Ô cửa sổ dưới tầng 1...

  • Tạo bởi Tạo bởi Di Di
  • Start date Start date

Di Di

Thanh niên Ngõ chợ
- Cô gái, là con à?
- Dạ, bà gọi con?
- Ừ, bà gọi con, đến đây cho bà nhìn con chút nào?

Tao e dè bước lại, chưa hiểu có chuyện gì mà nhiều người chặn đường mình thế. Chết mẹ, đánh ghen hội đồng chăng, chắc không, mình đâu có abcxyz gì!

- Hôm nay con về muộn à?
- Vâng, con có chút việc nên về muộn? Sao bà hỏi thế?
- Có người chờ con mãi, mà con về muộn quá!

Tao giật mình. Tao ở trong khu tập thế, đây là căn nhà ở tầng 1, đối diện khu 4 tầng của tao. Ở cửa sổ này, dù đông lạnh hay hè nóng, vẫn luôn mở nửa ô cửa. Mỗi lần tao vội vã đi làm, vẫn đủ để thấy một ông cụ già, nhìn tao rất trìu mến. Có hôm tao đi sớm hơn một vài phút , vẫn cố mỉm cười đáp lại nụ cười hồn hậu đó. Có hôm chạy thục mạng, thì cũng vẫn nhìn thấy khung cửa kia hé mở, chả kịp gì chỉ ái ngại ánh mắt ấy nhìn ra. Giờ ở đây đông người thế, chả có lẽ ông cụ đã.... Nghĩ đến đây, tim tao đập mạnh quá.

- Con có bao giờ để ý, mỗi sáng tầm 7h15 là ô cửa này lại mở không?
- Dạ. Con thấy luôn mở, có cụ ông ngồi trong đó hay nhìn ra ngoài ạ! Chứ con không biết là mở lúc 7h 15.
- Đúng rồi, chồng bà đấy, ông bị tai biến rồi liệt đôi chân, và ông không muốn phiền con cháu. Ông nói sống bệnh tật không có ích. Ông còn tuyệt thực để chết . Chỉ khi nhìn thấy con!

( Xin lỗi cho tao chửi bậy, đm, già còn mất nết, thấy gái trẻ vẫn éo chịu dc , chắc liệt chân thôi.... chẹp)

- Ông nói, có một hôm mở cửa thấy con vội vã đi làm, nhưng lạ là, lúc nào cũng thấy khuôn mặt con hớn hở. Không ngày nào đi làm mà không cười chào bà hàng nước, kể cả có vừa chạy vẫn chào. Giọng nói khiến người khác rất vui. Ngày hôm đó ông mở cửa cả buổi. Tối mới thấy con về. Nên từ đó, dù lạnh hay nóng đến mấy, cứ đến 7h15 sáng là ông bắt con cháu mở cửa, để thấy con đi làm. Muốn nhìn thấy khuôn mặt vui vẻ ấy...

Hic, tao nghe mà cảm động quá, bà còn nói, ngày nào ông cũng đếm xem hết một ngày chưa để đến 7h15 sáng. Ông còn không cho đứa con đứa cháu nào đứng ở ô cửa đó. Chỉ được mở cửa thôi. Hôm nào tao đi muộn hoặc sớm quá, ông không thấy là lại ngồi buồn cả ngày.

- Thế ông đâu ạ? Để con vào chào ông một tiếng , con không biết, chứ nếu con biết , ngày nào đi qua con cũng sẽ chào ông á!
- Sức khỏe ông yếu lắm rồi, con cái động viên mãi ông mới chịu đi bệnh viện. Ông bảo muốn chờ con đi làm qua lần nữa rồi vào viện. Nhưng hôm nay con về muộn quá. Mọi người nói, vào viện chăm cho khỏe, thì về mới có sức để ngắm cô ấy đi qua chứ !

Bỗng dưng cay cay sống mũi. Vậy mà tao cứ nghĩ, sáng nào ông ấy cũng mở cửa ngắm lá rơi cơ. Vì sân đó nhà tao, đầy những cây rụng lá. Sáng sáng, bà bán cafe ở đó cũng gù lưng quét cả tiếng đồng hồ mới xong. Không nghĩ , có người chỉ vì nét tươi vui của tao mà thấy cuộc sống đáng sống. Chả biết nếu ông biết , sau khuôn mặt với phong cách ăn mặc ấy thì tao phải chịu nhiều sự cay đắng thế nào, thì ông còn tin vào sự hạnh phúc nữa không?

Mỗi người sống đều có một mục đích, đúng không? Cầu mong ông khỏe, nhất định lần này ông ở viện về, tao sẽ chào thêm một người nữa, đó là ông...
 

