Tao có quá đáng quá không ?

Xác định cho họ hàng vay là mất, tao thà mất họ chứ đéo mất tiền.
 
Đm t ủng hộ cách làm của m. Đéo cần nói nhiều. Bây h có của thì để cho bố mẹ cho vợ con hưởng bù lại những ngày tăm tối trước kia
 
Mày nêu ra 3 điều này thì tao thấy tao nói vậy cũng chẳng có gì quá đáng, có thể quyết định được rồi. Chắc cũng phải nói chuyện lại với mẹ tao còn mẹ tao có giận thì tao cũng vẫn không giúp.
Các bà mẹ thương đến mức vô tình đẩy con vào chỗ chết. M gặp thế bao giờ chưa.
T không có ý nói M đừng nghe bà già. Nhưng rõ ràng là điều cần thiết!
 
Trước mày ăn chơi nên nợ nần thì đéo ai dám cho vay. Giờ người ta làm ăn bị nợ thì nên cho vay mày à
 
Nếu là tao thì tao cho vay 100, bảo chỉ có từng đấy
 
Sao không thấy mày ủng hộ công đức cho chùa Bề Đề?
 
cho vay và nói cho ng ta hiểu, thế mới là quân tử, và lúc đó ng ta mới thấy nhục. Chứ ko cho vay thì ng ta cũng nghĩ mình như họ thôi.
 
Người ta trước đây thấy mày bễ quá, ko cho vay cũng nhiều lý do. Nhưng đó là tiền của họ, mày đâu có quyền quyết.

Nay đến nhà nó bễ, nó phải đi lạy lục mặt dày. Mày có quyền ko cho vay, tiền của mày mày quyết. Nhưng mày đạp vào tự trọng người ta thế, trong lúc họ tuyệt vọng nhất ( người là họ hàng nhà mày ) là thất sách. Nó nhục nhã vậy mày cũng đc gì đâu, phút đắc ý của thất phu.

Nếu là tao lúc đó cứ nói chuyện nhỏ nhẹ, 500 ko cho vay đc thì cho vay 50 100 . Ăn miếng trả miếng với người dưng đã ko nên, đây là họ hàng nhà mình. Nhưng mà éo cho nhà thằng loz đó vay cũng đúng. Nó tấn công vào cá nhân yếu nhất để đạt mục đích.
 
Tiền của mày hỏi ý kiến bố mẹ , vợ rồi tự quyết , tao thấy người ta 0 cho gia đình lúc xưa vay tiền có nguyên nhân của nó do mày ăn chơi bon chen thể hiện này nọ , liệu trường hợp của người ta cho vay xong mày lại tật nào chơi tiếp tục thì sao , mày làm vậy khá là tiểu nhân và trong cuộc sống đéo ai nói trước được chữ " ngờ " chỉ góp ý mày vậy thôi
 
Mày nghe từ đồng tiền đi liền với khúc ruột kho? Em ruột mày thì mày mới phải lo! Chứ họ hàng thì quên mịe nó luôn! Họ hàng xa thơm gần thối! Nói thực! Sau vụ này họ lại đàm tiếu nhưng đã xác định tiền bạc phân minh tình cảm rõ ràng thì sau này họ sẽ hiểu! Mà đ' hiểu thì kệ mịe họ!
 
Ngày xưa ngta k cho m vay tiền là vì họ nghĩ m cờ bạc chơi bời với cả cũng đéo trả đc, t thấy ờ cũng hợp lí.
Giờ họ sa cơ lại quay về vay tiền m mà lại còn vay cái kiểu dồn cả mẹ mày, vợ mày để đạt mđ thì tao thấy bọn đấy nhân cách ch.nó cũng có vđề.
Đéo hiểu tự trọng để đâu ( hoặc cũng có thể họ đến đường cùng, liêm sỉ bay màu r cũng nên? )
 
