Montecarlo
Đẹp trai mà lại có tài
để tao diễn tả cho mày dễ hiểu cách sống mong muốn.Thằng A sống nhiệt tình thì được gì?
- Hết mình trong công việc, giúp đỡ đồng nghiệp hết mình.
- Ăn chơi cũng hết mình, vui vẻ nốc hết sức cười khà khà trong vui vẻ.
- Kết thúc một quá trình tiếp xúc rồi cũng có người thích, cũng có người ghét nó. Dĩ nhiên thích là phần nhiều vì nó giúp đỡ được mọi người xung quanh nhiều. Công việc thì vẫn thế, mối quan hệ thì dĩ nhiên là nở rộng ra.
Thằng B sống hời hợt thì sao?
- Việc ai nấy làm, làm xong thì làm việc cá nhân đếch care bố con thằng nào.
- Ăn chơi cho có vì méo thấy vui lắm, nốc cũng vừa đủ hoặc đếch nốc vì thấy nó luôn tỉnh táo và thận trọng.
- Kết thúc quá trình thì cũng có ng ghét ng thích nhưng ghét là nhiều vì thằng này nó có giúp đỡ ai bao giờ đâu.
Rốt cuộc thì thằng nào mới là ngon?
Tao còn điều gì chưa nhận ra hết ở 2 kiểu người đặc trưng ở trên? Giữa thằng A và B còn cái gì hay, cái gì dở?
Chắc mày biết Tào Tháo và Lưu Bị ai là anh hùng -> bản chất ý chí 2 thg là như nhau để thống nhất giang sơn.
Nhưng thg Tào Tháo nó đánh vào triều đình đi ra có quyền lực, giàu có, bao nhiêu kẻ hầu người hạ -> gian hùng, chém giết -> muốn thống nhất giang sơn.
Lưu Bị từ ngoài đánh vào cù bơ cù bất, nghèo nàn, có khi đéo có cái thành màở -> nhân nghĩa, cứu giúp mọi người, nhưng thật ra xaoloz cả con nó còn muốn ném. Sợ người dân chết vô tội, mà dàn lính tiên phong chết như rạ nó có quan tâm đâu -> muốn thống nhất thiên hạ.
Cho nên suy ra mục đích con người là như nhau, tuổi đời rồi cũng chết thôi, mày nên sống như Tào Tháo tài mưu vẹn toàn sống 1 cuộc sống cho đáng.

