[Chọn thầy]

Cái này là nghĩa em muốn truyền đạt :smile:

"The term "corporate ladder" is a conceptualized view of a company's employment hierarchy in which career advancement is considered to follow higher rungs on a ladder, with entry-level positions on the bottom rungs and executive level, upper management, positions at the top "
vậy thì cái tml nói là nấc thang lên thiên đường trong tiếng việt nhé :vozvn (17):
 
Thằng thớt nó còn hỏi 1 vấn đề nữa là IQ có quan trọng ko? Câu trả lời là có nhưng chỉ ở mức độ nào đó thôi. Khi mày có 1 lượng kiến thức và kinh nghiệm nhất định thì vấn đề quan trọng là xử lý nó. Quá trình xử lý này éo phải chỉ là cần cái CPU mạnh (IQ cao) mà phải cần cả cái simulation, imagine, creative, adaptive... (mấy cái này trừu tượng vkl, éo thể so sánh với bất kỳ thứ gì nơi máy móc đc, muốn biết thêm, mời học về critical thingking)
Đồng quan điểm, IQ caocó lợi thế trong việc học hỏi, phân tích đánh giá tình huống, nhưng để có thể phát huy lợi thế đó cần phải có nhiều kiến thức sâu rộng ở các mảng khác nữa. Nhưng đa phần bọn IQ cao quá lại k có cs hoàn hảo lắm (cái này là do t đoán thế)
 
Ở nhà tao xàm Lồn mãi mà con em tao có chịu nghe đâu, lên đây nói bâng quơ vài câu thì có người nghe, hay lên trường talk thì bọn sinh viên gật như gà mổ thóc, kể cũng hài.
 
Tao cũng định chỉ mày một vài điều, nhưng mà thực tế ra cuộc sống tao trải qua quá nhiều, giờ nói kể thì không biết bắt đầu từ đâu. Nói chung là phải có tí men mới có hứng kể chuyện, khơi khơi thì hơi khó. Mà tao cai rượu bia rồi, nên là chắc còn lâu lắm tao mới có hứng chia sẻ.

Cái nữa là tao lên báo nhiều vl, nên là tao kể ra rõ ràng quá thì lại lộ info. Thực ra tao cũng ko để ý, nhưng mà cứ giữ info kín, trên này nói chuyện, chém gió, phò phạch địt bọp cho nó dễ và thoải mái, vì anh em ko biết ai là ai. Không sau này có vợ con, bị thằng nào lấy quá khứ nuôi gái, phò phạch ra đơm đểu cũng mệt.
 
Đồng quan điểm, IQ caocó lợi thế trong việc học hỏi, phân tích đánh giá tình huống, nhưng để có thể phát huy lợi thế đó cần phải có nhiều kiến thức sâu rộng ở các mảng khác nữa. Nhưng đa phần bọn IQ cao quá lại k có cs hoàn hảo lắm (cái này là do t đoán thế)
Chắc do mày hay đọc mấy bài báo thiên tài thường có cuộc sống kì dị, khác biệt và gặp nhiều vấn đề trong cuộc sống thường rồi ;)) .
Cái này tao suy đoán là do mấy loại kiến thức này khi nhận đc mày ít hoặc ko có phân tích, nghi ngờ điều tra mà cứ thế tin luôn mấy bài báo đó, đúng ko? Giống như ví dụ, trời mùa đông mày tỉnh dậy thấy tối trời nên mày nghĩ vẫn còn sớm, ngủ tiếp đã. Hay vụ mày tỉnh dậy ngó thấy đồng hồ chỉ 12h, giật mình tưởng trời trưa cmn rồi, bỏ mẹ qua 1 vài nguyên nhân như đồng hồ sai hoặc nó chạy múi giờ khác...Những kiểu sai lầm này do kiến thức nhận đc thiếu sự phân tích, điều tra, nghi ngờ, đối chứng đó. Nên muốnđể dự đoán tốt, quan trọng trướt hết học cách phân tích kiến thức :)
 
Ở nhà tao xàm lồn mãi mà con em tao có chịu nghe đâu, lên đây nói bâng quơ vài câu thì có người nghe, hay lên trường talk thì bọn sinh viên gật như gà mổ thóc, kể cũng hài.
Vậy mới là cái hay của diễn đàn này bác ạ :smile:

Em nghĩ cuộc sống quá ngắn để phạm hết tất cả sai lầm, nên mình cần học sai lầm của người khác nữa ấy.

Hay là bác lưu lại thớt này rồi khi nào em của bác cần, bác đưa bạn ấy :vozvn (25):
 
Tao cũng định chỉ mày một vài điều, nhưng mà thực tế ra cuộc sống tao trải qua quá nhiều, giờ nói kể thì không biết bắt đầu từ đâu. Nói chung là phải có tí men mới có hứng kể chuyện, khơi khơi thì hơi khó. Mà tao cai rượu bia rồi, nên là chắc còn lâu lắm tao mới có hứng chia sẻ.