Ngày xưa ngta k cho m vay tiền là vì họ nghĩ m cờ bạc chơi bời với cả cũng đéo trả đc, t thấy ờ cũng hợp lí.
Giờ họ sa cơ lại quay về vay tiền m mà lại còn vay cái kiểu dồn cả mẹ mày, vợ mày để đạt mđ thì tao thấy bọn đấy nhân cách ch.nó cũng có vđề.
Đéo hiểu tự trọng để đâu ( hoặc cũng có thể họ đến đường cùng, liêm sỉ bay màu r cũng nên? )

Chuyện cũng đã sảy ra rồi, dí buồi cho vay. Mà bạn cũng phải bình tâm hơn, đời là sân khấu - diễn cho hay vào. Cứ toẹt vào mặt nhau có ngày ăn Loz
 
Chuyện gia đình tao ít khi lên mạng kể lể nhưng đợt này bức xúc vcl tao muốn tâm sự với bọn mày tí cho hả giận :
Đợt trước hồi sinh viên nói thật tao có chơi bời bar bọt các củng cũng vì cái tính sĩ diện bao bè các kiểu mà nợ nần lên xuống, bễ lắm. Còn vay nóng các kiểu để trả nợ chỗ này đập vào chỗ kia . Có một đợt phải vào nam ở một thời gian đợi bố mẹ tao giải quyết xong xuôi mới ra được, từ đó mới tỉnh ngộ thương bố mẹ tập trung chí thú làm ăn bây giờ có của ăn của để.
Điều đáng nói là hồi đấy nhà tao khó bố mẹ thì thương cũng chạy vạy đi vay họ hàng nhưng mọi người biết chuyện tao chơi bời đéo ai giúp có mỗi ông anh con bác ruột bên mẹ tao còn thương giúp cho một nửa rồi mẹ tao bán đất đi để trả nốt cho tao ra làm lại cuộc đời. Hồi đấy nói thật bố mẹ tao khá buồn họ hàng đặc biệt bên nhà bố tao có hai bác ( Bố tao là con út, ông nội tao đẻ 3 người con ) và có các anh đều ăn nên làm ra nhưng không ai giúp thậm chí được một câu hỏi han. Nên từ đợt đó đến giờ tao ít giao lưu gặp gỡ trừ khi có dịp quan trọng như giỗ ông bà nội tao thì tao có qua ăn cơm xong cũng té chứ ko vui vẻ như trước nữa.
Đến bây giờ hôm qua thì ông bác với ông anh tao sang nhà bố mẹ tao ăn cơm ( Tao bình thường với vợ cứ thứ 7 là qua chơi ăn cơm với bố mẹ vì bọn tao ở riêng ). Tao với vợ qua được một lúc thì bác với ông anh tao qua, được vài chén rượu ông anh với bác bắt đầu ỉ ơi vay tiền tao do đợt rồi ông ấy vay tiền mở cửa hàng điện thoại dính đúng đợt covid bị giãn cách chẳng làm ăn được gì mà tiền mở là tiền đi vay nóng ở ngoài ( nghe tao thấy ngu vl). Giờ chúng nó đòi gắt quả cả lãi cả gốc 500 củ đã cho dừng lãi nhưng hẹn trong tháng này phải trả hết. Nếu bình thường tính tao anh em trong nhà có việc