Attachments

  • IMG_20210126_215337.webp
    IMG_20210126_215337.webp
    177.5 KB · Lượt xem: 12
Sửa lần cuối:
Chấm cái vội...ủng hộ thớt chủ !!!
Lâu lắm mới có cảm xúc viết thế này, cũng sửa icon sau khi thả. Dạo này Di nhiều chuyện, cũng nhiều việc nên không để ý nhiều xung quanh. Chính ra, chẳng bao giờ để ý gì cả. Hôm nay thật rất cảm xúc. Thế mới biết , còn sống , còn có thể làm những điều mình thích, thật là may mắn
 
Sửa lần cuối:
Lâu lắm mới có cảm xúc viết thế này
Là chú...sẽ dành 15p của cuộc đời để vào thăm ông cụ trong viện !

Ko cần quà cáp, chỉ cần câu : cháu hay tin ông ko khỏe, cháu vào thăm ông đây !
 
- Cô gái, là con à?
- Dạ, bà gọi con?
- Ừ, bà gọi con, đến đây cho bà nhìn con chút nào?

Tao e dè bước lại, chưa hiểu có chuyện gì mà nhiều người chặn đường mình thế. Chết mẹ, đánh ghen hội đồng chăng, chắc không, mình đâu có abcxyz gì!

- Hôm nay con về muộn à?
- Vâng, con có chút việc nên về muộn? Sao bà hỏi thế?
- Có người chờ con mãi, mà con về muộn quá!

Tao giật mình. Tao ở trong khu tập thế, đây là căn nhà ở tầng 1, đối diện khu 4 tầng của tao. Ở cửa sổ này, dù đông lạnh hay hè nóng, vẫn luôn mở nửa ô cửa. Mỗi lần tao vội vã đi làm, vẫn đủ để thấy một ông cụ già, nhìn tao rất trìu mến. Có hôm tao đi sớm hơn một vài phút , vẫn cố mỉm cười đáp lại nụ cười hồn hậu đó. Có hôm chạy thục mạng, thì cũng vẫn nhìn thấy khung cửa kia hé mở, chả kịp gì chỉ ái ngại ánh mắt ấy nhìn ra. Giờ ở đây đông người thế, chả có lẽ ông cụ đã.... Nghĩ đến đây, tim tao đập mạnh quá.

- Con có bao giờ để ý, mỗi sáng tầm 7h15 là ô cửa này lại mở không?
- Dạ. Con thấy luôn mở, có cụ ông ngồi trong đó hay nhìn ra ngoài ạ! Chứ con không biết là mở lúc 7h 15.
- Đúng rồi, chồng bà đấy, ông bị tai biến rồi liệt đôi chân, và ông không muốn phiền con cháu. Ông nói sống bệnh tật không có ích. Ông còn tuyệt thực để chết . Chỉ khi nhìn thấy con!

( Xin lỗi cho tao chửi bậy, đm, già còn mất nết, thấy gái trẻ vẫn éo chịu dc , chắc liệt chân thôi.... chẹp)

- Ông nói, có một hôm mở cửa thấy con vội vã đi làm, nhưng lạ là, lúc nào cũng thấy khuôn mặt con hớn hở. Không ngày nào đi làm mà không cười chào bà hàng nước, kể cả có vừa chạy vẫn chào. Giọng nói khiến người khác rất vui. Ngày hôm đó ông mở cửa cả buổi. Tối mới thấy con về. Nên từ đó, dù lạnh hay nóng đến mấy, cứ đến 7h15 sáng là ông bắt con cháu mở cửa, để thấy con đi làm. Muốn nhìn thấy khuôn mặt vui vẻ ấy...

Hic, tao nghe mà cảm động quá, bà còn nói, ngày nào ông cũng đếm xem hết một ngay chưa để đến 7h15 sáng. Ông còn không cho đứa con cháu nào đứng ở ô cửa đó. Chỉ được mở cửa thôi. Hôm nào tao đi muộn hoặc sớm quá, ông không thấy là lại ngồi buồn cả ngày.
- Thế ông đâu ạ? Để con vào chào ông một tiếng , con không biết, chứ nếu con biết , ngày nào đi qua con cũng sẽ chào ông á!
- Sức khỏe ông yếu lắm rồi, con cái động viên mãi ông mới chịu đi bệnh viện. Ông bảo muốn chờ con đi làm qua lần nữa rồi vào viện. Nhưng hôm nay con về muộn quá. Mọi người nói, vào viện chăm cho khỏe, thì về mới có sức để ngắm cô ấy đi qua chứ !

Bỗng dưng cay cay sống mũi. Vậy mà tao cứ nghĩ, sáng nào ông ấy cũng mở cửa ngắm lá rơi cơ. Vì sân đó nhà tao, đầy những cây rụng lá. Sáng nào bà bán cafe ở đó cũng gù lưng quét cả tiếng đồng hồ mới xong. Không nghĩ , có người chỉ vì nét tươi vui của tao mà thấy cuộc sống đáng sống. Chả biết nếu ông biết , sau khuôn mặt với phong cách ăn mặc ấy thì tao phải chịu nhiều sự cay đắng thế nào, thì ông còn tin vào sự hạnh phúc nữa không?