Cái nữa là tao lên báo nhiều vl, nên là tao kể ra rõ ràng quá thì lại lộ info. Thực ra tao cũng ko để ý, nhưng mà cứ giữ info kín, trên này nói chuyện, chém gió, phò phạch địt bọp cho nó dễ và thoải mái, vì anh em ko biết ai là ai. Không sau này có vợ con, bị thằng nào lấy quá khứ nuôi gái, phò phạch ra đơm đểu cũng mệt.
Chia sẻ rau, phò ở xàm là đc rồi, dm
 
Ở nhà tao xàm lồn mãi mà con em tao có chịu nghe đâu, lên đây nói bâng quơ vài câu thì có người nghe, hay lên trường talk thì bọn sinh viên gật như gà mổ thóc, kể cũng hài.
Em mày là gái ah, vừa hay tao chưa có chạn để chui. mày có thể gửi gắm nó cho tao dạy dỗ cho nên 1 con vk tốt, 1 cái chạn xinh
 
Kn của thằng Leuleu cũng hay đấy nhưng đó là bên Mỹ. Tao đi làm ở VN lâu thấy chỉ cần lươn lẹo biết bợ đít thì sếp nào cũng đc.
 
Vậy mới là cái hay của diễn đàn này bác ạ :smile:

Em nghĩ cuộc sống quá ngắn để phạm hết tất cả sai lầm, nên mình cần học sai lầm của người khác nữa ấy.

Hay là bác lưu lại thớt này rồi khi nào em của bác cần, bác đưa bạn ấy :vozvn (25):
Khôn như mày nấu giả cầy là ngon nhất rồi.

Thanh niên thì cứ phạm sai lầm thôi, có gì phải xoắn.

Có điều là ấy, nếu mày là thằng giỏi, thì mày lựa chọn kiểu gì cũng đéo sai được. Mọi con đường đều dẫn tới Rome.

Nói khí không phải chứ mày giỏi, thì đi bán ma túy cũng giàu và quyền lực được như thằng Pablo Escobar.

Cái "giỏi" này nó bao gồm rất nhiều : tài năng, cái duyên, sự may mắn, chăm chỉ, khả năng thừa nhận áp lực...vv

Ngày xưa khi tao nhìn lại, cũng hay đổ "thành công" của tao vì cái này, cái kia. Mà sau khi trải qua quá nhiều, làm nhiều công việc, trải qua nhiều nốt thăng, nốt trầm trong cuộc sống, tao chỉ biết gật đầu nói một câu là tại tao giỏi vãi loz. Làm cái gì cũng đỉnh, cũng nhất, thế thôi.

Tao tin chắc luôn tml @Leuleuleu123 dù lựa chọn của nó là gì thì loanh quanh nó cũng sẽ lại kết thúc ở cái vạch hiện tại của nó thôi.

Để chứng minh cho mày thấy cái tao nói, tao cũng sẽ chia sẻ rõ hơn một chút về đời tư của tao. Tao cũng sẽ phải che một số chi tiết đi nên mày thông cảm nhé, đọc hiểu là chính chứ đừng bắt bẻ từng sự kiện.

Xóa. Kể ra thì nhiều chi tiết đời tư quá. Nói tóm lại nếu mày nghe hết thì sẽ thấy đời tao từ lúc lớp 8 tới bây giờ là chuỗi những lựa chọn tùy hứng, thay đổi sự nghiệp, con đường như thay áo mà cuối cùng vẫn đâu vào đấy. Vì sao? Vì tao giỏi.
 
Thằng thớt nó còn hỏi 1 vấn đề nữa là IQ có quan trọng ko? Câu trả lời là có nhưng chỉ ở mức độ nào đó thôi. Khi mày có 1 lượng kiến thức và kinh nghiệm nhất định thì vấn đề quan trọng là xử lý nó. Quá trình xử lý này éo phải chỉ là cần cái CPU mạnh (IQ cao) mà phải cần cả cái simulation, imagine, creative, adaptive... (mấy cái này trừu tượng vkl, éo thể so sánh với bất kỳ thứ gì nơi máy móc đc, muốn biết thêm, mời học về critical thingking)
Ông định nghĩa IQ như thế nào vậy? Những khía cạnh như trừu tượng, simulation, creative,.... phần lớn sẽ trùng lập với IQ và rất khó đo riêng biệt với IQ. Người có IQ cao thường cũng có khả năng trừu tượng, liên tưởng và sáng tạo cũng cao. Thường IQ được đo bằng khả năng giải các vấn đề, câu hỏi. Vậy khả năng giải quyết cao là từ đâu? Chẳng phải là 1 thước đo tổng hợp của các kỹ năng/ sở trường sao? Tất nhiên IQ không đơn thuần là sự sáng tạo, khả năng toán học hay khả năng ngôn ngữ hay khả năng trừu tượng. Thường thì khi IQ cao hơn 140 sẽ bắt đầu có khác biệt càng lớn giữa người này với người kia (có người có khả năng toán học, trừu tượng tuyệt đỉnh, có người có khả năng ngôn ngữ xuất chúng hơn). Nhưng khi xem xét các bài toán/câu hỏi đánh giá IQ dưới 130.... thì những người 140+ giải tốt như nhau. Tuy nhiên khi nhìn các câu trên 140 1 người IQ 160 thiên về trừu tượng đa phần không giải được câu 160 hỏi về ngôn ngữ. Đó là nói về IQ.

