ốm o nhìn buồn không chịu được.

Rồi mấy năm gần đây thằng chú này chơi đa cấp. Lúc đầu nhà tao kể mỗi lần giỗ gặp nhau toàn bốc phét là sắp thành siêu tỉ phú đến nơi rồi. Sau đó thì chuyện gì đến phải đến, bị chúng nó lừa lấy gần hết sạch tiền, cái nhà ở thành phố cũng bán luôn trả nợ. Thằng em họ tao lúc này đã kết hôn, có gia đình, ở nhà riêng và từ mặt bố nó.

Thằng chú tao không còn nhà ở phố nữa thì chạy về quê. Đuổi hết mấy người chăm sóc bà nội tao đi rồi tuyên bố là bà tao lớn tuổi rồi, giờ phải tận tay hắn chăm sóc mới tận tình. Tất nhiên là chăm sóc bà nội như vậy là hắn chiếm hữu luôn cái nhà bà tao ở quê. Hàng tháng thì gọi điện réo bố tao gửi tiền nhanh để hắn còn có cái mà chăm sóc bà tao. Bà tao năm nay gần trăm tuổi yếu lắm rồi nên bố tao cứ chấp nhận cho qua không làm lớn chuyện.

Hôm qua bố mẹ tao vừa điện qua bảo là bà tao bị hoại tử một chân rồi, bố mẹ tao phải về quê gấp giải quyết. Chuyện này là do bà nằm một chỗ nên dễ bị viêm nhiễm, thằng chú này do vô tâm, dấu diếm không đem bà ra bệnh viện nên vết loét trở nặng giờ bị hoại tử. May sao bà cô tao ghé thăm mới phát hiện ra.

Tao thương bà nội tao lắm, hồi nhỏ bà qua chơi chăm sóc tao. Tao chỉ ước cho những ngày còn lại của bà bình an thôi..

Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh. Chuyện dòng họ nhà nào cũng có người này người kia. Chuyện này tao không có câu hỏi, cũng không cần tư vấn gì. Chuyện gia đình xấu hổ như này tao chả nói với ai, có đây là chốn mạng ảo tao chia sẻ với anh em cho nhẹ chút lòng thôi..
Họ đằng ngoại nhà tao thì có 1 "thằng" cậu út ,em trai ruột mẹ tao.Hồi đó Ông bà già tao có miếng đất hơn 1ha ở dưới quê được cơ quan cấp cho.Năm 92 thì lên Yên Bái lập nghiệp,giao cho ông cậu thứ 2 trông coi giùm,Ông này năm 98-99 lại lên Hà Nội lập nghiệp, giao lại cho hắn (cậu út) trông coi và cho mượn đất để làm nhà ở ( cái này đc ôg bà già tao ok vì là em trong nhà,giao cho nó trông coi thì yên tâm.Nào ngờ nó ngấm ngầm móc nối với bọn xã chiếm toàn bộ mảnh đất đấy.Mảnh đất mặt đường cái,giờ bán phải đc mấy tỷ,nó xây hết nhà nọ,mua ô tô kia.Ông bà già tao k hề biết 1 tí nào cho đến khi có ô bạn ngày xưa dưới quê của ô già tao điện lên.Về quê đâm đơn kiện thì hoá ra nó đã bơm tiền cho bọn C.A huyện hết để ém nhẹm hết cả.Sau đó lại thách thức ô bà già tao này nọ.Đéo thể hiểu sao ông bà ngoại mình lại nảy lòi ra cái thứ súc vật này.Nó cướp đi quá nhiều thứ của gd tao,cướp đi cơ hội cho ae tao đc học hành tử tế.Cay lắm ,Tao muốn trả thù lắm bọn mày ạ.Nhưng tao chẳng biết phải làm thế nào.
 
Trạng thái
Chủ đề đã được đóng (không tiếp nhận thảo luận)

Có thể bạn quan tâm

Top