Mỗi người sống đều có một mục đích, đúng không? Cầu mong ông khỏe, nhất định lần này ông ở viện về, tao sẽ chào thêm một người nữa, đó là ông...
Chả biết nếu ông biết , sau khuôn mặt với phong cách ăn mặc ấy thì tao phải chịu nhiều sự cay đắng thế nào, thì ông còn tin vào sự hạnh phúc nữa không?
- câu ở trên nghe buồn thật sự đúng là sau vẻ bề ngoài của 1 người phụ nữ thì người ta chả bao giờ hiểu tấm thân ấy đã phải chịu nhiều sóng gió đến mức nào :( chúc ông cụ mau khỏe và chủ thớt cũng luôn vui vẻ :too_sad:
 
Chấm nghe, thỉnh thoảng vẫn hay đọc chuyện chủ chủ thớt
 
Chả biết nếu ông biết , sau khuôn mặt với phong cách ăn mặc ấy thì tao phải chịu nhiều sự cay đắng thế nào, thì ông còn tin vào sự hạnh phúc nữa không?
- câu ở trên nghe buồn thật sự đúng là sau vẻ bề ngoài của 1 người phụ nữ thì người ta chả bao giờ hiểu tấm thân ấy đã phải chịu nhiều sóng gió đến mức nào :( chúc ông cụ mau khỏe và chủ thớt cũng luôn vui vẻ :too_sad:
Là người mà bạn, ai cũng sẽ có những xót xa riêng . Trời phú cho tao khuôn mặt giấu được nỗi buồn, và nhiều khi tao nghĩ, mình sinh ra là niềm hạnh phúc của nhiều người khác phết . Trừ những lúc tao làm họ đau!
 
Là chú...sẽ dành 15p của cuộc đời để vào thăm ông cụ trong viện !

Ko cần quà cáp, chỉ cần câu : cháu hay tin ông ko khỏe, cháu vào thăm ông đây !
Có nên chăng hay chờ ông cụ về, đôi khi để họ cảm thấy thiếu lại cho họ động lực hơn thì sao? Cháu đã nghĩ như chú đó. Mà đắn đo. Có nên không?
 
Là người mà bạn, ai cũng sẽ có những xót xa riêng . Trời phú cho tao khuôn mặt giấu được nỗi buồn, và nhiều khi tao nghĩ, mình sinh ra là niềm hạnh phúc của nhiều người khác phết . Trừ những lúc tao làm họ đau!
buồn thì ai mà chả giấu được có những người công việc của họ là phải cười vào ban ngày dù ban đêm có buồn đến cỡ nào đi nữa nghiệt ngã thật :too_sad:
 
Lâu lắm mới có cảm xúc viết thế này, cũng sửa icon sau khi thả. Dạo này Di nhiều chuyện, cũng nhiều việc nên không để ý nhiều xung quanh. Chính ra, chẳng bao giờ để ý gì cả. Hôm nay thật rất cảm xúc. Thế mới biết , còn sống , còn có thể làm những điều mình thích, thật là may mắn
Lâu lắm ko đọc chuyện của Didi
 
Có nên chăng hay chờ ông cụ về, đôi khi để họ cảm thấy thiếu lại cho họ động lực hơn thì sao? Cháu đã nghĩ như chú đó. Mà đắn đo. Có nên không?
Cháu có tuổi trẻ để chờ, còn ông cụ có chờ dc không ?!

Vạ miệng nhưng nếu chẳng may thì cháu lại thêm một điều tiếc nuối và cắn rưc hay hồi mình vào một lần.
 
buồn thì ai mà chả giấu được có những người công việc của họ là phải cười vào ban ngày dù ban đêm có buồn đến cỡ nào đi nữa nghiệt ngã thật :too_sad:
No, tao ko sống khắc nghiệt vậy, vui là mặt vui. Buồn , cho deadline buồn, hết deadline là phải vui. Ko biết mày có tiếc ko, chứ tao tiếc thời gian cực kỳ. Sống thì phải vui, mày ạ. Có điều, đời nó cứ thích ghẹo, cứ đẩy mình vào tình thế oái ăm. Cơ mà mình là người , mình có quyền chọn cách hành xử vois nó. Phại ko?
 
Cháu có tuổi trẻ để chờ, còn ông cụ có chờ dc không ?!

Vạ miệng nhưng nếu chẳng may thì cháu lại thêm một điều tiếc nuối và cắn rưc hay hồi mình vào một lần.
Cháu từng vào viện thăm một người bạn quen qua mạng khi bạn ấy mổ não. Hai người chưa gặp nhau bao giờ, hôm đó ko thấy bạn onl, gọi ko dc, cháu phi lên nhà bạn ấy, nghe nói bạn ấy vào viện, cháu đã phi lên thăm, bỏ qua cả sự e ngại. Đó là lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng cháu gặp bạn ấy. Ám ảnh đến bây giờ!
 

➕ Có thể bạn quan tâm

Top