@Henry Vo
Còn về mặt quan trọng thì hết sức quan trọng. Người IQ<145 rất khó lên đỉnh của 1 lĩnh vực. Tuy nhiên, có nhiều người IQ cao nhưng mà vẫn thất bại vì họ thiếu những tính cách/khả năng cần thiết khác. Nhưng nếu nói tới cạnh tranh mà ai cũng ngang ngửa nhau về trường lớp, chăm chỉ siêng năng như nhau, có kinh nghiệm sống giống nhau thì IQ sẽ là khía cạnh quyết định tất cả. Tuy nhiên, rất ít khi nào mà những khía cạnh khác bằng nhau hoàn toàn. 1 vấn đề lớn của IQ là nó rất rất khó tăng vì nó chỉ là 1 hệ thống CPU xử lý thôi. Tuy nhiên IQ lại rất dễ giảm (sức khỏe, dinh dưỡng, tinh thần, tuổi tác). 1 phần quan trọng cần nói là, CPU là 1 chuyện, phần mềm cũng cực kì thiết yếu, phần mềm ở đây là hệ điều hành, cách sống, mã code của bản thân. 2 máy tính chạy 2 AI, nhưng 1 AI được code tốt hơn và có dữ liệu training tốt hơn thì thất nhiên sẽ thắng. Dữ liệu training là sách vở, kinh nghiệm sống của bản thân và của những người khác.
 
Ở nhà tao xàm lồn mãi mà con em tao có chịu nghe đâu, lên đây nói bâng quơ vài câu thì có người nghe, hay lên trường talk thì bọn sinh viên gật như gà mổ thóc, kể cũng hài.
Con em mày giao cho tao, không bao lâu sẽ được trải sự đời.
:vozvn (10):
 
Nói chung rồi thì thằng nào cũng sẽ tự phải đi con đường của mình, tự học những gì mình cần phải học và tự làm những gì mình cần phải làm.

Nếu may mắn có lẽ cuộc sống sẽ mỉm cười và mày sẽ không phải trải qua nhiều nỗi tủi nhục và tiêu cực trên đường đi như tao. Cho nên bây giờ tao rất ít khi mở miệng khuyên người xung quanh tao phải thế này, thế kia. Vì những gì tao trải qua nó tiêu cực, đến nỗi ngày xưa tao nói chuyện thôi đã thấy cái năng lực tiêu cực nó tỏa ra xung quanh cmnr. Em tao nó nghe tao nói nhiều, rồi áp lực khi so sánh với tao thành ra nó cũng hơi tiêu cực và có cái nhìn hơi sai lệch về cuộc sống. Ở một topic tao cũng chia sẻ rồi, là tao hối hận việc chia sẻ những điều đó ra. Cuộc sống mày còn màu hồng, còn naive, đấy là điều đáng quý, hãy hưởng thụ nó khi còn có thể. Cả những thằng đã trải qua nhiều cái vất vả như tao, những cái đó chúng mày giữ cho riêng chúng mày thôi. Cảm thấy không giữ được thì ít nói đi, nghĩ 10 câu thì nói nửa câu thôi.

Cái này là câu trả lời cho thằng thớt, một thằng tao thấy nó ham học hỏi, ham muốn được "trải đời" và có vẻ xuất phát điểm cũng không cao, như tao. Và cả mấy cái thớt muốn trưởng thành, muốn già dặn cc gì nữa. Còn trẻ đéo lo mà hưởng thụ tuổi trẻ đi, xàm loz già dặn riết là hay.
 
Khôn như mày nấu giả cầy là ngon nhất rồi.

Thanh niên thì cứ phạm sai lầm thôi, có gì phải xoắn.

Có điều là ấy, nếu mày là thằng giỏi, thì mày lựa chọn kiểu gì cũng đéo sai được. Mọi con đường đều dẫn tới Rome.

Nói khí không phải chứ mày giỏi, thì đi bán ma túy cũng giàu và quyền lực được như thằng Pablo Escobar.

Cái "giỏi" này nó bao gồm rất nhiều : tài năng, cái duyên, sự may mắn, chăm chỉ, khả năng thừa nhận áp lực...vv

Ngày xưa khi tao nhìn lại, cũng hay đổ "thành công" của tao vì cái này, cái kia. Mà sau khi trải qua quá nhiều, làm nhiều công việc, trải qua nhiều nốt thăng, nốt trầm trong cuộc sống, tao chỉ biết gật đầu nói một câu là tại tao giỏi vãi loz. Làm cái gì cũng đỉnh, cũng nhất, thế thôi.

Tao tin chắc luôn tml @Leuleuleu123 dù lựa chọn của nó là gì thì loanh quanh nó cũng sẽ lại kết thúc ở cái vạch hiện tại của nó thôi.