tao giúp không tiếc ( như vừa rồi nhà vợ ông anh cũng vỡ có vay tao 200 tao không lấy lời lãi gì bảo là bao giờ có anh trả em cũng được vì dù sao nhà vợ đối xử với tao rất tốt ), nhưng chuyện này lại làm tao nhớ tới năm xưa. Biết rằng ai cũng có lúc lầm lỡ nhưng nghĩ đến cảnh đợt đấy biết mẹ tao khóc lóc đi vay mượn họ hàng đéo ai cho máu nóng tao lại nổi lên. Làm 1 chén rượu tao nói thẳng rất tiếc em không giúp anh được đợt này tiền em không để không cũng đẩy đi đầu tư mỗi chỗ một ít rồi ,cũng vừa trả nốt trả góp căn chung cư của hai vợ chồng xong. Cái này thì tao nói thật nhưng mẹ tao thì biết tao cũng vừa có một quả ok lắm bảo thôi giúp anh với bác đi cho xong bọn xã hội không nó kéo đến nhà thì lại mệt ( Tính mẹ tao thì hay thương hay nghĩ cho người khác ), tao uống nốt chén thấy vợ cũng ăn xong rồi nên đứng dậy thôi anh với bác cố gắng lo cháu đợt này thật sự không đủ rồi ra về. Ra đến cửa thì vợ tao bảo thôi anh về đi em nay ngủ lại với mẹ ( Thi thoảng vợ tao vẫn thế thì hai mẹ con cũng thân nhau hòa hợp ) ,tao nói thẳng với vợ mẹ có tỉ tê gì cũng không được nhận lời ( Việc này thì vợ tao cực nghe lời nên tao yên tâm ). Hôm nay vợ về được một lúc thì mẹ gọi điện nói giúp bác với anh đi chứ sáng nay bác với anh lại qua nhờ mẹ nói với con ( đm mặt dày thật ) . Tao mới điên tiết gọi cho ông anh bảo việc nhà anh anh tự giải quyết đừng lôi nhà tôi vào, đm hồi trước tôi bễ thì có ai hỏi thăm giúp đỡ không mà giờ nhờ tôi giúp ? Việc đếch gì tôi phải giúp với những người chỉ biết mình như nhà anh, tiền đấy tôi đi làm từ thiện còn thiết thực hơn ( Nguyên văn tao không thêm thắt gì cả còn quát to) Một lúc tao giập máy lại gọi cho vợ tao ( đéo hiểu sao có số ) vợ nghe thấy là ông ấy thì tao kêu giập rồi chặn số luôn. ĐM theo chúng mày tao có quá đáng quá không ? Ở hoàn cảnh chúng mày chúng mày sẽ làm thế nào ? Vợ tao thì riêng chuyện này không can thiệp chỉ bảo anh nghĩ xem nên làm thế nào cho phải ??
Tính m giống tao phết. Kiểu thân thì phải có qua có lại, còn lúc nhà t hay t khó khăn mà đéo có thiện chí giúp thì sau khi t qua khỏi là sẽ hết họ :)))
Vote mang tiền đi đầu tư, vay mượn giúp đỡ đéo gì. Ko cho vay nó còn nhớ m. Cho vay xong nó lại tìm cách quên m ngay :))
 