Để chứng minh cho mày thấy cái tao nói, tao cũng sẽ chia sẻ rõ hơn một chút về đời tư của tao. Tao cũng sẽ phải che một số chi tiết đi nên mày thông cảm nhé, đọc hiểu là chính chứ đừng bắt bẻ từng sự kiện.

Xóa. Kể ra thì nhiều chi tiết đời tư quá. Nói tóm lại nếu mày nghe hết thì sẽ thấy đời tao từ lúc lớp 8 tới bây giờ là chuỗi những lựa chọn tùy hứng, thay đổi sự nghiệp, con đường như thay áo mà cuối cùng vẫn đâu vào đấy. Vì sao? Vì tao giỏi.
Nói chung rồi thì thằng nào cũng sẽ tự phải đi con đường của mình, tự học những gì mình cần phải học và tự làm những gì mình cần phải làm.

Nếu may mắn có lẽ cuộc sống sẽ mỉm cười và mày sẽ không phải trải qua nhiều nỗi tủi nhục và tiêu cực trên đường đi như tao. Cho nên bây giờ tao rất ít khi mở miệng khuyên người xung quanh tao phải thế này, thế kia. Vì những gì tao trải qua nó tiêu cực, đến nỗi ngày xưa tao nói chuyện thôi đã thấy cái năng lực tiêu cực nó tỏa ra xung quanh cmnr. Em tao nó nghe tao nói nhiều, rồi áp lực khi so sánh với tao thành ra nó cũng hơi tiêu cực và có cái nhìn hơi sai lệch về cuộc sống. Ở một topic tao cũng chia sẻ rồi, là tao hối hận việc chia sẻ những điều đó ra. Cuộc sống mày còn màu hồng, còn naive, đấy là điều đáng quý, hãy hưởng thụ nó khi còn có thể. Cả những thằng đã trải qua nhiều cái vất vả như tao, những cái đó chúng mày giữ cho riêng chúng mày thôi. Cảm thấy không giữ được thì ít nói đi, nghĩ 10 câu thì nói nửa câu thôi.

Cái này là câu trả lời cho thằng thớt, một thằng tao thấy nó ham học hỏi, ham muốn được "trải đời" và có vẻ xuất phát điểm cũng không cao, như tao. Và cả mấy cái thớt muốn trưởng thành, muốn già dặn cc gì nữa. Còn trẻ đéo lo mà hưởng thụ tuổi trẻ đi, xàm loz già dặn riết là hay.
Cảm ơn bác đã chia sẻ.

Em nghĩ mình ở tuổi không trẻ cũng không già. Có một số mặt em cảm thấy mình vẫn còn non nớt lắm, nhưng mà em lại cứ thích như vậy. Còn một số mặt, em muốn mình biết nhiều hơn, trải nhiều hơn, tại em nghĩ biết đâu mình sẽ đỡ mất thời gian hơn và mau đến đích hơn.

Nhưng mà cái gì cũng có cái giá của nó ấy.

Hình như em không có duyên lắm với mấy câu chuyện về quá khứ của bác :)), em theo dõi bác cũng lâu mà mấy đoạn này toàn bị xóa trước khi đọc được.

Xin kính bác một ly vì lời khuyên chân thành.
 
Ông định nghĩa IQ như thế nào vậy? Những khía cạnh như trừu tượng, simulation, creative,.... phần lớn sẽ trùng lập với IQ và rất khó đo riêng biệt với IQ. Người có IQ cao thường cũng có khả năng trừu tượng, liên tưởng và sáng tạo cũng cao. Thường IQ được đo bằng khả năng giải các vấn đề, câu hỏi. Vậy khả năng giải quyết cao là từ đâu? Chẳng phải là 1 thước đo tổng hợp của các kỹ năng/ sở trường sao? Tất nhiên IQ không đơn thuần là sự sáng tạo, khả năng toán học hay khả năng ngôn ngữ hay khả năng trừu tượng. Thường thì khi IQ cao hơn 140 sẽ bắt đầu có khác biệt càng lớn giữa người này với người kia (có người có khả năng toán học, trừu tượng tuyệt đỉnh, có người có khả năng ngôn ngữ xuất chúng hơn). Nhưng khi xem xét các bài toán/câu hỏi đánh giá IQ dưới 130.... thì những người 140+ giải tốt như nhau. Tuy nhiên khi nhìn các câu trên 140 1 người IQ 160 thiên về trừu tượng đa phần không giải được câu 160 hỏi về ngôn ngữ. Đó là nói về IQ.

@Henry Vo
Còn về mặt quan trọng thì hết sức quan trọng. Người IQ<145 rất khó lên đỉnh của 1 lĩnh vực. Tuy nhiên, có nhiều người IQ cao nhưng mà vẫn thất bại vì họ thiếu những tính cách/khả năng cần thiết khác. Nhưng nếu nói tới cạnh tranh mà ai cũng ngang ngửa nhau về trường lớp, chăm chỉ siêng năng như nhau, có kinh nghiệm sống giống nhau thì IQ sẽ là khía cạnh quyết định tất cả. Tuy nhiên, rất ít khi nào mà những khía cạnh khác bằng nhau hoàn toàn. 1 vấn đề lớn của IQ là nó rất rất khó tăng vì nó chỉ là 1 hệ thống CPU xử lý thôi. Tuy nhiên IQ lại rất dễ giảm (sức khỏe, dinh dưỡng, tinh thần, tuổi tác). 1 phần quan trọng cần nói là, CPU là 1 chuyện, phần mềm cũng cực kì thiết yếu, phần mềm ở đây là hệ điều hành, cách sống, mã code của bản thân. 2 máy tính chạy 2 AI, nhưng 1 AI được code tốt hơn và có dữ liệu training tốt hơn thì thất nhiên sẽ thắng. Dữ liệu training là sách vở, kinh nghiệm sống của bản thân và của những người khác.
IQ là 1 phương pháp đo năng lực xử lý não bộ để kiểm tra khả năng học tập hoy. Do nó chỉ là phương pháp của con người nên nó sẽ thiếu hụt rất nhiều yếu tố của môi trường, tâm lý, thể chất... khi đo nên éo thể đánh giá đc chuẩn xác năng lực của não mày. Dĩ nhiên là có mối liên hệ giữa người đo ra IQ cao và người có năng lực giải quyết vấn đề tốt nhưng phải nói nó éo là tất cả. Ví dụ, 1 vận động viên thể thao có có IQ cao khủng bố như Lampard, Pique nhưng đéo thể kêu nó chơi bóng lên đỉnh, thông minh và sáng tạo hơn bọn Ronaldinho, Messi đc. Vì năng lực não lúc này phải kết hợp của nhiều yếu tố khác nhau nữa. Vụ IQ<145 mày chỉ đúng trong vấn đề tụi học thuật, nghiên cứu khoa học hàn lâm thôi. Đéo đúng ở bọn chơi mấy môn thể thao, nghệ thuật,... nhóe.
 
IQ mà trên 140 là tầm child prodigy rồi. Tầm này trở lên thì chỉ số IQ nó sai số khiếp vl, vì cái cách tính của nó đã là như thế. Nó chỉ xếp hạng được cho đội trung bình - khá thôi, còn đội giỏi thì do sample nó ít nên số nó lệch loạn xị ngậu.

Còn chúng mày muốn biết 140 IQ hay tầm child prodigy nó như nào, thì qua ngay Singapore gần VN này, NUS High School, xem bọn 9, 10, 11, 12, 13 tuổi, học vượt cấp ở đó nó như nào. Vốn hiểu biết về một mảng, thái độ học hỏi và kỉ luật của chúng nó có thua kém đéo gì PhD đâu (hay ncs PhD thì đúng hơn). Thậm chí cá biệt một số còn giỏi đa mảng, thông thường là mấy môn tự nhiên toán - lý - hóa - tin.

Nói chúng mày đéo cười chứ giờ project riêng của tao, tao đang research collab với một thằng bé người Sing, 13 tuổi đây. Nó còn bảo nó kém, trong lớp có mấy thằng 9 tuổi còn tởm hơn. Mà tao chưa có dịp gặp.

Cho nên nếu chúng mày đéo phải child prodigy, hoặc đéo phải bại não, thì cơ bản cũng đéo khác gì nhau đâu.
 
Mà thiệt ra đc sống cống hiến chiến đấu và địt bọp là hoàn thành 1 đời người rồi. Còn vụ thành công hay nghiên cứu ra cc j đó có nhiều yếu tố xã hội và cả may mắn lắm.
Ví dụ Acimet đc ra nhiệm vụ khó vkl đéo giải quyết đc, lão mà ko chịu thư giãn vô bồn tắm thì có cc kiếm đc, hé hé. Điều tương tự với Niuton với quả táo định mệnh khi lão đi dạo chơi. Nên thằng thớt cứ thoải mái sống đi, tạo áp lực cho bản thân vừa phải thôi kẻo teo mẹ dái như tao khi chưa chui đc chạn
 
Mà thiệt ra đc sống cống hiến chiến đấu và địt bọp là hoàn thành 1 đời người rồi. Còn vụ thành công hay nghiên cứu ra cc j đó có nhiều yếu tố xã hội và cả may mắn lắm.
Ví dụ Acimet đc ra nhiệm vụ khó vkl đéo giải quyết đc, lão mà ko chịu thư giãn vô bồn tắm thì có cc kiếm đc, hé hé. Điều tương tự với Niuton với quả táo định mệnh khi lão đi dạo chơi. Nên thằng thớt cứ thoải mái sống đi, tạo áp lực cho bản thân vừa phải thôi kẻo teo mẹ dái như tao khi chưa chui đc chạn
Thế khi nào bác chui chạn được cho em một slot assistant nhóe :vozvn (10):
 
Thôi trả lời toàn lung tung, không vào đề của thằng thớt.