Chuyện gia đình tao ít khi lên mạng kể lể nhưng đợt này bức xúc vcl tao muốn tâm sự với bọn mày tí cho hả giận :
Đợt trước hồi sinh viên nói thật tao có chơi bời bar bọt các củng cũng vì cái tính sĩ diện bao bè các kiểu mà nợ nần lên xuống, bễ lắm. Còn vay nóng các kiểu để trả nợ chỗ này đập vào chỗ kia . Có một đợt phải vào nam ở một thời gian đợi bố mẹ tao giải quyết xong xuôi mới ra được, từ đó mới tỉnh ngộ thương bố mẹ tập trung chí thú làm ăn bây giờ có của ăn của để.
Điều đáng nói là hồi đấy nhà tao khó bố mẹ thì thương cũng chạy vạy đi vay họ hàng nhưng mọi người biết chuyện tao chơi bời đéo ai giúp có mỗi ông anh con bác ruột bên mẹ tao còn thương giúp cho một nửa rồi mẹ tao bán đất đi để trả nốt cho tao ra làm lại cuộc đời. Hồi đấy nói thật bố mẹ tao khá buồn họ hàng đặc biệt bên nhà bố tao có hai bác ( Bố tao là con út, ông nội tao đẻ 3 người con ) và có các anh đều ăn nên làm ra nhưng không ai giúp thậm chí được một câu hỏi han. Nên từ đợt đó đến giờ tao ít giao lưu gặp gỡ trừ khi có dịp quan trọng như giỗ ông bà nội tao thì tao có qua ăn cơm xong cũng té chứ ko vui vẻ như trước nữa.
Đến bây giờ hôm qua thì ông bác với ông anh tao sang nhà bố mẹ tao ăn cơm ( Tao bình thường với vợ cứ thứ 7 là qua chơi ăn cơm với bố mẹ vì bọn tao ở riêng ). Tao với vợ qua được một lúc thì bác với ông anh tao qua, được vài chén rượu ông anh với bác bắt đầu ỉ ơi vay tiền tao do đợt rồi ông ấy vay tiền mở cửa hàng điện thoại dính đúng đợt covid bị giãn cách chẳng làm ăn được gì mà tiền mở là tiền đi vay nóng ở ngoài ( nghe tao thấy ngu vl). Giờ chúng nó đòi gắt quả cả lãi cả gốc 500 củ đã cho dừng lãi nhưng hẹn trong tháng này phải trả hết. Nếu bình thường tính tao anh em trong nhà có việc tao giúp không tiếc ( như vừa rồi nhà vợ ông anh cũng vỡ có vay tao 200 tao không lấy lời lãi gì bảo là bao giờ có anh trả em cũng được vì dù sao nhà vợ đối xử với tao rất tốt ), nhưng chuyện này lại làm tao nhớ tới năm xưa. Biết rằng ai cũng có lúc lầm lỡ nhưng nghĩ đến cảnh đợt đấy biết mẹ tao khóc lóc đi vay mượn họ hàng đéo ai cho máu nóng tao lại nổi lên. Làm 1 chén rượu tao nói thẳng rất tiếc em không giúp anh được đợt này tiền em không để không cũng đẩy đi đầu tư mỗi chỗ một ít rồi ,cũng vừa trả nốt trả góp căn chung cư của hai vợ chồng xong. Cái này thì tao nói thật nhưng mẹ tao thì biết tao cũng vừa có một quả ok lắm bảo thôi giúp anh với bác đi cho xong bọn xã hội không nó kéo đến nhà thì lại mệt ( Tính mẹ tao thì hay thương hay nghĩ cho người khác ), tao uống nốt chén thấy vợ cũng ăn xong rồi nên đứng dậy thôi anh với bác cố gắng lo cháu đợt này thật sự không đủ rồi ra về. Ra đến cửa thì vợ tao bảo thôi anh về đi em nay ngủ lại với mẹ ( Thi thoảng vợ tao vẫn thế thì hai mẹ con cũng thân nhau hòa hợp ) ,tao nói thẳng với vợ mẹ có tỉ tê gì cũng không được nhận lời ( Việc này thì vợ tao cực nghe lời nên tao yên tâm ). Hôm nay vợ về được một lúc thì mẹ gọi điện nói giúp bác với anh đi chứ sáng nay bác với anh lại qua nhờ mẹ nói với con ( đm mặt dày thật ) . Tao mới điên tiết gọi cho ông anh bảo việc nhà anh anh tự giải quyết đừng lôi nhà tôi vào, đm hồi trước tôi bễ thì có ai hỏi thăm giúp đỡ không mà giờ nhờ tôi giúp ? Việc đếch gì tôi phải giúp với những người chỉ biết mình như nhà anh, tiền đấy tôi đi làm từ thiện còn thiết thực hơn ( Nguyên văn tao không thêm thắt gì cả còn quát to) Một lúc tao giập máy lại gọi cho vợ tao ( đéo hiểu sao có số ) vợ nghe thấy là ông ấy thì tao kêu giập rồi chặn số luôn. ĐM theo chúng mày tao có quá đáng quá không ? Ở hoàn cảnh chúng mày chúng mày sẽ làm thế nào ? Vợ tao thì riêng chuyện này không can thiệp chỉ bảo anh nghĩ xem nên làm thế nào cho phải ??
Éo có gì quá đáng....tao ủng hộ....Lich sự éo nghe thì mày cứ nét căng đi