Dù rằng mày hỏi anh leuleuleu của mày, nhưng tao cũng xin mạn phép đặt địa vị của tao, đưa ra câu trả lời của tao cho mày nghe, xem học hỏi được gì thì học hỏi

1. Okay, thực tế nếu tao lựa chọn như thằng leuleuleu, thì dưới cái nhìn của tao, tao vẫn chốt lại đấy là lựa chọn hoàn toàn cảm tính. Chỉ có sau này khi tao nhìn lại, khi tao đã thành công, hoặc thất bại với lựa chọn đấy, thì tao sẽ tìm một lời giải thích hợp lí, logic cho nó. Còn lúc tao đưa ra lựa chọn thì sẽ ít nhiều là cảm tính. Chứ éo ai nhìn trước được tương lai, biết hay hay dở. Biết thì đi đánh Vietlott cho rồi chứ nai lưng làm thuê làm gì. Có điều thằng nào từng trải thì thường lựa chọn cảm tính nó đưa ra sẽ tốt hơn, thắng nhiều hơn thua vì trước đó chúng nó thua nhiều vl rồi. Vì sao tao nói cảm tính, vì đơn giản cuộc sống nó ko phải bài toán 1 + 1 = 2, chả có cái gì trong cuộc sống này chắc chắn cả, ít nhiều mày sẽ phải lựa chọn dựa theo cảm giác của mình, chả có điều gì đảm bảo là local optimal solution nó sẽ là global optimal solution cả, nhưng cũng ko có điều gì chắc chắn được nó ko phải. Cho nên nghĩ đơn giản cho nhẹ đầu, chọn một thứ mày cho là đúng và cứ thế mà lao lên phía trước. Mỗi thằng cho mày một ý kiểu "sếp thế X, sếp thế Y" rồi cuối cùng có khi nó lại conflict với nhau :)) Nói chung sếp tốt hay không, chính mày trả lời được. Nào mày gặp thằng nào mà phải vỗ đùi,đụ má thằng này nó hay, phải theo nó mới được thì nhích. Còn chưa gặp thì cứ nằm chờ đi, và trong lúc chờ thì đặt tạm đồng lương và đãi ngộ lên đầu mà tôn thờ cho tới khi gặp được minh chủ, cũng tạm được.

2. Còn câu chuyện tầm nhìn thì nó phụ thuộc vào công việc của mày. Mỗi thằng có công việc khác nhau, việc cần làm khác nhau nên trách nhiệm, tầm nhìn nó khác nhau. Tại sao tầm nhìn của tao nó bao trùm cả tầm nhìn của mày, vì đơn giản tao cũng từng trải qua như mày. Có điều giờ tao làm cái khác, chơi cuộc chơi khác. Nhưng không có nghĩa thằng ở trên mày đồng nghĩa tầm nhìn của nó bao trùm tầm nhìn của mày. Vì có những thằng được ông bà già nó bế lên cái tầm đấy, chưa phải hiểu nỗi khổ của dân cày. Hay những thằng lướt qua như tao, tao mới đi làm code dạo, vẽ thuê được 1 năm thời cấp 3 thì lên đại học khách và deal tới với tao ầm ầm. Tao phải tìm người làm chung, rồi từ người làm chung tới thành nhân viên cho tao, tao trả lương trực tiếp cho nó và nhận tiền từ khách hàng. Loanh quanh chả biết lúc nào cũng được đội gần chục người active (tao ko nói tao là chủ nhé mấy tml, team bé tí chục người chủ tớ đéo gì). Tao cũng đi lướt qua cái giai đoạn gõ code kiếm từng đồng, nhưng chỉ 1 năm thì chẳng thể hiểu hết mọi ngõ ngách như những thằng thợ gõ code cả 5 năm, 10 năm được, đúng không? Tầm nhìn rộng lớn quá cũng chưa chắc tốt khi vóc dáng mày còn nhỏ bé. Ví dụ mấy thằng dân đen húp mì tôm bàn chuyện phân chia các cực của thế giới chẳng hạn :)) Hay đơn giản hơn mày chỉ là thằng làm công ăn lương, mà suốt ngày ăn bánh vẽ lợi ích chung của tụi quản lí thì chỉ có đứt. Cho nên tốt nhất vẫn là giờ nào việc nấy nhé tml.

3. Cái này để chúng nó trả lời cho mày, tao ko có kinh nghiệm nhiều về cái này.
 
Thôi trả lời toàn lung tung, không vào đề của thằng thớt.

Dù rằng mày hỏi anh leuleuleu của mày, nhưng tao cũng xin mạn phép đặt địa vị của tao, đưa ra câu trả lời của tao cho mày nghe, xem học hỏi được gì thì học hỏi

1. Okay, thực tế nếu tao lựa chọn như thằng leuleuleu, thì dưới cái nhìn của tao, tao vẫn chốt lại đấy là lựa chọn hoàn toàn cảm tính. Chỉ có sau này khi tao nhìn lại, khi tao đã thành công, hoặc thất bại với lựa chọn đấy, thì tao sẽ tìm một lời giải thích hợp lí, logic cho nó. Còn lúc tao đưa ra lựa chọn thì sẽ ít nhiều là cảm tính. Chứ éo ai nhìn trước được tương lai, biết hay hay dở. Biết thì đi đánh Vietlott cho rồi chứ nai lưng làm thuê làm gì. Có điều thằng nào từng trải thì thường lựa chọn cảm tính nó đưa ra sẽ tốt hơn, thắng nhiều hơn thua vì trước đó chúng nó thua nhiều vl rồi. Vì sao tao nói cảm tính, vì đơn giản cuộc sống nó ko phải bài toán 1 + 1 = 2, chả có cái gì trong cuộc sống này chắc chắn cả, ít nhiều mày sẽ phải lựa chọn dựa theo cảm giác của mình, chả có điều gì đảm bảo là local optimal solution nó sẽ là global optimal solution cả, nhưng cũng ko có điều gì chắc chắn được nó ko phải. Cho nên nghĩ đơn giản cho nhẹ đầu, chọn một thứ mày cho là đúng và cứ thế mà lao lên phía trước. Mỗi thằng cho mày một ý kiểu "sếp thế X, sếp thế Y" rồi cuối cùng có khi nó lại conflict với nhau :)) Nói chung sếp tốt hay không, chính mày trả lời được. Nào mày gặp thằng nào mà phải vỗ đùi,đụ má thằng này nó hay, phải theo nó mới được thì nhích. Còn chưa gặp thì cứ nằm chờ đi, và trong lúc chờ thì đặt tạm đồng lương và đãi ngộ lên đầu mà tôn thờ cho tới khi gặp được minh chủ, cũng tạm được.

2. Còn câu chuyện tầm nhìn thì nó phụ thuộc vào công việc của mày. Mỗi thằng có công việc khác nhau, việc cần làm khác nhau nên trách nhiệm, tầm nhìn nó khác nhau. Tại sao tầm nhìn của tao nó bao trùm cả tầm nhìn của mày, vì đơn giản tao cũng từng trải qua như mày. Có điều giờ tao làm cái khác, chơi cuộc chơi khác. Nhưng không có nghĩa thằng ở trên mày đồng nghĩa tầm nhìn của nó bao trùm tầm nhìn của mày. Vì có những thằng được ông bà già nó bế lên cái tầm đấy, chưa phải hiểu nỗi khổ của dân cày. Hay những thằng lướt qua như tao, tao mới đi làm code dạo, vẽ thuê được 1 năm thời cấp 3 thì lên đại học khách và deal tới với tao ầm ầm. Tao phải tìm người làm chung, rồi từ người làm chung tới thành nhân viên cho tao, tao trả lương trực tiếp cho nó và nhận tiền từ khách hàng. Loanh quanh chả biết lúc nào cũng được đội gần chục người active (tao ko nói tao là chủ nhé mấy tml, team bé tí chục người chủ tớ đéo gì). Tao cũng đi lướt qua cái giai đoạn gõ code kiếm từng đồng, nhưng chỉ 1 năm thì chẳng thể hiểu hết mọi ngõ ngách như những thằng thợ gõ code cả 5 năm, 10 năm được, đúng không? Tầm nhìn rộng lớn quá cũng chưa chắc tốt khi vóc dáng mày còn nhỏ bé. Ví dụ mấy thằng dân đen húp mì tôm bàn chuyện phân chia các cực của thế giới chẳng hạn :)) Hay đơn giản hơn mày chỉ là thằng làm công ăn lương, mà suốt ngày ăn bánh vẽ lợi ích chung của tụi quản lí thì chỉ có đứt. Cho nên tốt nhất vẫn là giờ nào việc nấy nhé tml.

3. Cái này để chúng nó trả lời cho mày, tao ko có kinh nghiệm nhiều về cái này.
Ơ anh cũng là anh của em mà :vozvn (3): , em tag anh vào ngay đầu luôn ấy.

Thật sự rất cảm ơn những chia sẻ của anh:smile:, mặc dù chưa thể hiểu hết những cái anh chia sẻ, nhưng mà nó cũng đã mở ra cho em nhiều góc nhìn mới.
 