Tiền đắp vào cho bố cho mẹ, cho con cái...chứ éo rảnh đắp linh tinh......đời tao ăn bùn vì anh em nhiều lắm rồi.
 
Thằng thất phu vô học, mày có dc ngày hôm nay là nhờ ông anh giỏi giang của mày chứ mày có tài cán Lồn gì, việc của mày trong mô hình kinh doanh đấy ai chả làm được. Có tí tiền đã khệnh khạng khinh người, chửi rủa người ta trong cơn bĩ cực. Mày chửi lúc mày đéo có gì trong tay thì tao mới nể, chứ cái mặt mày càng giàu càng khinh người là cái chắc.

Giờ mày thử tưởng tượng có 1 thằng em họ cờ bạc rạc rầy đến vay tiền mày thì mày có cho vay ko ? Người bt sẽ đéo ai cho vay cả, nguyên tắc là đéo bao giờ được cho bọn cờ bạc vay. Vậy năm xưa thằng anh họ mày làm như thế thì có gì là sai

Giờ nó mưu mô đánh vào mắt xích yếu nhất thì biết là nhân cách nó kém nhưng qua cái chuyện ghi lòng thù hận rồi chửi bới thì mày cũng đéo khác gì đâu.
 
Người ta trước đây thấy mày bễ quá, ko cho vay cũng nhiều lý do. Nhưng đó là tiền của họ, mày đâu có quyền quyết.

Nay đến nhà nó bễ, nó phải đi lạy lục mặt dày. Mày có quyền ko cho vay, tiền của mày mày quyết. Nhưng mày đạp vào tự trọng người ta thế, trong lúc họ tuyệt vọng nhất ( người là họ hàng nhà mày ) là thất sách. Nó nhục nhã vậy mày cũng đc gì đâu, phút đắc ý của thất phu.

Nếu là tao lúc đó cứ nói chuyện nhỏ nhẹ, 500 ko cho vay đc thì cho vay 50 100 . Ăn miếng trả miếng với người dưng đã ko nên, đây là họ hàng nhà mình. Nhưng mà éo cho nhà thằng loz đó vay cũng đúng. Nó tấn công vào cá nhân yếu nhất để đạt mục đích.
Thằng này nói có lý đấy. Nếu mày từ chối nhẹ nhàng nhưng kiên quyết thì các bên đều hành động hợp lý.
 
tao ủng hộ cách cư xử của mày. tao trước cũng dính quả nợ hơn trăm. dkm cả anh em bạn bè người thân lol gì cũng lắc đầu. tao phải tự thân dàn xếp. đến giờ thì cuộc sống tao tạm ổn rồi, đéo dư giả gì nhưng ko đói.
hôm rồi ông chú tao cắm đất cắm sổ gì vay vốn làm ăn bể, về rên rỉ cả dòng họ. tao đéo quan tâm lắm, dí cặc bố giúp cho đồng nào. ai dư thì ra đấy mà gánh
 
Update: Sáng nay tao đã qua nhà nói chuyện và đưa tận tay 50 triệu và nói luôn là em giúp anh anh không phải trả lại, coi như là tiền em biếu cháu ( vợ ông ấy sắp sinh ) còn lại anh phải tự xoay sở thôi. Còn chỗ vay nóng nếu cần em sẽ nhờ quan hệ để hẹn giãn thời gian cho anh để trả nợ nhưng nhớ phải trả đúng hẹn nếu đã hẹn. Tao cũng làm hết sức mình rồi, bỏ qua quá khứ, làm vậy cũng là vì mẹ tao không muốn mẹ tao lo nghĩ rồi lại đi vay người khác để cho mượn. Còn tao nói thẳng luôn 500 với tao tao có thể giúp ông ấy ngay lập tức nhưng tao không làm như vậy, tiền cho dễ quá rồi ông ấy lại làm ăn vớ vẩn lúc vỡ lại tìm đến tao. Nên tao cũng nói luôn chỉ giúp một lần duy nhất và tốt nhất không làm phiền tao mẹ tao hay vợ tao gì nữa
 