Chắc do mày hay đọc mấy bài báo thiên tài thường có cuộc sống kì dị, khác biệt và gặp nhiều vấn đề trong cuộc sống thường rồi ;)) .
Cái này tao suy đoán là do mấy loại kiến thức này khi nhận đc mày ít hoặc ko có phân tích, nghi ngờ điều tra mà cứ thế tin luôn mấy bài báo đó, đúng ko? Giống như ví dụ, trời mùa đông mày tỉnh dậy thấy tối trời nên mày nghĩ vẫn còn sớm, ngủ tiếp đã. Hay vụ mày tỉnh dậy ngó thấy đồng hồ chỉ 12h, giật mình tưởng trời trưa cmn rồi, bỏ mẹ qua 1 vài nguyên nhân như đồng hồ sai hoặc nó chạy múi giờ khác...Những kiểu sai lầm này do kiến thức nhận đc thiếu sự phân tích, điều tra, nghi ngờ, đối chứng đó. Nên muốnđể dự đoán tốt, quan trọng trướt hết học cách phân tích kiến thức :)
Cũng k hẳn, cái này do định kiến cá nhân, t cho rằng cs luôn công bằng, khi a đã dc trời cho iq cao vượt trội thì sẽ lấy đi của a cái gì đó, ví dụ lòng kiên nhẫn chẳng hạn. có iq mà k có kiên nhẫn k nạp thêm kiến thức thì cũng toang. Hay nghĩ theo cách khác, do năng lực nó vượt trội người bth, mà có phải ai cũng có môi trường tốt để phát triển cái đó đâu,cái gì đi lên một mức nhanh quá bản thân k kịp cân bằng thì sẽ gây ra hụt hẫng, gây rối loạn bản thân... Nói cách khác, ví dụ như ở vn, với dân số 100m, thì theo tỷ lệ % iq siêu cao là 1 phần ngàn hay 1/vạn cũng đâu có thiếu, thế rồi họ đã ở đâu? họ cũng chỉ là một ng nth trong cs quanh ta mà thôi.
quay lại chủ đề của thớt, t thấy iq cao rất có lợi cho những người biết cách tận dụng nó, nó hỗ trợ khả năng học hỏi,tư duy lập luận logic tích lũy kiến thức, còn k biết cách sử dụng thì khác gì iq cao mà k có kiến thức, thì chỉ đánh giá xem xét ngoài lề mà thôi, nghe có vẻ hay có vẻ đúng mà thực tế lại k dùng dc:d
 
Trên này toàn thần ăn tướng ỉa thì m học dc cái Lồn j :))
Mới bước chân ra đời thì ra ngoài đời va vấp nhiều khác khôn ra hết , như t ngày xưa năm 17t đã 1 mình ra ngoài xã hội bươn trải rồi .
 
Trên này toàn thần ăn tướng ỉa thì m học dc cái lồn j :))
Mới bước chân ra đời thì ra ngoài đời va vấp nhiều khác khôn ra hết , như t ngày xưa năm 17t đã 1 mình ra ngoài xã hội bươn trải rồi .
Tại em cũng mới chơi xam ấy bác, nên cũng chưa biết nhiều
Nếu được thì bác kể thêm về kinh nghiệm đi làm của bác cũng được, em sẵn sàng nghe :vozvn (1):
 
Thằng MrNobdy1234 nói nhiều ý đúng bỏ mẹ, bản thân tao đôi lúc băn khoăn không biết nhiều cái khuyên tao chúng mày là đúng hay sai. Đcm mấy thằng chạy Grab fuho hỏi học IT mà khuyên chúng nó đi học theo giáo trình khoa học máy tính MIT lấy căn cơ khác đéo gì bảo chúng nó tự treo cổ con mẹ nó đi cho rồi (đcm thằng Nobody còn dụ chúng nó học compiler mới vl =)) ). Bản tính tao thì không thích làm nản lòng mấy đứa sau, nhưng cuộc đời đi làm tao va chạm nhiều thằng cũng thấy là chỉ có ngựa tèn tèn có thể luyện thành ngựa giỏi chứ lừa thì không bao giờ luyện thành ngựa được.

Tóm lại lời khuyên chuẩn nhất vẫn là ra đời làm nhiều, va chạm nhiều rồi mày tự hiểu mình đứng ở đâu, hợp với ai. Ngồi phòng giấy suy nghĩ nhiều quá nó mới là thất bại đấy.
 
Thằng MrNobdy1234 nói nhiều ý đúng bỏ mẹ, bản thân tao đôi lúc băn khoăn không biết nhiều cái khuyên tao chúng mày là đúng hay sai. Đcm mấy thằng chạy Grab fuho hỏi học IT mà khuyên chúng nó đi học theo giáo trình khoa học máy tính MIT lấy căn cơ khác đéo gì bảo chúng nó tự treo cổ con mẹ nó đi cho rồi (đcm thằng Nobody còn dụ chúng nó học compiler mới vl =)) ). Bản tính tao thì không thích làm nản lòng mấy đứa sau, nhưng cuộc đời đi làm tao va chạm nhiều thằng cũng thấy là chỉ có ngựa tèn tèn có thể luyện thành ngựa giỏi chứ lừa thì không bao giờ luyện thành ngựa được.

Tóm lại lời khuyên chuẩn nhất vẫn là ra đời làm nhiều, va chạm nhiều rồi mày tự hiểu mình đứng ở đâu, hợp với ai. Ngồi phòng giấy suy nghĩ nhiều quá nó mới là thất bại đấy.
Đợi mãi mới thấy anh iu lên :vozvn (10):

Nói đùa chứ em nghĩ không giúp được người này thì sẽ giúp được người kia anh ạ, em nhớ có đợt anh hay ai nói với em trên Xam là cứ nghe đi, nhưng mà dùng trải nghiệm của mình để chọn lọc :smile:

Mà anh kể em mấy cái trải nghiệm của anh đã thay đổi như thế nào khi anh ngồi vào ghế quản lý với.
 

Có thể bạn quan tâm

Trả lời
31
Lượt xem
1K
Top