Update: Sáng nay tao đã qua nhà nói chuyện và đưa tận tay 50 triệu và nói luôn là em giúp anh anh không phải trả lại, coi như là tiền em biếu cháu ( vợ ông ấy sắp sinh ) còn lại anh phải tự xoay sở thôi. Còn chỗ vay nóng nếu cần em sẽ nhờ quan hệ để hẹn giãn thời gian cho anh để trả nợ nhưng nhớ phải trả đúng hẹn nếu đã hẹn. Tao cũng làm hết sức mình rồi, bỏ qua quá khứ, làm vậy cũng là vì mẹ tao không muốn mẹ tao lo nghĩ rồi lại đi vay người khác để cho mượn. Còn tao nói thẳng luôn 500 với tao tao có thể giúp ông ấy ngay lập tức nhưng tao không làm như vậy, tiền cho dễ quá rồi ông ấy lại làm ăn vớ vẩn lúc vỡ lại tìm đến tao. Nên tao cũng nói luôn chỉ giúp một lần duy nhất và tốt nhất không làm phiền tao mẹ tao hay vợ tao gì nữa
mày ngon đấy tml. Hơi thiệt thân tí nhưng sau đám dỗ hỏi cũng dễ ngồi cùng bàn
 
mày ngon đấy tml. Hơi thiệt thân tí nhưng sau đám dỗ hỏi cũng dễ ngồi cùng bàn
Tao nghĩ đến mẹ tao thôi, sáng nay mẹ tao mà không qua chỗ hai vợ chồng tao ở nói chuyện thì có lẽ tao cũng không giúp. Tao không giúp mẹ tao lại đi vay người khác đưa rồi tao lại phải trả nợ thì lúc đấy tao còn bực hơn nên tốt nhất là giải quyết cho xong
 
Nhân đây mày xem lại đoạn hội thoại giữa Tào Tháo và Lữ Bố - Lúc Lữ Bố bị bắt trói. Nghĩ cổ nhân đưa ví dụ đó là cho mày và mấy thằng mặt loz vỡ nợ coi.
Tao nghĩ đến mẹ tao thôi, sáng nay mẹ tao mà không qua chỗ hai vợ chồng tao ở nói chuyện thì có lẽ tao cũng không giúp. Tao không giúp mẹ tao lại đi vay người khác đưa rồi tao lại phải trả nợ thì lúc đấy tao còn bực hơn nên tốt nhất là giải quyết cho xong
 
m là thg rác rưởi bài bạc bóng bánh đổ nợ cho bố mẹ, gặp t t còn sút vào mõm cho ấy ,ở đấy mà vay
còn ông bác m là ng ta vay làm ăn đéo phải loại như m có thể so sánh dc
thôi thg mất dạy như m nói cũng nc đổ lá khoai
bảo bác m ib cho t vài trăm tr t giúp dc
 
Sao không thấy mày ủng hộ công đức cho chùa Bề Đề?
Tao nhớ năm kia chùa Bề Đề có dự án xây Tượng Phật nghìn tỏi to nhất Đông Nam Á mà các con nhang Đệ tử đợi mãi éo thấy đâu.
Năm ngoái thì Ban quản trị chùa Bề Đề rộ lên vụ tham ô công quỹ.... Sư Thầy Charlot Tái Sinh bị đi Tù, Thích Thông Đích lên thay.
Năm nay ai dám công đức nữa. Ai biết các Thầy dùng tiền mua Gon Goi hay Fan Tom.....kkkk =)) =)) =))
 

Có thể bạn quan tâm

Top